Facebook
Youtube
NHẬT KÝ- NỖI LÒNG TÔI
THƠ VIẾT CHO NGƯỜI
VẪN YÊU CUỘC ĐỜI

Trời Đà Lạt mấy hôm nay không còn mưa rả rích nữa, nắng đẹp,gió dìu dịu mát, nhưng “ Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”! Các bạn ơi, xin hãy tạm dừng chút thời gian của chuỗi sinh hoạt bận rộn hàng ngày để cho Hạnh vài dòng chia sẻ…Thấm thoát đã là năm thứ 6 kể từ cái ngày định mệnh ấy, và có lẽ đây chính là thời điểm chất độc phóng xạ năm nào phát huy tác dụng phụ. 27 tia xạ trị cho Một khối u lành tính , một tương lai đang mở rộng chợt tối sầm chỉ với sự chẩn đoán không chính xác và phác đồ điều trị sai lệch!!! Chuyện quá đau lòng Hạnh hoàn toàn muốn quên đi không đào sâu nguyên nhân và trách nhiệm, vì tất cả là hai tiếng số phận, nhưng di chứng xạ trị cứ mỗi ngày hiện rõ và đục khoét chút sinh lực yếu ớt còn lại của Hạnh.

Các bạn ơi! Lần thứ 3 lên bàn mổ, Hạnh đã biết cứu được mạng sống cho Hạnh đã là kỳ tích rồi, không mang diễm phúc được làm vợ, làm mẹ là chuyện đương nhiên, và đó cũng là lí do mà Hạnh chủ động tạo cơ hội cho người yêu ra đi tìm hạnh phúc mới... Nhưng, tạo hóa ơi! Xin người cho con thêm sức mãnh để ngăn lại dòng lệ khi nghe trẻ gọi mẹ, xin cho con thêm nghị lực để đối diện với cái không bình thường, những điều giản đơn mà lẻ ra một phụ nữ bình thường được sở hữu...

Trời Đà Lạt mấy hôm nay buồn lạ! Sáng mưa, trưa không nắng, tối lại mưa... Suốt ngày quanh quẩn với 4 bức tường, ra sân thì mưa, vậy là bó gối hết nghĩ đến quá khứ, giằng xé hiện tại, rồi đau đớn hình dung một tương lai đơn độc khi ba mẹ không còn... Thời gian ơi! Xin hãy ngừng trôi để ba mẹ sống hoài với con...

Có những khiếm khuyết, những nỗi đau dễ dàng nói ra, và nhận được sự thông cảm,chia sẻ của xã hội. Song, cũng có những điều thật khó giải bày và chẳng biết phải bắt đầu từ đâu…
Là người mang một cơ thể không trọn vẹn, Hạnh chân thành chia sẻ với những ai thật sự mang theo nỗi đau này.. Hãy đọc những dòng chữ dưới đây và nhận lấy sự thông cảm tự đáy lòng!

Có đôi khi sự năng động, tất bật của cuộc sống làm người ta lãng quên những giá trị, chuẩn mục nên và phải làm…và sự vô tình ấy lại tạo nên những nỗi buồn, những vết trầy xước trên những tấm thân gầy đang ở tuổi gần đất, xa trời…
Viện dưỡng lão đêm về lòng thổn thức
Các cụ già an ủi, động viên nhau
Tuổi xế chiều không người thân bên cạnh
Đất rất gần, trời ở tít trên cao

Có ai đó đã từng nói rằng : “hạnh phúc đôi khi còn có những cung bậc, những nốt thăng, nốt trầm gần giống nhau, nhưng đã là nỗi đau, thì không nỗi đau nào giống nỗi đau nào” Hạnh nhận ra giá trị cuộc sống này khi bệnh tật đến đột ngột. Giờ đây, dẫu không còn diễm phúc cảm nhận cuộc đời bằng thị giác, nhưng Hạnh thấy mình vẫn may mắn hơn bao người. Rằng khi thức dậy, Hạnh còn nghe được giọng nói đầy yêu thương của mẹ, tiếng thở hiền hòa, ấm áp của ba. Cám ơn đời, cám ơn tạo hóa đã ban tặng cho Hạnh một gia đình hạnh phúc, đủ cha, đủ mẹ…

Bạn ơi! Hãy đọc, ngẫm nghĩ, và trân trọng những gì bạn đang có! Hay tình cờ bạn bắt gặp sự cảm thông cho chính mình…

Bút mực nào có thể tổng kết được những nỗi đau, những tai họa bất ngờ trong cuộc sống này…Thôi thì chấp nhận và bằng lòng với những gì đang hiện hữu , dù ngày mai trời nắng, hay mưa, bạn nhé!

Cuộc sống muôn vàn những khó khăn
Hôn nhân tan vỡ là chuỗi ngày cay đắng
Tai họa bất ngờ, ai lường trước được chăng?
Tình cờ phát hiện khối u trong cơ thể
Bệnh đã chọn rồi, biết trốn tránh nơi đâu?

Nước mắt nào cho cạn những nỗi đau?
Con mồ côi khóc thương cha, nhớ mẹ
Kẻ tật nguyền buồn số phận hẩm hiu
Bút mực nào ghi hết những đăm chiêu,
Những ưu tư, trăn trở giữa đời thường?

Người với người gắn kết bởi tình thương
Nắng mai về xua tan màn đêm lạnh

Hôm nay nhận được phản hồi thừ một người bạn thuở ấu thơ, sau khi Hạnh cho ra đời bài thơ Đà Lạt. Chợt Hạnh nhận ra rằng : Hạnh không cô đơn và gặm nhắm nỗi bất hạnh này một mình, mà ngoài kia, dẫu cuộc sống bao lo toan, bộn bề thì bạn bè vẫn đang dõi theo từng bước chân của Hạnh. Mỗi sớm mai thức dậy, tuy không còn diễm phúc nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, chẳng thấy được dáng gầy mến thương của mẹ, hay khuôn mặt phúc hậu của ba … nhưng Hạnh vẫn nhận ra tim mình đang đập, Hạnh vẫn sờ được bờ vai gầy của mẹ, tay Hạnh còn đếm được nếp nhăn trên vầng trán của ba; thính lực dẫu không trọn vẹn nhưng Hạnh vẫn nghe được tiếng chim ríu rít gọi nhau…Vậy thị tại sao Hạnh phải khóc ? Hạnh tự hỏi, và cho ra đời bài thơ dưới đây. Bạn ơi! Hãy tin rằng, dù cuộc đời có bẽ bàng đến đâu, thì Hạnh vẫn là Hạnh mà các bạn từng biết!

Tặng mọi người đọc chơi nè :

Ta gặp nhau theo an bài của số phận
Kẻ khiếm thị, người câm điếc, tật nguyền
Cùng cảm thông, tìm kiếm sự sẻ chia
Anh mù kết bạn qua giọng nói
Nhưng chị câm có nói được gì đâu!
Vậy mà vẫn xiết chặt tay nhau
Xây dựng nên một tình bạn vững bền
Ôi hai tiếng ĐỒNG CẢM thiêng liêng!

Tình bạn trường tồn đến vạn niên
Đưa ta qua bao sóng gió, thăng trầm
Tình bạn như một mạch nước ngầm
Tưới mát ruộng khô mùa hạn hán

Trở về thời bom rơi, đạn nổ, khi mặt trận bình yên, cũng là khoảnh khắc lắng đọng hiếm hoi trong tâm hồn người lính, thì với Hạnh có lẽ bây giờ cũng vậy, khi những sinh hoạt thường ngày dừng lại, đó cũng là lúc Hạnh đối diện với thực tại và ngẫm lại cuộc đời mình… Nước mắt có rơi bao nhiêu đi nữa cũng không thay đổi được số phận,, sự thật dẫu có đau lòng đến mức nào thì cũng chỉ còn cách chấp nhận mà thôi… Mỗi sớm mai thức dậy, tuy không còn diễm phúc nhìn ngắm vạn vật, chẳng còn cơ hội tung tăng xuống phố, song bộ não vẫn còn nhận thức, thính lực dẫu không trọn vẹn vẫn phân biệt được những âm thanh quanh mình. Vì vậy, các bạn ơi! Hãy tin rằng Hạnh đang tồn tại và cố gắng từng ngày, bởi Hạnh tin mình không đơn độc, Hạnh còn có bạn bè ở khắp nơi đang đồng hành cùng Hạnh vượt qua thử thách này!

Hạnh ngồi đây viết những dòng chữ này mà trong lòng ngập tràn những ước mơ. Số phận dẫu có nghiệt ngã, cuộc đời dẫu lắm phong ba, song Hạnh tin, đời còn có những tấm lòng, sự chân thật, đáng quý mà tình bạn mang đến cho Hạnh. Cám ơn tất cả, Hạnh vẫn đang hiện hữu và mong chờ sự mỉm cười của tạo hoá. Hồi âm cho Hạnh nhé, bằng tiếng Việt có dấu nha. Cám ơn tất cả!

Anh em ơi! Bóng với hình
Qua bao năm vẫn ân tình đậm sâu
Trời buồn tháng bảy mưa ngâu
Sinh, lão, bệnh, tử biết đâu mà lường
Nhưng đời còn đó, tình thương!
Gia đình, bè bạn dẫn đường ta đi
Bạc tiền chẳng thể so bì
Cùng một chữ NGHĨA khắc ghi tình người
Đời mênh mông tựa biển khơi
Cứ đi, rồi sẽ đến nơi huy hoàng]
Con đường phía trước gian nan
Phong ba, bão tố, muôn vàn khó khăn
Bạn ơi! Chớ có băng khoăn
Đắng cay mới biết tre măng, non già
Số phận đã thuộc về ta
Đừng than, đừng trách, cố mà vươn lên

Đời tặng ta thiết tha một chữ NHẪN
Bắt đầu với N : Nhường nhịn nhau
Tiếp theo sau là H : Ham học hỏi
 : Ân cần , đứng giữa tạo niềm vui.
N : Nung nấu ý chí, chớ bước lùi!
Thêm dấu ~ , thành NHẪN vượt thời gian.
Hôm nay là mảnh đất hoang, điêu tàn
NHẪN và bàn tay ta đã làm nên cung màng, điện ngọc
Chàng trai nọ tuy nghèo, nhưng hiếu học.
NHẪN đã đưa anh đến đỉnh vinh quang
NHẪN là bạn đồng hành với thời gian
Mọi vết thương đều có thể chữa lành
Tất cả vấn đề rồi sẽ được giải quyết
NHẪN dựng tình chồng vợ thêm thắm thiết
NHẪN đắp xây tình bạn mãi bền lâu.

Xưa có câu “ sông có khúc, người có lúc”, Hạnh vẫn tự động viên bản thân như vậy để cố gắng vượt qua những khúc quanh của đời mình…Nhưng có đôi khi Hạnh cảm thấy chơi vơi, không biết phải bám víu vào đâu, vì điểm tựa lớn nhất của Hạnh trong lúc này là gia đình lại gặp quá nhiều biến cố, Hạnh không muốn những giọt nước mắt của mình làm mọi thứ trở nên xấu hơn.. Mẹ Hạnh vừa phẫu thuật thay khớp nhân tạo, vết mổ còn rỉ máu chưa liền da , thì anh trai Hạnh nhập viện vì những cơn đau đại tràng hành hạ. Người nhà không muốn Hạnh lo lắng cho anh Bôn nên chẳng nói cụ thể anh bị gì, Hạnh chỉ biết đó không phải là những chứng bệnh nhẹ vẫn thường xảy ra hàng ngày. Mẹ ơi, Bôn ơi! Khi chấp nhận bản án của số phận, con đã nguyện rằng : tất cả đau đớn, thiệt thòi con nhận hết, chỉ cần những người thân yêu bên con được khỏe mạnh, bình an … Trời ơi! Trời ở trên cao có hiểu cho lòng con…

Hạnh viết những dòng chữ này trong tâm trạng đang ở đỉnh cao của sự lo lắng . Mẹ ơi !Vậy là vài ngày nữa thôi mẹ phẫu thuật thay khớp nhân tạo rồi, con sợ lắm … Chẳng phải vì 2 tiếng phẫu thuật gợi lại trong con những ký ức đau lòng, mà vì con e ngại cho sức chịu đựng của một phụ nữ gần 70 tuổi, một đời vất vả vì chồng, vì con….Mẹ ơi! con không cho phép mình khóc, vì nước mắt của con sẽ làm mẹ oằn mình với những cơn đau và không an tâm chữa bệnh… Nhưng tạo hóa ơi, các bạn ơi! Cơ thể Hạnh cũng bằng xương bằng thịt, xin cho Hạnh được khóc, dù chỉ khóc một mình… Trời ở trên cao xin hãy thương lấy số phận con bất hạnh !

Gió xuân đang tràn về khắp nơi, hơi thở mùa xuân len vào từng con phố, xen vào những ngõ hẻm và đến tận mỗi gia đình. Dẫu không còn diễm phúc ngắm nhìn những nàng mai khoe mình trong nắng sớm, hay những chàng dưa hấu đỏ may mắn đầu năm, nhưng Hạnh vẫn cảm thấy ấm áp, và ngập tràn tình yêu thương với cha mẹ, anh chị, thầy cô, bạn bè, và những tấm lòng nhân ái quanh Hạnh. Cám ơn tất cả mọi người đã đồng hành cùng Hạnh qua những thử thách, cam go của cuộc đời.Xin nhận nơi đây lòng biết ơn chân thành tự đáy con tim!

Hòa chung không khí tưng bừng của phố phường, cuối tuần qua Hạnh đã có một buổi họp mặt cuối năm ấm cúng cùng các bạn phổ thông, đồng hương Đà Lạt. Các bạn ơi! Cám ơn các bạn đã cho Hạnh món quà xuân ý nghĩa và nồng ấm tình bạn hữu.

Mến gởi : Bà con Nhật 4 thân thương năm nào

Hạnh ngồi đây viết những dòng chữ này mà nước mắt tuôn rơi, ký ức về những năm tháng cùng nhau học tập trên giảng đường sống lại trong Hạnh như mới ngày hôm qua. Các bạn ơi! Con đường Hạnh đang đi và các bạn không còn giống nhau, cuộc sống của gia đình chồng con , của sự năng động không còn chỗ cho Hạnh nữa rồi. Thôi đành chấp nhận, vì đó là số phận. Nhưng bà con ơi! Hãy tin là Hành vẫn đang “Mỉm cười bước tới “ dù quanh Hạnh chỉ toàn một màu đen!

Sau khi chương trình Thay lời muốn nói đêm chủ nhật 9.12, Hạnh đã nhận được nhiều lời an ủi, động viên từ thầy cô, bạn bè ở khắp nơi…

Bạn ơi! Xin hãy tin rằng Hạnh vẫn đang tồn tại có ích và mỗi ngày cố gắng tận dụng vốn sức khỏe khiêm tốn còn lại để đi xuyên bóng tối.

Mỗi ngày lại lặng lẽ trôi qua, số phận vĩnh viễn sẽ là như vậy, không gì có thể thay đổi . Bạn ơi! Dẫu quanh Hạnh là bóng tối, khu vực hoạt động chỉ trong bán kính 50m, âm thanh ngoài kia được mất lẫn lộn, và rất nhiều những khó khăn không nói thành lời do xạ trị để lại, song Hạnh vẫn tin sự tồn tại của mình không vô nghĩa, vẫn còn đó những tấm lòng ủng hộ những việc Hạnh đang làm, và vẫn còn đó những thân phận kém may mắn đang mong chờ sự cố gắng của Hạnh…

Có những biến cố trong cuộc đời mà ta không sao lường trước được.Nhưng có lẽ tất cả đều là do sự sắp xếp của số phận. Và cũng có lẽ nhờ sự trớ trêu này đã đưa đẩy Hạnh đến với công việc hiện tại, để Hạnh phần nào hiểu được tâm trạng của người đưa khách sang sông . …Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11, em xin gởi lời tri ân sâu sắc đến các thầy, các cô, những người đã cho em kiến thức, và chính kiến thức này đã giúp em khẳng định mình dẫu tàn, nhưng không phế.

Dưới đây là tâm trạng của một người mù đang lái đò đưa khách sang sông, dòng sông của thầy trò họ lắm rủi ro, nhưng đâu đó vẫn chan chứa tình người, dẫu phong ba có đang chờ chực phía trước.
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt