Facebook
Youtube

Chào bà con !
QUÊ HƯƠNG TÔI- RẤT LẠNH MÀ RẤT ẤM !
Hơn chục ngày chưa bước chân ra khỏi nhà, tấm thân . . . gầy gần 70 kg này mà ra ngoài lúc này, dám chừng . . . bị gió thổi bay. . . ha ha ha. . .
. Nói thiệt nha, chui vô mền trong thời gian ngoài kia thiên hạ đang dạo phố, chơi đùa không phải là “ xì tai “ của . . . mỹ nhân mập đây, nhưng Đà Lạt năm nay lạnh sớm quá, mới cuối tháng 10 mà đón bước tôi về bằng những cơn gió lạnh tê người. Tối cuối tuần, nhìn thấy cái mặt “ ngu ngu mà khờ thiệt “ của tôi, anh chị tôi đón taxi đưa tôi đi vòng thành phố, đi ăn kem, ăn chè. . . Trời ơi! Đang giảm cân mà chơi chiêu này khó xử quá. . . ha ha ha. . .
Ngồi trong xe, cơn gió se lạnh lùa vào da thịt làm tôi khẽ rùng mình... Đà Lạt đây rồi!
- Mình đang đi ngang qua Hồ Xuân Hương nè Út, mỗi festival đến, người ta trang trí đủ loại hoa và bắn pháo hoa nữa. đẹp ơi là đẹp!
Chị tôi ngồi cạnh cứ thao thao tả cảnh. Ngày nao tôi xa quê lên đường vào đại học, chuẩn bị hành trang cho tương lai với đôi mắt sáng ngời và một bầu nhiệt huyết tuổi trẻ. Giờ quê hương với bao đổi thay và gắn liền mệnh danh “ Thành phố du lịch, trực thuộc Trung ương “, nhưng thị lực tôi không còn nữa để ngắm nhìn quê hương xinh đẹp. Đà Lạt ơi! Có lẽ những ai không may mắn rơi vào hoàn cảnh như tôi mới hiểu hết được câu hát “Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi...”. Chợt, tôi nhớ đến bài thơ mà tôi đã viết trong ký ức vào những tháng ngày kinh khủng trên giường tại bệnh viện Chợ Rẫy…
Đà Lạ rừng núi chơi vơi
Thả hồn theo gió, người ơi! Đừng về!
Dã quỳ vàng rực bên lề
Forget me not nguyện thề thủy chung
Vào vườn hoa, chốn mê cung
Hoàng hôn nhòa lệ trên thung lũng buồn
Trúc Lâm viện rộn tiếng chuông
Dưới hồ thấp thoáng chiếc xuồng nhỏ xinh
Lên Trần Hưng Đạo vào dinh
Thời vua Bảo Đại cung đình thuở xưa
Hàng quán nhộn nhịp sớm trưa
Vào chợ Đà Lạt có thừa rau xanh
Chim ca lảnh lót trên cành
Đà Lạt thơ mộng, tiếng lành đồn xa!
Hồ Than Thở có đôi ta
Đồi thông Hai Mộ thiết tha ân tình
Cồng, chiêng đâu đó tang tình
K’ Ho, Mạ, Thổ, Thái, Kinh sum vầy
Xuân về thành phố đổi thay
Khoác lên áo mới, hây hây nắng hồng
Xuân Hương, ôi chốn phiêu bồng!
Tách cà phê nóng ấm lòng người đi
Đà Lạt còn có Cam Ly
Prenn hùng vĩ, rầm rì thác reo
Datangla ở giữa đèo
Đi vài bước nữa, cáp treo đây mà!
Đà Lạt thành phố ngàn hoa
Đẹp từ phong cảnh, đẹp qua con người
Phố phường rộn rã tiếng cười
Văn minh, lịch sự, điểm mười an ninh
Tôi yêu thành phố hữu tình
Dịu dàng, lãng mạn, lung linh sắc màu...
Ngoài cửa kính xe gió vẫn rít lên từng hồi. . .” Trời lạnh quá! “, tôi nghe anh chị và cháu tôi xuýt xoa, nhưng tôi vẫn thấy lòng mình rất ấm, dù cảnh vật quanh tôi chỉ là những ánh đèn ẩn hiện giữa màn đêm. Có lẽ lòng tôi ấm bởi một thứ tình cảm mà người ta vẫn gọi là “ Tình quê”!
Cám ơn quê hương thân yêu đã cho con niềm tự hào sáng mãi trong đêm. . .
Thân mến
Lê Dương Thể Hạnh

Chào cả nhà !

Nghe đài nhé : http://vov1.vn/van-hoa-giai-tri/gap-go-chi-le-duong-the-hanh-tac-gia-cuon-tieu-thuyet-co-mot-mat-troi-khong-bao-c58-28689.aspx

Chào bà con!

Vài ngày nữa là Tết rồi. . . Không gian quanh Hạnh vẫn chỉ một màu đen, nhưng đâu đó ánh lên niềm tin yêu cuộc sống đến lạ thường!

Cả nhà ơi! Sacmauhyvong mến chúc mọi người một năm mới tràn ngập niềm tin, hy vọng và rộn rã tiếng cười yêu thương!

Bà con ơi! Tuy chẳng còn diễm phúc theo dõi những trận đấu sôi động, nhưng âm thanh xung quanh vẫn giúp Hạnh nhận ra , World cup đã đến rồi…Nào cùng dzô nhé!!!

CHÙM THƠ KÍNH TẶNG NHỮNG NGƯỜI MẸ

Có một ngày chủ nhật giữa tháng năm để mỗi người chúng ta nói câu khách sáo với mẹ, rằng “ Mẹ ơi! Con thương mẹ lắm… “ hay “ con mong ước thời gian ngừng trôi để con mãi là đứa trẻ ngây thơ trong vòng tay yêu thương của mẹ “ … .. đó là ngày chủ nhật thứ 2 của tháng 5, năm nay rơi vào ngày 11 tháng 5 Từ Đông sang Tây, từ cổ chí kim, hình ảnh mẹ bao giờ cũng dịu dàng, nồng ấm, tình mẹ mênh mông như nước trong nguồn.

Bạn ơi! Xin hãy đọc những dòng thơ dưới đây, và trân trọng những gì bạn đang có! Hay tình cờ bạn bắt gặp sự cảm thông cho chính mình…

Có những khiếm khuyết, những nỗi đau dễ dàng nói ra, và nhận được sự thông cảm,chia sẻ của xã hội. Song, cũng có những điều thật khó giải bày và chẳng biết phải bắt đầu từ đâu…
Là người mang một cơ thể không trọn vẹn, Hạnh chân thành chia sẻ với những ai thật sự mang theo nỗi đau này.. Hãy đọc những dòng chữ dưới đây và nhận lấy sự thông cảm tự đáy lòng!

Có đôi khi sự năng động, tất bật của cuộc sống làm người ta lãng quên những giá trị, chuẩn mục nên và phải làm…và sự vô tình ấy lại tạo nên những nỗi buồn, những vết trầy xước trên những tấm thân gầy đang ở tuổi gần đất, xa trời…
Viện dưỡng lão đêm về lòng thổn thức
Các cụ già an ủi, động viên nhau
Tuổi xế chiều không người thân bên cạnh
Đất rất gần, trời ở tít trên cao

Có ai đó đã từng nói rằng : “hạnh phúc đôi khi còn có những cung bậc, những nốt thăng, nốt trầm gần giống nhau, nhưng đã là nỗi đau, thì không nỗi đau nào giống nỗi đau nào” Hạnh nhận ra giá trị cuộc sống này khi bệnh tật đến đột ngột. Giờ đây, dẫu không còn diễm phúc cảm nhận cuộc đời bằng thị giác, nhưng Hạnh thấy mình vẫn may mắn hơn bao người. Rằng khi thức dậy, Hạnh còn nghe được giọng nói đầy yêu thương của mẹ, tiếng thở hiền hòa, ấm áp của ba. Cám ơn đời, cám ơn tạo hóa đã ban tặng cho Hạnh một gia đình hạnh phúc, đủ cha, đủ mẹ…

Bạn ơi! Hãy đọc, ngẫm nghĩ, và trân trọng những gì bạn đang có! Hay tình cờ bạn bắt gặp sự cảm thông cho chính mình…

Bút mực nào có thể tổng kết được những nỗi đau, những tai họa bất ngờ trong cuộc sống này…Thôi thì chấp nhận và bằng lòng với những gì đang hiện hữu , dù ngày mai trời nắng, hay mưa, bạn nhé!

Cuộc sống muôn vàn những khó khăn
Hôn nhân tan vỡ là chuỗi ngày cay đắng
Tai họa bất ngờ, ai lường trước được chăng?
Tình cờ phát hiện khối u trong cơ thể
Bệnh đã chọn rồi, biết trốn tránh nơi đâu?

Nước mắt nào cho cạn những nỗi đau?
Con mồ côi khóc thương cha, nhớ mẹ
Kẻ tật nguyền buồn số phận hẩm hiu
Bút mực nào ghi hết những đăm chiêu,
Những ưu tư, trăn trở giữa đời thường?

Người với người gắn kết bởi tình thương
Nắng mai về xua tan màn đêm lạnh

Trời Đà Lạt tối nay lạnh quá, cơn gió vô tình lùa vào khe cửa làm Hạnh khẽ rùng mình, chợt Hạnh thấy vũ trụ bao la quá, mà mình thì nhỏ bé, hiu quạnh biết bao! Hơn 30 tuổi rồi, có lẽ đây là giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời một người phụ nữ. Nhưng giờ đây, số phận đẩy đưa Hạnh làm bạn với bóng tối. Dẫu biết rằng hạnh phúc được làm vợ, làm mẹ không có chỗ cho Hạnh, nhưng đã là con người thì làm sao tránh khỏi những phút giây chạnh lòng, giọt nước mắt tủi phận lại rơi khi nghe tiếng trẻ thút thít gọi” mẹ ơi!”” “

Bạn ơi! Xin hãy đọc, ngẫm nghĩ, và trân trọng những gì mình đang có

Cuộc sống muôn vàn nhũng nỗi đau, Hạnh nhớ có lần Hạnh đã nói, hạnh phúc đôi khi còn có những nốt thăng, nốt trầm gần giống nhau, nhưng đã là nỗi đau thì không nỗi đau nào giống nỗi đau nào… Có đôi khi buồn và khóc cho số phận không may mắn của mình… Nhưng trong một chừng mực nào đó, Hạnh vẫn nhận ra được cái hạnh phúc mà bản thân được tạo hóa ban tặng, đó là một gia đình đầm ấm, đủ cha, đủ mẹ và ngập tràn tình yêu thương !
Tặng cho tất cả mọi người… Hãy đọc, ngẫm nghĩ và trân trọng những gì mình đang có!
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt