Facebook
Youtube
NHẬT KÝ- NỖI LÒNG TÔI
THƠ VIẾT CHO NGƯỜI
VẪN YÊU CUỘC ĐỜI

Trời Đà Lạt mấy hôm nay trở lạnh. Sức khỏe 2 người già và di chứng do xạ trị để lại không cho phép gia đình Hạnh gắn bó tiếp với xứ sương mù , có lẽ tương lai không xa, Hạnh sẽ lại trùng phùng cùng bà con nơi thành phố nhộn nhịp. Gần hai năm về Đà Lạt lánh nạn, Hạnh đã tạm chấp nhận bản án treo của đời mình, giờ thì số phận đã mặc định Hạnh là của bóng tối rồi, không còn gì có thể thay đổi được. Cha mẹ còn sống được ngày nào, thì trân trọng ngày đó.

Trời Đà Lạt lại trở lạnh khác thường, phải chăng khi nghĩ đến một ngày mai không còn nghe giọng nói ấm áp của mẹ, và tiếng thở hiền hòa của ba, thì cái lạnh vốn có của sứ sương mù, cộng với sự lạnh lùng của bóng tối xung quanh càng tăng lên gấp bội ? Nếu được lựa chọn, xin kiếp sau cho tôi được làm con của mẹ một lần nữa, để tôi phần nào đáp đền những công ơn trời biển mà mẹ đã dành cho tôi. Giờ đây, khi ngồi viết những dòng chữ này, tay tôi đánh máy, đầu tôi suy nghĩ, và nước mắt cứ tự nhiên tuôn không ngừng. 3 tiếng “ cám ơn mẹ “ có thể làm dịu được nỗi đau, và đáp đền công lao của mẹ chăng? Tôi không đủ can đảm để nói lên những lời khách sáo này vì tôi sợ làm mẹ khóc…

Trời Đà Lạt mấy hôm nay mưa rả rích suốt ngày. Mưa buồn quá! Nhưng rồi, sẽ có lúc tạnh thôi…

Trời lại mưa, buồn quá! Có đôi khi dừng lại để suy ngẫm về cuộc đời mình. Giá như mình không bệnh, giá như thời gian quay trở lại, … nhiều giá như lắm, nhưng sự thật quanh Hạnh là bóng đêm, tai điếc, chân không đi lại được, có làm gì đi nữa thì sự thật vẫn là sự thật mà thôi.

“ Bàn tay ta làm nên tất cả
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm “
Từ khi bệnh xuống, Hạnh mới cảm nhận hết được cái thần mà lời thơ mang lại. Chẳng đá sỏi nào có thể thành cơn, nhưng bạn ơi! Hãy cứ cố gắng bởi mọi sự cố gắng đều nang lại kết quả tốt Trải qua không biết bao nhiêu khó khăn, hôm nay Hạnh chính thức trình làng website sacmauhyvong.com, hi vọng được mọi người đón chào như tên bản thân trang web đang mang.

Trời Đà Lạt chiều cuối tuần buồn lạ. Chẳng phải vì cảnh vật thay đổi, mà như Nguyễn Du đã từng nói, người buồn cảnh có vui đâu bao giờ! Ở cái tuổi lẽ ra đã là con của 2 người mẹ và là mẹ của những đứa con, thì giờ đây, số phận đẩy đưa Hạnh làm bạn với bóng tối, lặng lẽ gặm nhấm nỗi cô đơn… Bạn bè có quan tâm, xót xa cho hoàn cảnh của Hạnh đến mấy thì mọi người vẫn còn cuộc sống của riêng mình,, gia đình,cha mẹ đã lao tâm, lao lực vì Hạnh quá nhiều, nên nước mắt của Hạnh chỉ còn biết chảy ngược vào trong…Nếu được lựa chọn, xin cho Hạnh được là người mù ngay từ tuổi ấu thơ, nếu được lựa chọn, Hạnh sẵn sàng bước đi những bước chân đầu đời từ bóng tối. Biết bao người bạn khiếm thị vẫn có thể khẳng định mình dẫu cuộc đời họ chưa từng biết đến ánh sáng. Cuộc sống mà, trăm ngàn những nỗi đau, Hạnh chỉ mượn lời thơ, câu chữ để phần nào giải tỏa nỗi u uất trong lòng, tìm kiếm sự chia sẻ, cảm thông, để đi tiếp quãng đường còn lại !

Đời có câu, trời không lấy đi của ai tất cả, Có lẽ tạo hóa xót xa trước hoàn cảnh nghiệt ngã của Hạnh nên vẫn còn để lại cho Hạnh những người bạn tuyệt vời, đó là nguồn động viên không bạc tiền nào có thể so sánh được. . Cho đến thời điểm hiện tại, khi Hạnh đã thật sự lui vào góc khuất của cuộc sống thì thầy cô và bạn bè vẫn sánh bước bên Hạnh,dẫu ngoài kia trăm nỗi lo cơn áo gạo tiền.Và rồi chẳng biết tự bao giờ, trong Hạnh đã hình thành nên cảm giác mong ngóng,chờ đợi đến mỗi độ xuân về, hay các ngày lễ lớn. Hạnh không còn diễm phúc được làm việc trong môi trường năng động ,chẳng còn cơ hội để tung tăng xuống phố, càng không có hạnh phúc được làm vợ, làm mẹ, nhưng Hạnh vẫn mong ngóng dịp lễ tết, vì đó là phút giây nghỉ ngơi, thư giản hiếm hoi của mọi người, và chỉ lúc đó mới có chỗ cho sự hiện hữu của Hạnh. Các bạn ơi! Nếu có dịp lên Đà Lạt,xin đừng quên Hạnh nhé!

Trời Đà Lạt tối nay lạnh quá, cơn gió vô tình lùa vào khe cửa làm Hạnh khẽ rùng mình, chợt Hạnh thấy vũ trụ bao la quá, mà mình thì nhỏ bé, hiu quạnh biết bao! Hơn 30 tuổi rồi, có lẽ đây là giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời một người phụ nữ. Nhưng giờ đây, số phận đẩy đưa Hạnh làm bạn với bóng tối. Dẫu biết rằng hạnh phúc được làm vợ, làm mẹ không có chỗ cho Hạnh, nhưng đã là con người thì làm sao tránh khỏi những phút giây chạnh lòng, giọt nước mắt tủi phận lại rơi khi nghe tiếng trẻ thút thít gọi” mẹ ơi!”” “

Bạn ơi! Xin hãy đọc, ngẫm nghĩ, và trân trọng những gì mình đang có

Bà con ơi! Ông bà ta thường nói, mọi sự cố gắng đều mang lại kết quả tốt, Hạnh nghĩ vậy và luôn mang trong mình suy nghĩ phải vươn lên dù bất cứ hoàn cảnh nào…Trời Đà Lạt vẫn lạnh như mọi ngày, nhưng dường như cây cối tươi xanh hơn, bầu trời khoáng đãng hơn…Có ai đó đã từng nói rằng, Bạn ơi! Đừng nghĩ phía trước không có gì , vì phía trước cái gì cũng có!!

Cuộc sống muôn vàn nhũng nỗi đau, Hạnh nhớ có lần Hạnh đã nói, hạnh phúc đôi khi còn có những nốt thăng, nốt trầm gần giống nhau, nhưng đã là nỗi đau thì không nỗi đau nào giống nỗi đau nào… Có đôi khi buồn và khóc cho số phận không may mắn của mình… Nhưng trong một chừng mực nào đó, Hạnh vẫn nhận ra được cái hạnh phúc mà bản thân được tạo hóa ban tặng, đó là một gia đình đầm ấm, đủ cha, đủ mẹ và ngập tràn tình yêu thương !
Tặng cho tất cả mọi người… Hãy đọc, ngẫm nghĩ và trân trọng những gì mình đang có!

Trời Đà Lạt mấy hôm nay buồn lạ, chẳng phải vì thời tiết thay đổi, mà vì Hạnh cảm thấy sức khỏe mình có những dấu hiệu không tốt. Nửa phần cơ thể bên trái gần như vô cảm rồi, chỉ còn lại những giác quan không trọn vẹn của nửa người bên phải. Nhưng mấy hôm nay, tai phải dường như nghe yếu đi, nửa đầu bên phải đau như búa bổ…Nỗi lo lắng chồng chất nỗi đau biết chia sẻ cùng ai đây!Hạnh phúc được làm vợ để có người lắng nghe tiếng lòng thổn thức đã bỏ Hạnh đi lâu rồi; ba mẹ lại đau ốm liêm niên nên đành nuốt dòng lệ vào trong để gia đình yên tâm
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt