Facebook
Youtube
XIN HÃY CHO ĐI
XIN HÃY CHO ĐI


XIN ĐỪNG QUÁ LẠNH LÙNG !
Sáng thứ hai đầu tuần, bệnh viện RĂNG- HÀM – MẶT 263 Trần Hưng Đạo, quận 1 đông như ngày hội, nhộn nhịp người ra , kẻ vô. Tôi là một người khuyết tật nặng, khiếm thị và không đi lại được nên nhân viên y tế ở đây phục vụ rất tận tình. Tôi mờ mờ nhìn thấy một bạn nam trong bộ đồng phục sậm màu lấy xe lăn hỗ trợ đẩy tôi giữa đám đông nhốn nháo, một bạn nữ mặc áo dài xanh, tay cầm bộ đàm hướng dẫn chị gái đưa tôi lên thang máy. Và rồi , đến dãy ghế đợi, tôi ngồi xe lăn nên không trực tiếp ngồi xuống ghế như bao bệnh nhân khác. Tuy nhiên, không khí chỗ này không nhí nhố, hỗn tạp như trong ký ức của tôi, máy lạnh mở dịu nhẹ và mọi người trật tự ngồi chờ đến lượt mình. Đã gần mười năm kể từ cái ngày tôi nhận hung tin “ mình là một bệnh nhân u não ”, ký ức của tôi về hai chữ “ bệnh viện ” là một chuỗi những tháng ngày sống trong đau đớn bởi bệnh tật và sự phức tạp, hỗn độn, bởi trộm cắp, mất vệ sinh và thái độ thiếu lễ độ của nhân viên y tế. Song, môi trường ở đây đã phần nào đẩy lùi suy nghĩ đó trong tôi, tôi tự nhủ “ Bệnh viện Việt Nam thì có thua gì Singapore, nơi tôi đã từng chữa trị nhiều năm trước ”. . .


Hạnh phúc khi có thể tha thứ được cho người khác
Chào mọi người !

Hạnh viết những dòng chữ này trong nước mắt. . . Nhưng bạn ơi! Khi đớn đau người ta cũng khóc, mà khi hạnh phúc người ta cũng rơi lệ. Vì vậy, có thể hiểu rằng nước mắt của Hạnh là những dòng lệ hạnh phúc tuôn ra từ nỗi đau.

Ai đã từng khắc khoải cùng Hạnh qua chương 13 của “ CÓ MỘT MẶT TRỜI KHÔNG BAO GIỜ TẮT ” sẽ nhận ra : Hạnh phúc thật đơn giản biết nhường nào “ Hạnh phúc khi có thể tha thứ được cho người khác ”


VIẾT CHO EM NHÂN NGÀY QUỐC TẾ THIẾU NHI 1 THÁNG 6
Hạnh tình cờ nghe được mẩu chuyện sau :


Tặng cho những người phụ nữ quanh tôi
MONG BẠN VỮNG TIN “ MÌNH ĐANG LÀ MỘT PHỤ NỮ HẠNH PHÚC ”

Tôi viết những dòng chữ này bằng trải nghiệm của một người đã từng đi qua nỗi đau. Trong tôi phân biệt rất rõ ràng hai khái niệm về hạnh phúc, hạnh phúc khi được thõa mãn cảm xúc, và hạnh phúc khi được thõa mãn lý trí. Và tôi muốn được chia sẻ những niềm hạnh phúc giản đơn đến mọi người, đặc biệt là viết tặng những người phụ nữ đáng yêu quanh tôi nhân ngày 8.3.

Tôi đã từng được sống, học tập và làm việc bằng một cơ thể trọn vẹn, khỏe mạnh, vì vậy khái niệm về hạnh phúc của tôi cũng như bạn bè cùng trang lứa khác theo từng giai đoạn của cuộc đời.


Tâm sự chào Ất Mùi
Vài dòng gởi các bạn cuối năm :

Rất nhiều người sau khi cùng Hạnh đến thăm mái ấm Thiên Ân và có chung một câu hỏi “ Tại sao Hạnh lại chọn Thiên Ân để giúp đỡ, trong khi còn nhiều nơi khác cần hỗ trợ hơn ? “, và Hạnh mong là những câu trả lời sau sẽ thuyết phục mọi người :

Hạnh không may rơi vào bóng tối ở giai đoạn thăng hoa trong sự nghiệp, tuy nhiên chính những kiến thức mà Hạnh gặt hái được trong gần 10 năm học tập và làm việc cùng người Nhật bản xứ đã cho Hạnh những nền tảng tri thức nhất định, và đó là điểm tựa vững chắc khi Hạnh đặt chân vào một môi trường hoàn toàn xa lạ. Kinh nghiệm làm việc lúc trước dường như buộc Hạnh phải có một sự cân nhắc thận trọng khi lựa chọn đơn vị cộng tác, nếu trong cộng đồng sáng mắt đòi hỏi sự thận trọng và kiên nhẫn 1 lần, thì khi bước vào bóng tối điều ấy tăng lên gấp bội. Và rồi, sau nhiều năm tìm hiểu, cuối cùng Hạnh quyết định hợp tác lâu dài với mái ấm Thiên Ân vì những lý do sau :


LỜI TRI ÂN NHÂN DỊP SACMAUHYVONG TRÒN 2 TUỔI
Sacmauhyvong TRI ÂN CẢ NHÀ


HÃY CỨ CHO ĐI !
Chào mọi người!

Trời Sài Gòn những ngày này hơi khó chịu, chẳng biết người không bệnh thì thế nào, chứ người không khỏe, lại. . . mập ủn ỉn như Hạnh thì mưa một trận là mệt rã rời luôn. . . Nhưng không sao, mẹ không cho ngồi máy tính thì ta mở đài nghe vậy, hãy cứ tin rằng từ chuyện nhỏ xíu đến chuyện lớn đùng, không vấn đề nào là. . . hết thuốc chữa nhé bà con!


MẸ - đề tài sống mãi ngàn năm
Từ thuở ấu thơ , bên cánh võng đong đưa đến khi trưởng thành, thì hình ảnh mẹ vẫn mãi là ánh sáng soi đường con đi….. Đã bao lần con thất bại là bấy nhiêu lần có mẹ bên cạnh an ủi, dỗ dành, trăm ngàn cay đắng , chông gai trên cuộc đời đã có mẹ gánh vác cùng con. Bạn ơi! Xin hãy đọc câu chuyện dưới đây và nói với mẹ rằng “ Mẹ ơi! Con thương mẹ nhất trên đời!”


CHÂN TÌNH QUA NHỮNG ĐÔI DÉP
Bạn ơi! Xin hãy tạm dừng cái hối hả, bận rộn củ vòng xoay cơm, áo, gạo , tiền để lắng đọng cùng sacmauhyvong với câu chuyện “ CHÂN TÌNH QUA NHỮNG ĐÔI DÉP “ sau nhé!


Bí mật của sự may mắn
Điều may mắn nhiều khi rất là giản dị, và ẩn ngay trong nghịch cảnh. Có thể bạn đang buồn vì công việc không thuận lợi, vì mới chia tay với
người yêu, hay có một cuộc sống không như mong muốn…Nhưng bạn đừng vội buồn và tuyệt vọng cho rằng vận may không mỉm cười với bạn. Đừng chỉ nhìn những cánh cửa đã khép lại mà quên rằng vẫn còn những cánh cửa khác đang mở ra. Tôi và bạn hãy cùng nhau cố gắng vượt qua những khó khăn đang gặp phải, vì đơn giản đó là những bước ngoặc trong cuộc đời mỗi người. Thành quả nở hoa trong nhọc nhằn, phải thế không bạn??? Sacmauhyvong sưu tầm và xin chia sẻ cùng các bạn mẩu chuyện sau :


TRỌN CUỘC ĐỜI VÌ NGƯỜI KHIẾM THỊ
Tôi gặp thầy cách đây hơn bốn năm, trong tâm trạng nửa tỉnh nửa mê của một người vừa bước vào bóng tối bởi chứng u não định mệnh. Hành trang năm ấy thầy trao là phần mềm hỗ trợ tiếng nói dành cho người mù trên máy tính cùng một chữ nhẫn sáng rực niềm tin, và rồi kết quả hôm nay tôi ngồi đây viết những dòng chữ này bằng một lòng biết ơn chân thành gởi đến thầy.


SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG
Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Phút lơ đẵng chẳng ngờ ta để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu


TIA SÁNG GIỮA ĐƯỜNG HẦM
Tôi là một cô giáo mù, đến với bóng tối muộn màng bởi chứng u não định mệnh, và trong lúc khủng hoảng tinh thần cực độ thì chính em, người thanh niên khiếm thị, mồ côi cả cha lẫn mẹ, nhưng vẫn mỉm cười chiến đấu số phận - Ngô Quang Hiếu, đã cho tôi niềm tin để tiếp tục cố gắng. Em là học trò của tôi trong lớp học tiếng Nhật qua mạng internet.


LẼ NÀO ANH LÀ NGƯỜI KHIẾM THỊ ?
Người ta vẫn thường hay nói rằng : “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” , vậy có phải chăng khi không còn đôi mắt thì cửa sổ tâm hồn bị khép lại ? Và điều này không hoàn toàn đúng đối với trường hợp của anh Trần bá Thiện, người đàn ông có nghị lực phi thường, đã làm nên những việc không tưởng dù trước mắt anh chỉ toàn một màu đen.


bài viết đạt giải nhì cuộc thi viết " Gương nghị lực phi thường "
NGÀY XƯA ƠI!


CÂU CHUYỆN VỀ TIỀN
Thuở xưa có hai người bạn thân tên Sơn và tên Hải, họ sống gần nhau và trao đổi cho nhau những sản vật của miền núi và miền biển để duy trì cuộc sống. Tuy vậy, vào mùa biển động, anh Hải không có cá tôm để trao đổi với anh Sơn nên đành mượn những vỏ sò làm tin lời hứa sẽ hoàn trả lại vào mùa sau. Anh Sơn đồng ý, và câu chuyện vật trung gian để trao đổi hàng hóa bắt nguồn từ đó. Thật vậy, vỏ sò là vật hoàn toàn không có giá trị, mà giá trị ở đây là lòng tin giữa con người với nhau. Và dần dần tiền xuất hiện thông qua sự cam thiệp của chính phủ và luật pháp.


Một chuyến xe
Tối chủ nhật, bến xe Thành Bưởi, tuyến Đà Lạt - Sài Gòn đông lạ, có lẽ một phần khách du lịch lên nghỉ ngơi cuối tuần, một phần là những người dân bản xứ trở lại thành phố làm việc sau chuyến thăm nhà ngắn ngủi. Lẫn trong đám đông đang chen lấn để tìm số ghế, ba mẹ tôi, hai người già trên dưới bảy mươi tuổi, vẫn đang lay hoay tìm chỗ cho tôi. Nguyên nhân tôi là người khuyết tật nặng, tai điếc, mắt mù, chân không đi lại được, nên việc di chuyển là cả vấn đề… Đây rồi, đã tìm được ghế của tôi, và sau những vất vả đến toát mồ hôi, ba mẹ cũng sắp xếp cho tôi một nơi an toàn. Yên tâm ngồi vào vị trí của mình với ý định làm giấc ngon lành đến thành phố Hồ Chí Minh thì tôi nghe giọng mẹ tôi với vẻ thỉnh cầu “ Bác bị đau khớp và thoái hóa cột sống nên không lên cao được, cháu đổi giúp bác chỗ cháu đang ngồi được không ?” Chẳng đáp lại mẹ tôi, cậu thanh niên hơn hai mươi lầm bầm gì đó và lảng đi với tiếng nhạc xập xình đang phát ra từ chiếc điện thoại di động, mặc cho người già bảy mươi bối rối vì bản thân không leo được lên ghế ở tầng hai…


ĐỂ CUỘC SỐNG NÀY MÃI MÙA XUÂN…
Mùa xuân đã về trên khắp mọi nẻo đường, gió hây hây, nhè nhẹ làm xao xuyến lòng người. Vẳng đâu đây khúc nhạc mừng năm mới, và chợt, tôi dừng lại ngay một mẩu chuyện đang phát ra từ chiếc radio


Mẹ, tia nắng xuân xua tan màn đêm lạnh !
“ Mỗi mùa xuân sang, mẹ tôi lại thêm một tuổi, mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa mẹ càng gần…” , nghe tiếng nhạc phát ra từ chiếc radio mà tôi khẽ giật mình… Xuân lại về rồi đấy ư? Mẹ ơi! Vậy là đã năm thứ sáu con không còn diễm phúc nhìn thấy dáng gầy mến thương của mẹ, cũng như không được cùng mẹ bên ánh lửa bập bùng chờ bánh tét ra lò.


Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3, 4, 5  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt