Facebook
Youtube
THA THỨ VÀ BIẾT ƠN TỪ CÂU CHUYỆN CỦA CÁT VÀ ĐÁ
Chào ngày mới, tuần mới, niềm vui mới. . .

Xin lỗi cả nhà vì Hạnh lại một lần nữa . . . ca bài ca câu cá về căn nguyên bệnh tật của mình :


MƯA ĐẦU HẠ !
Chào mọi người !

Những cơn mưa đầu hạ bắt đầu nặng hạt . . . Ngồi nghe tiếng mưa rơi bên máy tính, Hạnh chợt nhận ra mình đã hình thành thói quen tâm sự với máy tính tự bao giờ. Mà xét cho cùng cũng không hề khó hiểu, cuộc sống không chồng, không con, bạn bè đồng trang lứa thì ai cũng bận rộn gia đình, công việc, ba mẹ, anh chị thì lại càng không nên tâm sự buồn lê thê vì mọi người đã, đang và sẽ phải gồng gánh nặng. . . gần 70 kg này. Và rồi, cuối cùng là computer . . . chịu trận!


Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng!
Cả nhà ơi! Hạnh gởi trao đến tất cả như một sự sẻ chia bằng trọn tấm lòng và kinh nghiệm của một người đã từng đi qua nỗi đau : “ Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng !” , xin mọi người lắng nghe mẩu chuyện sau :


“ TIN NÓNG “ CUỐI TUẦN
Chào cả nhà !


Viết cho những người thân yêu nhân ngày GIA ĐÌNH VIỆT NAM 28 tháng 6
GIA ĐÌNH TÔI

Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu để nói về niềm tự hào, và đó cũng là điều may mắn mà số phận còn để lại cho tôi “Gia đình”. Giờ đây, khi mỗi sớm mai thức dậy, không gian xung quanh chỉ một màu đen lạnh lùng, nhưng miền ký ức tuổi thơ, cùng những năm tháng được nhìn tận mắt hình ảnh những người thân yêu trong ánh sáng mãi là hành trang ấm áp theo tôi suốt cuộc đời .


TRI ÂN THẦY CÔ
Vậy là đã bước vào những ngày đầu của năm thứ 8 Hạnh nói lời chia tay với môi trường năng động thuở nào. Tuy không còn diễm phúc được líu lo môn ngoại ngữ mà mình yêu thích với người Nhật Bản xứ , song chính nhờ những kiến thức thầy cô trao cho Hạnh năm ấy là hành trang để Hạnh vượt qua những gập ghềnh trong bóng tối. 20 tháng 11 lại đến, thầy cô ơi! Xin cho em được gởi lời tri ân sâu sắc đến những bàn tay và khối óc đã cho em kiến thức từ chữ A đầu đời, đến những con chữ tiếng Nhật tung tăng trên giảng đường đại học, và đặc biệt cho em được bày tỏ lòng biết ơn chân thành đến những người thầy khiếm thị đã trao em niềm tin và động lực để đi tiếp quãng đường còn lại.


Hà Nội ơi ! hẹn gặp lại
Ngày ấy ra Hà Nội khi vừa tròn đôi mươi …Dạo một vòng quanh Hồ Hoàn Kiếm ngắm nước hồ lãng đãng trôi…Con đường mang tên Thanh Niên đưa lối đến Hồ Tây, ở đó có dịp ngồi uống cà phê ngắm trời mây và ghé vào một quán Bánh Tôm gần đó để chiêu đãi nàng bao tử… Hà Nội ơi! Lần này hội ngộ sau 10 năm xa cách, Hạnh không cò diễm phúc lang thang Phố Cổ rêu xanh, Quốc tử giám với muôn vàn vết son lịch sử về truyền thống hiếu học chỉ vĩnh viễn là miền ký ức mà thôi…Tuy nhiên, trong cái không gian đen ngòm này, xin cho Hạnh được nhắc đến Hà Nội với hương hoa sữa ngập tràn thơ ca, hay Phở Hà Nội đậm đà hương vị Bắc.


Hiền ơi, tạm biệt nhé !
Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn, Hiền nhỉ! Tiễn Hiền lên đường về lại Mỹ mà em giấu nước mắt vào trong. Thôi thì mong Hiền dồi dào sức khỏe, gia đình vui vẻ trong ngoài để nuôi hai nhóc nên người nha… Nơi xứ lạ quê người, có buồn, hay nhớ nhà thì cứ vào sacmauhyvong nha, ở đó có em có gia đình vẫn đang cạnh bên Hiền …


Ba ơi !
Vậy là nhà mình lại một lần nữa theo sức khỏe con chuyển nơi ở. Biết nói làm sao khi Đà Lạt lạnh quá thì con đau, Sài Gòn nóng quá thì con ngạt thở… chỉ thương cho ba mẹ 70 tuổi rồi mà vẫn phải vác gánh nặng này trên vai. Con không nhìn thấy gì cả, chỉ nghe những âm thanh đục đẽo lóc cóc sửa sang lại nhà mình để tiện cho sinh hoạt của con, …Trời ơi, thời tiết nóng nực, gạch ngói ngổn ngang… và kết quả nửa tháng vất vả trong ngoài là bệnh ba tái phát, nghe mọi người nói chẩn đoán mới nhất của bác sĩ là ba lại hở van tim mà con chỉ biết khóc một mình…Nếu con đừng bệnh, giá như con có thể tự làm gì đó, ước gì con đi lại bình thường, có mù đôi mắt con cũng đỡ đần được ba mẹ… Tay này ngày xưa biết nấu đủ món Bắc, Trung, Nam, giờ cầm không nổi con dao thái thịt, chân này là hai chân ngang dọc bây giờ không lên được cầu thang trong chính nhà mình… Ba ơi! Một ngày nữa lại trôi qua, con sợ lắm nhưng thật sự ngày đó đang đến gần…Có ai hiểu được trăn trở này chăng …!


Chia tay Đà Lạt lần 2
Hạnh còn nhớ, trong bài thơ “ Tiếng hát con tàu ” Chế Lan Viên đã viết :

“ Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn… "


Tâm sự loài chim biển ....
Các bạn yêu dấu của Hạnh ơi!


Cho Hạnh bắt đầu “ tâm sự loài chim biển” của thời học trò phổ thông hay nói , hay cười, lại qua thời sinh viên hay cười hay nói, tiếp đến là khoảng trời hồng khi làm nhân viên văn phòng, và rồi hôm nay, một người khuyết tật nặng, mất khả năng lao động và tự phục vụ. Nhưng Hạnh mong các bạn hiểu rằng, Hạnh vẫn là người lắm mồm, hay nói, hay cười, tôn trọng tình bạn, vật chất với Hạnh chỉ là phương tiện để duy trì cuộc sống mà thôi…


khóc cùng ông Táo
Bà con ơi ! Vậy là đúng một tuần nữa là Tết rồi… Nếu Hạnh không bệnh thì sao nhỉ! Một gia đình, một cu nhóc dễ thương bi bô gọi ông bà ngoại đòi lì xì, một ngôi nhà với muôn ngàn sắc hoa rực rỡ như sở thích của Hạnh… nhiều lắm, nhưng tất cả giờ chỉ là mơ ước mà thôi… Trời lạnh quá, sao mới sáng sớm mà trời tối thui vậy, ba mẹ ơi, thầy cô ơi, các bạn ơi!


tin vui đón tết, bà con ơi!
Mùa xuân đã về trên khắp mọi nẻo đường, gió hây hây, nhè nhẹ làm xao xuyến lòng người…Cả nhà ơi! Thơ thẩn hoài cũng nhàm chán hỉ, mừng Giáp Ngọ bằng một giải nhì cuộc thi viết “ Mẹ mang xuân về ” do Báo điện tử VnExpress phối hợp với Công ty Unilever Việt Nam tổ chức. Bà con bấm vào link dưới xem nhé : http://doisong.vnexpress.net/tin-tuc/me-mang-xuan-ve/ket-qua-tuan-thu-2-cuoc-thi-me-mang-xuan-ve-2939551.html


Vượt qua bóng tối, Úc-Việt tương phùng
Có bao giờ bạn tạm xa rời vòng xoay cơm áo gạo tiền để nghiệm lại những hạnh phúc tưởng chừng như đương nhiên? Một cơ thể lành lặn, một công việc như ý, hay một gia đình có đủ cha, đủ mẹ…Bài thơ dưới đây Hạnh viết tặng người bạn đồng tật, mồ côi cả cha lẫn mẹ từ lúc lọt lòng, chị vừa từ Australia đến thăm Hạnh.


Tin vui lắm bà kon ơi!!
Cả nhà ơi! Hạnh vừa nhận được giải khuyến khích cuộc thi viết “ Nhật Bản và Tôi ” do Đài phát thanh Nhật Bản NHK, ban tiếng Việt tổ chức. Bạn ơi, dẫu quanh Hạnh chỉ toàn một màu đen, nhưng hãy tin rằng Hạnh vẫn đang cố gắng từng ngày vì tình yêu thương và động viên của gia đình, thầy cô và bạn bè…

Cuộc đời là những trang thơ
Có tiếng mẹ hát ầu ơ, dí dầu
Bạn ơi! chớ có u sầu
Nếu gặp biến cố, khổ đau tơi bời
Hết mưa lại nắng lẽ trời
Gia đình, bè bạn, về nơi chân tình
Ngày mai ấm ap bình minh
“ Mỉm cười bước tới” niềm tin dạt dào…


Đà Lạt chiều buồn !!!
Trời Đà Lạt mấy hôm nay không còn mưa rả rích nữa, nắng đẹp,gió dìu dịu mát, nhưng “ Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”! Các bạn ơi, xin hãy tạm dừng chút thời gian của chuỗi sinh hoạt bận rộn hàng ngày để cho Hạnh vài dòng chia sẻ…Thấm thoát đã là năm thứ 6 kể từ cái ngày định mệnh ấy, và có lẽ đây chính là thời điểm chất độc phóng xạ năm nào phát huy tác dụng phụ. 27 tia xạ trị cho Một khối u lành tính , một tương lai đang mở rộng chợt tối sầm chỉ với sự chẩn đoán không chính xác và phác đồ điều trị sai lệch!!! Chuyện quá đau lòng Hạnh hoàn toàn muốn quên đi không đào sâu nguyên nhân và trách nhiệm, vì tất cả là hai tiếng số phận, nhưng di chứng xạ trị cứ mỗi ngày hiện rõ và đục khoét chút sinh lực yếu ớt còn lại của Hạnh.

Các bạn ơi! Lần thứ 3 lên bàn mổ, Hạnh đã biết cứu được mạng sống cho Hạnh đã là kỳ tích rồi, không mang diễm phúc được làm vợ, làm mẹ là chuyện đương nhiên, và đó cũng là lí do mà Hạnh chủ động tạo cơ hội cho người yêu ra đi tìm hạnh phúc mới... Nhưng, tạo hóa ơi! Xin người cho con thêm sức mãnh để ngăn lại dòng lệ khi nghe trẻ gọi mẹ, xin cho con thêm nghị lực để đối diện với cái không bình thường, những điều giản đơn mà lẻ ra một phụ nữ bình thường được sở hữu...


Mưa buồn quá !!!
Trời Đà Lạt mấy hôm nay buồn lạ! Sáng mưa, trưa không nắng, tối lại mưa... Suốt ngày quanh quẩn với 4 bức tường, ra sân thì mưa, vậy là bó gối hết nghĩ đến quá khứ, giằng xé hiện tại, rồi đau đớn hình dung một tương lai đơn độc khi ba mẹ không còn... Thời gian ơi! Xin hãy ngừng trôi để ba mẹ sống hoài với con...


ANH BÔN !
Xưa có câu “ sông có khúc, người có lúc”, Hạnh vẫn tự động viên bản thân như vậy để cố gắng vượt qua những khúc quanh của đời mình…Nhưng có đôi khi Hạnh cảm thấy chơi vơi, không biết phải bám víu vào đâu, vì điểm tựa lớn nhất của Hạnh trong lúc này là gia đình lại gặp quá nhiều biến cố, Hạnh không muốn những giọt nước mắt của mình làm mọi thứ trở nên xấu hơn.. Mẹ Hạnh vừa phẫu thuật thay khớp nhân tạo, vết mổ còn rỉ máu chưa liền da , thì anh trai Hạnh nhập viện vì những cơn đau đại tràng hành hạ. Người nhà không muốn Hạnh lo lắng cho anh Bôn nên chẳng nói cụ thể anh bị gì, Hạnh chỉ biết đó không phải là những chứng bệnh nhẹ vẫn thường xảy ra hàng ngày. Mẹ ơi, Bôn ơi! Khi chấp nhận bản án của số phận, con đã nguyện rằng : tất cả đau đớn, thiệt thòi con nhận hết, chỉ cần những người thân yêu bên con được khỏe mạnh, bình an … Trời ơi! Trời ở trên cao có hiểu cho lòng con…


MẸ
Hạnh viết những dòng chữ này trong tâm trạng đang ở đỉnh cao của sự lo lắng . Mẹ ơi !Vậy là vài ngày nữa thôi mẹ phẫu thuật thay khớp nhân tạo rồi, con sợ lắm … Chẳng phải vì 2 tiếng phẫu thuật gợi lại trong con những ký ức đau lòng, mà vì con e ngại cho sức chịu đựng của một phụ nữ gần 70 tuổi, một đời vất vả vì chồng, vì con….Mẹ ơi! con không cho phép mình khóc, vì nước mắt của con sẽ làm mẹ oằn mình với những cơn đau và không an tâm chữa bệnh… Nhưng tạo hóa ơi, các bạn ơi! Cơ thể Hạnh cũng bằng xương bằng thịt, xin cho Hạnh được khóc, dù chỉ khóc một mình… Trời ở trên cao xin hãy thương lấy số phận con bất hạnh !


Sắc màu hy vọng đón mùa xuân đầu tiên
Gió xuân đang tràn về khắp nơi, hơi thở mùa xuân len vào từng con phố, xen vào những ngõ hẻm và đến tận mỗi gia đình. Dẫu không còn diễm phúc ngắm nhìn những nàng mai khoe mình trong nắng sớm, hay những chàng dưa hấu đỏ may mắn đầu năm, nhưng Hạnh vẫn cảm thấy ấm áp, và ngập tràn tình yêu thương với cha mẹ, anh chị, thầy cô, bạn bè, và những tấm lòng nhân ái quanh Hạnh. Cám ơn tất cả mọi người đã đồng hành cùng Hạnh qua những thử thách, cam go của cuộc đời.Xin nhận nơi đây lòng biết ơn chân thành tự đáy con tim!


Chuyển đến trang 1 2  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt