Facebook
Youtube

Hôm nay nhận được phản hồi thừ một người bạn thuở ấu thơ, sau khi Hạnh cho ra đời bài thơ Đà Lạt. Chợt Hạnh nhận ra rằng : Hạnh không cô đơn và gặm nhắm nỗi bất hạnh này một mình, mà ngoài kia, dẫu cuộc sống bao lo toan, bộn bề thì bạn bè vẫn đang dõi theo từng bước chân của Hạnh. Mỗi sớm mai thức dậy, tuy không còn diễm phúc nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, chẳng thấy được dáng gầy mến thương của mẹ, hay khuôn mặt phúc hậu của ba … nhưng Hạnh vẫn nhận ra tim mình đang đập, Hạnh vẫn sờ được bờ vai gầy của mẹ, tay Hạnh còn đếm được nếp nhăn trên vầng trán của ba; thính lực dẫu không trọn vẹn nhưng Hạnh vẫn nghe được tiếng chim ríu rít gọi nhau…Vậy thị tại sao Hạnh phải khóc ? Hạnh tự hỏi, và cho ra đời bài thơ dưới đây. Bạn ơi! Hãy tin rằng, dù cuộc đời có bẽ bàng đến đâu, thì Hạnh vẫn là Hạnh mà các bạn từng biết!

Tặng mọi người đọc chơi nè :

Ta gặp nhau theo an bài của số phận
Kẻ khiếm thị, người câm điếc, tật nguyền
Cùng cảm thông, tìm kiếm sự sẻ chia
Anh mù kết bạn qua giọng nói
Nhưng chị câm có nói được gì đâu!
Vậy mà vẫn xiết chặt tay nhau
Xây dựng nên một tình bạn vững bền
Ôi hai tiếng ĐỒNG CẢM thiêng liêng!

Tình bạn trường tồn đến vạn niên
Đưa ta qua bao sóng gió, thăng trầm
Tình bạn như một mạch nước ngầm
Tưới mát ruộng khô mùa hạn hán

Trở về thời bom rơi, đạn nổ, khi mặt trận bình yên, cũng là khoảnh khắc lắng đọng hiếm hoi trong tâm hồn người lính, thì với Hạnh có lẽ bây giờ cũng vậy, khi những sinh hoạt thường ngày dừng lại, đó cũng là lúc Hạnh đối diện với thực tại và ngẫm lại cuộc đời mình… Nước mắt có rơi bao nhiêu đi nữa cũng không thay đổi được số phận,, sự thật dẫu có đau lòng đến mức nào thì cũng chỉ còn cách chấp nhận mà thôi… Mỗi sớm mai thức dậy, tuy không còn diễm phúc nhìn ngắm vạn vật, chẳng còn cơ hội tung tăng xuống phố, song bộ não vẫn còn nhận thức, thính lực dẫu không trọn vẹn vẫn phân biệt được những âm thanh quanh mình. Vì vậy, các bạn ơi! Hãy tin rằng Hạnh đang tồn tại và cố gắng từng ngày, bởi Hạnh tin mình không đơn độc, Hạnh còn có bạn bè ở khắp nơi đang đồng hành cùng Hạnh vượt qua thử thách này!

Hạnh ngồi đây viết những dòng chữ này mà trong lòng ngập tràn những ước mơ. Số phận dẫu có nghiệt ngã, cuộc đời dẫu lắm phong ba, song Hạnh tin, đời còn có những tấm lòng, sự chân thật, đáng quý mà tình bạn mang đến cho Hạnh. Cám ơn tất cả, Hạnh vẫn đang hiện hữu và mong chờ sự mỉm cười của tạo hoá. Hồi âm cho Hạnh nhé, bằng tiếng Việt có dấu nha. Cám ơn tất cả!

Anh em ơi! Bóng với hình
Qua bao năm vẫn ân tình đậm sâu
Trời buồn tháng bảy mưa ngâu
Sinh, lão, bệnh, tử biết đâu mà lường
Nhưng đời còn đó, tình thương!
Gia đình, bè bạn dẫn đường ta đi
Bạc tiền chẳng thể so bì
Cùng một chữ NGHĨA khắc ghi tình người
Đời mênh mông tựa biển khơi
Cứ đi, rồi sẽ đến nơi huy hoàng]
Con đường phía trước gian nan
Phong ba, bão tố, muôn vàn khó khăn
Bạn ơi! Chớ có băng khoăn
Đắng cay mới biết tre măng, non già
Số phận đã thuộc về ta
Đừng than, đừng trách, cố mà vươn lên

Đời tặng ta thiết tha một chữ NHẪN
Bắt đầu với N : Nhường nhịn nhau
Tiếp theo sau là H : Ham học hỏi
 : Ân cần , đứng giữa tạo niềm vui.
N : Nung nấu ý chí, chớ bước lùi!
Thêm dấu ~ , thành NHẪN vượt thời gian.
Hôm nay là mảnh đất hoang, điêu tàn
NHẪN và bàn tay ta đã làm nên cung màng, điện ngọc
Chàng trai nọ tuy nghèo, nhưng hiếu học.
NHẪN đã đưa anh đến đỉnh vinh quang
NHẪN là bạn đồng hành với thời gian
Mọi vết thương đều có thể chữa lành
Tất cả vấn đề rồi sẽ được giải quyết
NHẪN dựng tình chồng vợ thêm thắm thiết
NHẪN đắp xây tình bạn mãi bền lâu.
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt