Facebook
Youtube
ANH BÔN !

Xưa có câu “ sông có khúc, người có lúc”, Hạnh vẫn tự động viên bản thân như vậy để cố gắng vượt qua những khúc quanh của đời mình…Nhưng có đôi khi Hạnh cảm thấy chơi vơi, không biết phải bám víu vào đâu, vì điểm tựa lớn nhất của Hạnh trong lúc này là gia đình lại gặp quá nhiều biến cố, Hạnh không muốn những giọt nước mắt của mình làm mọi thứ trở nên xấu hơn.. Mẹ Hạnh vừa phẫu thuật thay khớp nhân tạo, vết mổ còn rỉ máu chưa liền da , thì anh trai Hạnh nhập viện vì những cơn đau đại tràng hành hạ. Người nhà không muốn Hạnh lo lắng cho anh Bôn nên chẳng nói cụ thể anh bị gì, Hạnh chỉ biết đó không phải là những chứng bệnh nhẹ vẫn thường xảy ra hàng ngày. Mẹ ơi, Bôn ơi! Khi chấp nhận bản án của số phận, con đã nguyện rằng : tất cả đau đớn, thiệt thòi con nhận hết, chỉ cần những người thân yêu bên con được khỏe mạnh, bình an … Trời ơi! Trời ở trên cao có hiểu cho lòng con…

Thơ này em viết cho Bôn

Đọc và ngẫm nghĩ rồi ôn lại đời

Tuổi thơ ấm áp một thời

Cùng ăn , cùng khóc, cùng cười, cùng vui

Số phận đưa đẩy, khiến xui

Em vào bóng tối, chôn vùi tuổi xuân

Dòng đời lắm đỗi trầm luân

Nay Bôn đau bệnh, biết phần ai đâu?

Vợ hiền, con nhỏ dãi dầu

Cố lên, Bôn nhé! Khổ đau sẽ tàn

Làm người có lúc thanh nhàn

Khi lại sóng gió, đừng than làm gì!

Trở ngại mà có xá chi

Trèo đèo, lội suối khắc ghi tấm lòng

Nghĩa tình hai tiếng vợ chồng

Có đôi, có cặp, phượng rồng sắc son

 

Mong Bôn chóng khỏe, xuất viện về nhà với em!

 



© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt