Facebook
Youtube
Viết cho những người thân yêu nhân ngày GIA ĐÌNH VIỆT NAM 28 tháng 6

GIA ĐÌNH TÔI

Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu để nói về niềm tự hào, và đó cũng là điều may mắn mà số phận còn để lại cho tôi “Gia đình”. Giờ đây, khi mỗi sớm mai thức dậy, không gian xung quanh chỉ một màu đen lạnh lùng, nhưng miền ký ức tuổi thơ, cùng những năm tháng được nhìn tận mắt hình ảnh những người thân yêu trong ánh sáng mãi là hành trang ấm áp theo tôi suốt cuộc đời .

Sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt, thành phố nổi tiếng hiền hòa với những rừng thông vi vu và những buổi hoàng hôn đẫm lệ, tuổi thơ tôi cũng trôi qua một cách êm đềm như chính nơi này,  rồi tôi vào đại học, tốt nghiệp với tấm bằng cử nhân ngành Nhật Bản học loại khá, đạt được một công việc lý tưởng, và dừng lại ở hai tiếng “ u não” định mệnh, để giờ đây quanh tôi là một màu tối, thính lực ngày càng yếu đi do mọi tiếp nhận thông tin chỉ còn biết trông mong vào một bên tai phải còn lại, chân tay vẫn rất yếu và giọng vẫn ê a, không tròn chữ. . .

 

Vốn là con út trong một gia đình có sáu anh chị em, nên cho dù ba mẹ phải vất vả bươn chải với cuộc sống thế nào thì tôi vẫn vô tư ngày hai buổi đến trường.

Mẹ tôi là một phụ nữ chu đáo, tuyệt vời  như bà tiên nhân ái. Còn ba  tôi thì hiền như ông bụt trong truyện cổ tích :

-          Ba ơi! Con lớn rồi, ba đừng “ hun” nữa, bạn bè chọc con kìa!  Chị hai la oai oải.

Và rồi, “ hun” không được , tối tới  ba tôi vén mùng lên, vừa  “ hun” vừa đếm :

-          Một, hai, ba, bốn, năm, sáu. . . hi hi hi. . .

 

Tuổi  thơ của tôi dễ thương lắm!  Nhà có tới 6 anh chị em nhưng chỉ có 1 mụn trai duy nhất. Hồi nhỏ anh em tôi giống nhau lắm, anh Thế Hùng hơn tôi hai tuổi, nhưng nhìn cứ ngang ngang nhau. 

Nhà tôi có cái sân  rộng với nhiều loại hoa như bươm bướm, mười giờ. . .,   trước cổng là một giàn hoa Móng cọp khoe sắc quanh năm, đẹp ơi là đẹp! Có lần tôi nhớ hoài :

-          Lúc ngang qua quán bà Ngo đầu ngõ, anh mua hai cây kem, giờ anh một cây, Út một cây, hai anh em mình ra sân ăn, nhưng hễ anh đưa lên thì Út đưa lên, mà anh hạ xuống thì Út hạ xuống. Phải làm động tác y như nhau, người ta thấy mới nói mình là  “ hai anh em sinh đôi ”.

 

Nhanh quá! Hơn 20 năm rồi! Anh Hùng giờ đã có gia đình, cho tôi được lên chức “cô Út” bằng một siêu quậy 6 tuổi, ra dáng lãnh đạo với công việc tương đối tốt ở một công ty bất động sản . . . Tôi làm bạn cùng bóng tối cùng tấm thân tật nguyền. . .  nhưng đâu đó trong cái không gian hiu quạnh này, cây kem ngày nào anh em tôi cùng nhấm nháp trên sân  vẫn còn nguyên vẹn không hề tan chảy theo thời gian.

 

Trên anh Hùng, tôi còn 4 bà chị thân yêu. Chị Hai theo chồng năm hơn 20, chị  hai tôi hiền ơi là hiền.  Có lẽ vậy mà trời thương cho chị hai đứa con gái xinh xắn, lanh lợi. . . “ y chang dì Út” . . . hi hi . Hai công chúa của chị hai đều là sinh viên đại học và có cả việc làm bán thời gian, lâu lâu còm mua kem cho “ dì Út mập” nữa. . . . . Chị ba nhanh nhẹn hơn nhiều, khi nhỏ chị đã là bờ vai vững chãi cho 4 đứa em thơ, và một bà chị  “ không còn thơ”. Lúc tôi trở bệnh chị chuyển cả gia đình, công việc từ Đà Lạt vào Sài Gòn chăm cóc tôi, chị cũng  là người chứng kiến tận mắt những cơn đau của em gái  thuở  mới nhập viện, nước mắt chị dường như cũng đã cạn theo tháng ngày. Rồi cũng chị là người ghi lại những tình cảm lúctình duyên của tôi còn mặn nồng, đưa đón ,  sau  đó nhạt dần, nhạt dần  và tắt hẳn như thị lực của tôi . Phải chăng chị cũng muốn chia sẻ cùng  tôi những nỗi đau thể xác, lẫn tinh thần, nhưng biết làm sao, khi mỗi người sinh ra đều mang một số phận. . .

 

Tôi ngồi đây gõ những dòng tâm sự này bằng phần mềm dành cho người khiếm thị. Số phận tôi không may mắn thật, nhưng tôi tự hào vì mình đã được ăn học đến nơi, đến chốn. Tôi tự hào và cám ơn chị tư vì chị đã thay ba mẹ chăm sóc và lo lắng cho tôi từng li , từng tí những năm tháng trên giảng đường. Chị theo chồng rồi, chị Thể Hiền “đẹp nhất nhà, đẹp như diễn viên. . . điện tử” đã về bên trời Mỹ và nặn ra hai thằng nhóc dễ thương “ y chang dì Út” . . . hi hi hi. . .

 

Và rồi chị năm của tôi, trưởng phòng nhân sự công ty vàng bạc, đá quý Phú Nhuận PNJ, chị năm là người tìm ra lối đi cho tôi trong bóng tối. Chị đọc báo và tìm hiểu thông tin trung tâm khuyết tật và phát triển DRD, và rồi nơi này đã giúp tôi gặp gỡ người thầy khiếm thị đầu tiên , thầy Nguyễn Quốc Phong, chủ nhiệm mái ấm Thiên Ân, tp. HCM . Và từ thầy, tôi đã biết thêm một tấm gương nghị lực, thầy Vũ Xuân Trường, chủ tịch Hội người mù tỉnh Lâm Đồng.

 

Gia đình ơi! Định mệnh mang đi của tôi nhiều thứ không thể nói hết bằng lời, nhưng thực tế rằng tôi vẫn đang may mắn sở hữu niềm hạnh phúc mà không phải ai cũng dễ dàng có được. Gần 50 năm cho sự gắn kết giữa hai cá thể hoàn toàn xa lạ, 6 anh chị em tôi lần lượt ra đời, rồi vài chục năm sau,  gia đình tôi tăng thêm một số lượng thành viên đáng kể,  4 anh rể, 1 chị dâu, 6 đại ca siêu quậy, và 2 nàng thiếu nữ dễ thương, thon thả, chứ không. . . phì nhiêu như dì Út. Chị hai tôi còn vài năm nữa là 50 tuổi rồi, nhưng “ anh ba”, “ chị mẹ” của tôi vẫn “ anh” “ em” ngọt xớt. . .

 

Gia đình – điểm tựa yêu thương

Xuyên qua bóng tối dẫn đường con đi

Non cao chẳng thể so bì

Biển rộng không đủ khắc ghi ơn người

Tình anh, nghĩa chị thắm tươi

Cùng sướng, cùng khổ, cùng cười, cùng đau

Chung một cơ thể với nhau

Tay trên, chân dưới bền lâu tháng ngày

Một đời vất vả, đắng cay

Nuôi đàn con dại, thơ ngây trưởng thành

Chúng con khấn nguyện trời xanh

Lá vàng ở mãi trên cành, đừng rơi!!!

Gia đình  - Lẽ sống của tôi!

 

 

********



© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt