Facebook
Youtube
CÂU CHUYỆN VỀ TIỀN
Thuở xưa có hai người bạn thân tên Sơn và tên Hải, họ sống gần nhau và trao đổi cho nhau những sản vật của miền núi và miền biển để duy trì cuộc sống. Tuy vậy, vào mùa biển động, anh Hải không có cá tôm để trao đổi với anh Sơn nên đành mượn những vỏ sò làm tin lời hứa sẽ hoàn trả lại vào mùa sau. Anh Sơn đồng ý, và câu chuyện vật trung gian để trao đổi hàng hóa bắt nguồn từ đó. Thật vậy, vỏ sò là vật hoàn toàn không có giá trị, mà giá trị ở đây là lòng tin giữa con người với nhau. Và dần dần tiền xuất hiện thông qua sự cam thiệp của chính phủ và luật pháp.


Một chuyến xe
Tối chủ nhật, bến xe Thành Bưởi, tuyến Đà Lạt - Sài Gòn đông lạ, có lẽ một phần khách du lịch lên nghỉ ngơi cuối tuần, một phần là những người dân bản xứ trở lại thành phố làm việc sau chuyến thăm nhà ngắn ngủi. Lẫn trong đám đông đang chen lấn để tìm số ghế, ba mẹ tôi, hai người già trên dưới bảy mươi tuổi, vẫn đang lay hoay tìm chỗ cho tôi. Nguyên nhân tôi là người khuyết tật nặng, tai điếc, mắt mù, chân không đi lại được, nên việc di chuyển là cả vấn đề… Đây rồi, đã tìm được ghế của tôi, và sau những vất vả đến toát mồ hôi, ba mẹ cũng sắp xếp cho tôi một nơi an toàn. Yên tâm ngồi vào vị trí của mình với ý định làm giấc ngon lành đến thành phố Hồ Chí Minh thì tôi nghe giọng mẹ tôi với vẻ thỉnh cầu “ Bác bị đau khớp và thoái hóa cột sống nên không lên cao được, cháu đổi giúp bác chỗ cháu đang ngồi được không ?” Chẳng đáp lại mẹ tôi, cậu thanh niên hơn hai mươi lầm bầm gì đó và lảng đi với tiếng nhạc xập xình đang phát ra từ chiếc điện thoại di động, mặc cho người già bảy mươi bối rối vì bản thân không leo được lên ghế ở tầng hai…


ĐỂ CUỘC SỐNG NÀY MÃI MÙA XUÂN…
Mùa xuân đã về trên khắp mọi nẻo đường, gió hây hây, nhè nhẹ làm xao xuyến lòng người. Vẳng đâu đây khúc nhạc mừng năm mới, và chợt, tôi dừng lại ngay một mẩu chuyện đang phát ra từ chiếc radio


Mẹ, tia nắng xuân xua tan màn đêm lạnh !
“ Mỗi mùa xuân sang, mẹ tôi lại thêm một tuổi, mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa mẹ càng gần…” , nghe tiếng nhạc phát ra từ chiếc radio mà tôi khẽ giật mình… Xuân lại về rồi đấy ư? Mẹ ơi! Vậy là đã năm thứ sáu con không còn diễm phúc nhìn thấy dáng gầy mến thương của mẹ, cũng như không được cùng mẹ bên ánh lửa bập bùng chờ bánh tét ra lò.


NHẬT BẢN, BỨC TRANH MUÔN MÀU GIỮA MÀN ĐÊM
Phải chăng bạn khá ngạc nhiên khi đọc tựa bài viết này? Song, vì tôi là người khiếm thị, chứng u não đã đưa đẩy tôi đến với bóng tối sau một thời gian khá dài tiếp xúc với văn hóa, con người Nhật Bản. Bạn ơi! Có lẽ trong bạn, đây là cường quốc về kinh tế, giáo dục, y học...cùng vẻ đẹp bí ẩn, nhưng với tôi, Nhật Bản còn là miền ký ức tươi đẹp theo những tháng năm tập, làm việc bằng tiếng Nhật. Chính vì vậy, mỗi ngày tôi vẫn tìm về kỷ niệm trong vai trò cô giáo dạy tiếng Nhật cho các em khuyết tật thông qua mạng Skype. Ký ức về Nhật Bản là sự khâm phục bởi ý chí quật cường, không khuất phục, hai quả bom nguyên tử quân đội Mỹ ném xuống Hirosima và Nagasaki năm 1945, như nhắc ta rằng : dù mất mác, đau thương nhưng Nhật Bản không lụi tàn. Điều đó thể hiện qua việc hàng loạt cao ốc sang trọng được xây dựng trên chính đống đổ nát. cơn động đất lớn ở Kansai (Kobe) năm 1995 đã chứng minh cho tinh thần này. Lúc đó, chuyên gia nước ngoài dự báo công cuộc tái thiết phải mất 10 năm, nhưng Nhật Bản đã làm cả thế giới cúi đầu khi chỉ hai năm sau đó Kobe đã gần như khôi phục với những tòa nhà chọc trời, thiết kế đặc biệt bởi vật liệu chuyên dụng chống động đất. Và gần đây nhất là trận động đất lịch sử tháng 3/2011, Nhật Bản oằn mình bởi những đau thương cả vật chất, lẫn con người. Nhưng đến hôm nay, chỉ một thời gian ngắn, hoa anh đào lại khoe sắc đón xuân.


Đà Lạt - thành phố tôi yêu
Tự bao giờ Đà Lạt trong trái tim mọi người là vùng đất của sự thanh bình, hiếu khách, và hiền hòa, dễ thương!. Bạn ơi! hãy ngừng lại phút giây để lắng đọng tâm hồn cùng những vầng thơ sau và hân hoan chào đón Festival hoa Đà Lạt 2013 và chào mừng kỷ niệm 120 năm Đà Lạt hình thành và phát triển.


CÔ ƠI! EM ĐÃ LÀ NGƯỜI KHIẾM THỊ
Nghe tiếng nhạc phát ra từ chương trình tuổi thơ trên sóng truyền hình

“ngày đầu như thế đó
cô giáo như mẹ hiền
em bây giờ cứ ngỡ
cô giáo là cô tiên”


BÀI HỌC GIỮA ĐỜI
Trong chúng ta hẳn không ít người còn lưu lại những kỷ niệm đáng yêu của ngày đầu tiên đi học, những phút giây vụng về đánh vần theo lời cô giáo giảng... Nhưng với tôi, câu chuyện về người thầy mà tôi tri ân qua bài viết này không phải là người đã dạy tôi viết chữ a đầu đời... Nhưng thầy ơi! Dẫu ngày em gặp thầy không phải là ngày đầu tiên đi học, chữ A thầy giảng chỉ là một chấm nhỏ trên trang vở, nhưng với em, bài học này mãi theo em đến cuối cuộc đời!


MÁY TÍNH, NGƯỜI BẠN CÙNG TÔI ĐI XUYÊN BÓNG TỐI
Tôi tên là Lê Dương Thể Hạnh, năm nay 33 tuổi. Tôi sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt, thành phố của những rừng thông vi vu và những buổi hoàng hôn đẫm lệ. Tuổi thơ tôi là những tháng ngày êm đềm bên trang sách, và ngập tràn tình yêu thương. Rồi tôi xa quê, trở thành sinh viên trường đại học Khoa học-Xã hội và Nhân văn, đại học quốc gia thành phố Hồ Chí Minh. Tôi đã tốt nghiệp với văn bằng khá và điều đó không chỉ là niềm vui, niềm hãnh diện cho bản thân, gia đình, mà còn tạo tiền đề vững chắc giúp tôi đạt được những thành công nhất định trong công việc. Ở tuổi hơn 20, khi bạn bè còn đang tìm hướng đi cho tương lai, thì tôi đã khẳng định mình bằng vị trí thông dịch viên, kiêm thư ký tổng giám đốc trong một công ty Nhật Bản. Thành công đến với tôi quá sớm phải chăng là một dự báo cho tương lai đầy rủi ro. Và rồi việc gì đến đã đến, một ngày cuối tuần không tươi đẹp như bao ngày , sau một cơn đau đầu dữ dội bác sỹ đã phát hiện ra tôi bị u não. Và từ đó cuộc đời tôi sang trang.


LẼ NÀO ANH LÀ NGƯỜI KHIẾM THỊ ?
Người ta vẫn thường hay nói rằng : “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” , vậy có phải chăng khi không còn đôi mắt thì cửa sổ tâm hồn bị khép lại ? Và điều này không hoàn toàn đúng đối với trường hợp của anh Trần bá Thiện, người đàn ông có nghị lực phi thường, đã làm nên những việc không tưởng dù trước mắt anh chỉ toàn một màu đen.


CÂY XƯƠNG RỒNG
Tôi vẫn nhớ rất rõ, khi bà còn sống bà đã từng dạy tôi : xương rồng là một loài cây có thể chống chọi với sự khắc nghiệt của thời tiết, và vẫn vươn mình nở những nụ hoa thắm đỏ trên sa mạc cằn cỗi, đầy nắng gió… Và tôi nhận ra anh Phạm Thanh Sơn, nhân vật của bài viết này, mang những nét đặc biệt giống loài cây này, dẫu sinh hoạt vô cùng khó khăn do bị liệt tứ chi, nhưng anh đã vượt qua mọi khó khăn, khắc nghiệt để dâng tặng cuộc đời những nụ hoa nghị lực thắm tươi…


Thiên Sứ của tình thương
Sinh ra từ mảnh đất hiền lành, thơ mộng nên ái ấm khiếm thị Đà Lạt cũng phảng phất nét hiền lành, dung dị lạ thường. Không bóng dáng của đàn ông, mái ấm được quản lý bởi một người phụ nữ tóc đã muối tiêu, cùng hai Sơ trẻ, và người phụ bếp khoảng độ 40 tuổi. Họ là những người nguyện hiến dâng cả cuộc đời mình cho tình thương yêu con người. Họ toàn tâm tin tưởng vào đức chúa trời, nhận mái ấm là nhà, và 15 em nhỏ khiếm thị là con. Các bạn nhỏ bất hạnh từ nhiều nơi được tập trung về đây, được các Sơ chăm sóc và nâng đỡ mọi mặt của đời sống. Thiết nghĩ, các em không có cơ hội được ngắm nhìn sự đa dạng, muôn màu muôn vẻ của thế giới bao la xung quanh. Song, trong cái không gian đen ngòm lạnh lùng ấy, vẫn ấm lên một tình thương yêu lạ thường. Sáng, sau khi ngủ dậy, các Sơ dạy em đánh răng, rửa mặt, tóc em dài thì Sơ chải tóc, tết tóc cho em. Rồi Sơ đưa em đến trường học hòa nhập cùng những bạn sáng mắt. Có món ngon Sơ dành hết cho em, bữa nào mạnh thường quân quan tâm để em được ăn cá thì Sơ gỡ cho em từng cái xương món cá em ăn, có chăng không như những loại cá bình thường mà thấm đượm tình người, tình thương chan chứa của những người mẹ, và cả tấm lòng của ân nhân đã nhường cơm, sẻ áo, chia đôi những may mắn mà họ có được để mang đến niềm vui, niềm an ủi cho em…


CÔ BÉ CHINH PHỤC BÓNG TỐI
Sinh ra và lớn lên tại một xã nghèo thuộc miền quê sông nước An Giang, Phan Thúy Phượng là chị thứ 3 trong một gia đình có đến 8 người con. Cũng như bao em nhỏ khác, Phượng cũng chào đời trong tình trạng sức khỏe tốt, bình thường nhưng khi lên 2 tuổi, chứng phát ban thường gặp ở trẻ em đã mang đi đôi mắt của Phượng, và đưa đẩy cuộc đời em đến với bóng tối.


HÁT VỀ ANH, NGƯỜI CHIẾN SĨ THỜI BÌNH
Chắc bạn đã từng nghe hai câu
” bàn tay ta làm nên tất cả.
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”
Vần thơ này đã đi vào lòng người như một lời động viên chúng ta biết vươn lên và khắc phục hoàn cảnh,dù xảy ra vấn đề gì đi nữa, có cố gắng,sẽ có ngày thành công !. Và đó cũng là phẩm chất tốt đẹp của nhân vật mà tôi muốn giới thiệu thông qua bài viết này , anh Vũ Xuân Trường, chủ tịch Hội người mù tỉnh Lâm Đồng, nơi ươm mầm ước mơ cho biết bao mảnh đời bất hạnh.


NHỮNG MẢNH VỠ CUỘC ĐỜI
NHỮNG MẢNH VỠ CUỘC ĐỜI


MÙA GIÁNG SINH
Chào cả nhà!
Không khí yêu thương, ấm áp đang ùa về trên khắp mọi nẻo đường để đón một đêm Giáng Sinh và một năm mới nhiều. . . nước ngọt và bánh kẹo. . . hi hi. . .
Tặng mọi người truyện ngắn dưới đây để bạn thêm yêu cuộc sống này nhé!
Lê Dương Thể Hạnh


Thiếu một bờ vai
Chị trở về nhà sau một ngày vật lộn với cuộc sống. Đứa con gái bé bỏng đã say giấc nồng. Ôm con vào lòng mà nước mắt chị tuôn không ngừng. Chị không có diễm phúc được trao cho con những ánh nhìn trìu mến, chị chẳng thể dõi theo từng bước con đi những bước đi đầu đời…

Chị biết sinh con ra khi không còn thị giác , và thiếu vắng một bờ vai nương tựa là cả vấn đề. Nhưng tạo hóa đã ban tặng cho phụ nữ thiên chức làm mẹ, thì xin hãy hiểu mơ ước và khao khát rất đỗi bình thường của chị. Dẫu đôi mắt chị có mù, thì tim chị vẫn đập, trí não vẫn hoạt động, cảm nhận ngọt bùi, và biết cả đớn đau…


Chú Lợi, đôi chân của tôi
Tôi sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt, thành phố của những rừng thông vi vu và những buổi hoàng hôn đẫm lệ. Tuổi thơ tôi là những tháng ngày êm đềm bên trang sách và nồng ấm tình thương yêu. rồi tôi xa quê lên đường vào đại học để chuẩn bị hành trang cho tương lai. Năm tháng qua đi, tôi ra trường và làm thông dịch viên Trong một công ty nước ngoài. Những tưởng số phận đã mỉm cười và tương lai rộng mở, nhưng nào ngờ cái ngày định mệnh ấy đã đến…


NỤ QUỲNH TRONG ĐÊM
Tôi đã từng nghe ai đó hát rằng : “ Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…”, Bài hát này đã sống mãi trong tôi chẳng những vì ca từ mộc mạc,đơn giản; giai điệu nhẹ nhàng, mà vì ý nghĩa lời ca mang đậm tính nhân văn, nồng ấm tình người. Và đó cũng là điều mà tôi muốn khắc họa thong qua nhân vật của bài viết này, chị Châu Thị Bông,chủ tịch Hội người mù huyện Vân đồn, tỉnh Quảng Ninh, đồng thời cũng là chủ cơ sở massage Diêu Bông, nơi gặp gỡ và nâng đỡ những số phận kém may mắn.


MẶT TRỜI TRONG ĐÊM
“ Thời gian đầu mới vào công ty, nếu có thắc mắc cứ hỏi chị, nếu giúp được chị sẽ giúp” ,vậy là đã gần mười năm câu nói ấy vẫn còn mãi trong tôi như mới hôm qua. Giờ đây, tôi không còn diễm phúc cùng chị đứng chung một chiến hào, cuộc đời đưa đẩy chị và tôi đi theo những lối rẽ khác nhau…


Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3, 4, 5, 6  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt