Facebook
Youtube
TÔI ĐI TRUYỀN CẢM HỨNG : XIN ĐỪNG OÁN TRÁCH, HẬN THÙ !
Chào cả nhà!
TÔI ĐI TRUYỀN CẢM HỨNG : XIN ĐỪNG OÁN TRÁCH, HẬN THÙ !
Trong buổi chia sẻ tối qua, tôi nhận được một câu hỏi khá gai góc, nhưng đó lại là một
câu hỏi mà tôi mong đợi đã nhiều năm nay “ Chị Hạnh ơi! Chị có nghĩ mình đang nỗ
lực sống tốt là để trả thù, để chứng tỏ mình với những người đã gây ra nghiệt ngã,
đắng cay cho cuộc đời chị? “
Trước hết, tôi xin nhắc lại ký ức buồn của tôi nhiều năm trước :
Lê Dương Thể hạnh u dây thần kinh số 7, tổn thương bán cầu não trái “ đó là
hung tin tôi nhận được vào một ngày không tươi đẹp cách đây gần 12 năm.
U não ư? Phẫu thuật ư ? Những danh từ nghe sao kinh khủng quá! Chỉ còn hơn ba
tháng nữa tôi làm cô dâu rồi, và sau đó tôi sẽ đi Nhật tu nghiệp. . . Trời ơi! Tôi
không còn sự lựa chọn ngoài chấp nhận. Tôi lên bàn mổ lần thứ nhất, xạ trị 27 tia
nhưng những cơn đau đầu vẫn hành hạ từng đêm. Và rồi lần sau cùng tôi nhìn
thấy ánh mặt trời là trước khi tôi lên bàn mổ lần thứ hai để đặt ống thoát dịch từ
não xuống ruột già theo chỉ định của bệnh viện Chợ Rẫy, Việt Nam .Và không
lâu sau đó, tôi thành người khiếm thị với nhận định “ Mang … mỹ nhân về… ăn
qua ngày, chờ qua đời… ha ha ha… “
Anh ba, chị mẹ nhất định không chịu thua, bán nhà bán cửa đem con Út đi
Singapore chiến đấu. Một ca đại phẫu bằng phương pháp thôi miên và công nghệ
hiện đại đã đưa tôi về dương thế từ lưỡi hái tử thần. Nhưng. . . điều tôi phải chấp
nhận là một sự thật đau đớn đến tột cùng “việc áp dụng phương pháp xạ trị đối
với một khối u lành tính là hoàn toàn không cần thiết. Vả lại tia xạ bị lệch về
phía trái, làm ảnh hưởng thần kinh thị giác, thính giác, liệt cơ mặt bên trái,
rối loạn cảm giác và không đi lại được “, nói ngọng… “
Bạn ơi! Sự nghiệp, tương lai, hạnh phúc, sức khỏe, ngoại hình… cùng một lúc
bỏ tôi ra đi. Cũng có lúc tôi muốn kết thúc tất cả bằng cái chết, nhưng cũng
chính tôi là người quyết định tha thứ , bỏ qua cho người bác sĩ ấy, … tha
bổng để hôn phu đi tìm hạnh phúc mới. , và rồi cũng chính tôi là người chủ
động liên lạc với các bạn ấy để biết được vị bác sĩ năm nao vẫn thanh thản
tuổi già, … anh chồng hụt của tôi đang hạnh phúc bên gia đình cùng sự
nghiệp vững vàng. Sẽ thật khó tin là tôi vui vẻ, chân thành chúc phúc cho họ,
bởi tôi không hận thù, trách móc, tôi luôn xác định “ Mình đang sống và nỗ
lực … quậy hết cỡ vì những người thân yêu quanh mình , chứ không phải trả
thù hay chứng tỏ gì gì đó với bất cứ ai… he he he… “
À, tôi đang tập trung toàn lực cho chương trình thiện nguyện “ CÙNG EM
ĐẾN TRƯỜNG “ của các bạn nhỏ khiếm thị ngày chủ nhật 4 tháng 8 tới, hơi
đâu mà hận thù, buồn rầu chi… ha ha ha…
Trân trọng cám ơn bạn đồng hành, chương trình MT, đã cho mình nhiều cơ
hội để truyền cảm hứng thương cả nhà nữa nha nha nha… .
Thân, Gạo Lứt


TRÒ ĐÙA CỦA ĐỊNH MỆNH
TRÒ ĐÙA CỦA ĐỊNH MỆNH
Trúc là một cô gái miền Tây cá tính, năng động. Trúc không phải loại “ con gái bánh bèo” hay khóc nhè, chải chuốt, điệu đà. Tuy nhiên, ngoại hình cô nàng không rực rỡ lại sở hữu một đôi mắt nai vàng ngơ ngác, hút hồn người. Chính vì cái kiểu… tưng tửng, phớt đời, không giống ai của mình mà nàng ta chưa gật đầu với bạn nam nào, chỉ lạch cạch tiếc xe đạp từ ký túc xá đến trường, rồi từ trường về ký túc xá, vậy thôi! Gần trường Đại học Sư phạm kỹ thuật, có anh sinh viên Nông Lâm tên Duy thuê phòng trọ ở chung với mấy bạn sinh viên nghèo, họ đàn hát mỗi tối và họ cũng hay lân la qua ký túc xá nhà bên để… giao lưu văn hóa. Rồi cái anh tên Duy phải lòng cái chị tên Trúc… như con trai í. Được đồng đội động viên, tên Duy này nhấn ga công trình… cưa nàng Trúc. Trường chàng gần trường nàng, ký túc xá của nàng không quá xa nơi chàng trọ , ai cũng ngỡ, đó là một lợi thế “ nhất cự li “ cho chàng, , nhưng sao nàng đó cá tính quá, , cưa hoài mà chẳng đổ. Có tháng chàng xơi mì gói trừ cơm để dành ngân lượng mua hoa tặng nàng, đôi khi chàng phải cúp học để khớp giờ đón nàng tan học. … Duy kiên nhẫn ngày qua ngày, bất kể nắng mưa, cứ tan học là Trúc thấy chàng ta đứng ở cổng trường, khi thì ly trà sữa , lúc lại bịch cóc, ổi, mía ghim … Mặc kệ Duy săn đón, Trúc vẫn vô tư ngày hai buổi đến trường với chiếc xe đạp cũ kĩ . Cái rồi, trời đã thương Duy, tối đó sau giờ ngoại khóa,Trúc dắt xe ra khỏi cổng trường thì phát hiện cả lốp xe và túi đều xẹp lép vì quên không mang tiền, , Duy xuất hiện và vào vai “ anh hùng cứu mỹ nhân “,cái rồi họ thành một đôi nhờ… bánh xe xì… he he
Tình yêu sinh viên của cặp đôi bắt đầu từ đó ! Trúc đang học năm 2 khoa Thiết kế đồ họa, trường đại học Sư phạm kỹ thuật, Duy là sinh viên năm 3 , khoa Công nghệ sinh học, trường đại học Nông Lâm . Mà cũng lạ thật ! Cái mụ Trúc như một gã mày râu ấy lại trở nên… bánh bèo thấy ớn từ khi có bồ , mụ ta không còn để tóc húi cua như trước mà dưỡng tóc dài ngang vai, thay cho … xì tai áo thun chữ T, quần bò, giày ba ta đơn giản là những chiếc váy hoa hòe, hoa sói , nữ tính đến lạ. Vậy mới nói, tình yêu có thể làm thay đổi cả những thói quen tưởng chừng như “ đinh đóng cột “ của con người ta, bạn nhỉ!Thời gian cứ thế trôi, tình yêu của họ được nuôi dưỡng từ những ngày tháng sinh viên lắm đỗi nhọc nhằn. Bởi nhà cả hai đều không dồi dào điều kiện. Trúc xin làm gia sư cho một cậu nhỏ trong quận Thủ Đức, Duy chạy bàn tại một quán ăn đêm, có tháng họ chia nhau từng gói mì tôm, từng đồng tiền nhỏ để trang trải chi phí học tập.
Rồi Duy ra trường trước Trúc. Tấm bằng cử nhân Nông Lâm không giúp Duy có việc làm. Vẫn mỗi tối với công việc bồi bàn, đôi khi chàng trai trẻ muốn buông xuôi về quê làm ruộng nhưng Trúc vẫn bên cạnh động viên người yêu… cố thủ tại thành phố chờ cơ hội. để mẹ cha vui lòng với niềm tin “ cây đã ra quả ngọt “.
Một năm sau, Trúc ra trường, kết quả tốt nghiệp loại giỏi ngành Thiết kế đồ họa nhanh chóng giúp cô sở hữu một công việc khá tốt tại một công ty quảng cáo. Tình yêu của họ khi đó đã hơn 2 năm. Và rồi , như một công thức đã định, cả hai đưa nhau về ra mắt họ hàng, những cái gật đầu ủng hộ… chắc nịch từ hai gia đình làm họ càng có niềm tin về “ ngôi nhà và những đứa trẻ “ sau khi Duy tìm được công việc ổn định.
Trở về thành phố, Duy và Trúc quyết định “ ăn cơm trước kẻng “, họ thuê chung phòng trọ và sống như vợ chồng. Thời gian lạnh lùng trôi! Duy mãi vẫn bấp bênh với những công việc như gia sư, phục vụ nhà hàng, thậm chí chạy xe ôm… và toàn bộ khoản thu Duy kiếm được đều tích góp gởi về quê để mẹ cha yên lòng vì con trai có công việc và kinh tế ổn. Còn Trúc có thu nhập tốt nên gánh vác toàn bộ chi phí sinh hoạt của cả hai. . Tuy nhiên, tồn tại giữa họ vẫn là một sự tôn trọng, Trúc chưa bao giờ ra vẻ ta đây làm Duy phải phiền lòng, cuối tuần, họ vẫn chở nhau đi coi phim, đi siêu thị , cà phê, cà pháo như bao cặp tình nhân hạnh phúc khác. Trúc luôn động viên Duy cố gắng kiên nhẫn săn việc, đừng để mẹ cha ở quê nhà phải lo lắng, một mai cơ hội đến, Duy sẽ danh chánh , ngôn thuận đón Trúc về dinh….Có lẽ Trúc cũng mơ một ngày được mặc áo cô dâu và khoát tay Duy ngất ngây hương vợ chồng. . .
Cái Trời lại lần nữa thương Duy, anh chàng xin được một công việc đúng chuyên ngành Công nghệ sinh học trong một doanh nghiệp chuyên bào chế thảo dược từ Đông trùng hạ thảo. Hơn ba năm rời ghế giảng đường, ngày nhận tháng lương đầu tiên có được bằng chất xám mình đã vất vả tích góp bốn năm ròng, Duy gần như bậc khóc và nghĩ ngay tới Trúc, người đã cho anh tình yêu chân thành, không toan tính và chịu đựng, hi sinh . Tối đó, Duy lãnh lương, mua cho người yêu một đóa hồng đỏ, lại còn chạy tuốt lên phố người Hoa ở quận 5 mua vịt quay , bánh bao về hai người cụng ly chốp chốp… he he he… Phải chăng Duy cũng mong mình sớm tạo dựng sự nghiệp để cho Trúc một danh phận xứng đáng?
Nơi Duy làm là một công ty khá lớn với C.E.O là Đan Thùy , một người phụ nữ chỉ chưa tới 40 tuổi. Chị này từng du học tại Nhật và nghiên cứu về cách bào chế Đông trùng hạ thảo. , chị đã từng kết hôn với người chồng Nhật Bản và họ có một con gái chung.Duy không biết vì sao họ chia tay nhưng chỉ biết chị đã làm mẹ đơn thân nhiều năm. Chị Thùy đã chạm cửa 40 nhưng chị trẻ hơn nhiều so với tuổi thật, có lẽ điều kiện kinh tế tốt giúp chị chăm sóc sắc đẹp cũng nên. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu Thùy chỉ xem Duy là cấp dưới của mình, đằng này chị lại tìm mọi cách tiếp cận Duy , chị xin số điện thoại , kết bạn facebook, Zallo … hòng mong một mối quan hệ trên mức công việc. với Duy . Ban đầu anh cũng giữ khoảng cách vì xác định mình đã có người yêu và nặng ân tình với cô nàng tên Trúc, song… Lại một chữ “ Song “ đầy ẩn số, sức cám dỗ của đồng tiền làm chàng trai chưa 30 không cưỡng lại được, ban đầu chỉ là nước hoa đắt tiền, áo quần hàng hiệu sau những chuyến công tác nước ngoài của Thùy… dần dần thì… tăng đô thành điện thoại, xe máy xịn …
Sự thay đổi chỉ sau vài tháng có công việc tốt của Duy làm Trúc không khỏi thắc mắc. Duy giải thích là “ Vị trí của anh hay tiếp xúc với đối tác , là diện mạo của công ty nên phải thay đổi hình ảnh, , những thứ như điện thoại, xe máy… đều là tài sản của công ty cho mượn để phục vụ công việc được tốt hơn, còn mấy thứ khác nhỏ nhỏ là quà tặng của khách hàng. Ráng chờ anh vài năm nữa, anh gầy dựng sự nghiệp rồi mình tính chuyện trăm năm nha em ! “ . Trúc không tin lắm nhưng thấy sự phấn khởi của người yêu trước kế hoạch cho tương lai mà Trúc ậm ừ bỏ qua. …
Thời gian lại trôi!
Hôm ấy là Noen, tình cờ cả Thùy và Duy đều thuộc đạo Công giáo. Tan sở , Duy gọi điện báo với Trúc anh sẽ đón Giáng Sinh về muộn. Trúc là người ngoại đạo nên tôn trọng tôn giáo của Duy , cô không thắc mắc mà yên tâm đi ngủ sớm. Duy và Thùy cùng đi lễ nhà thờ, xong thì tiếp tục tham dự một buổi tiệc sang trọng cùng những doanh nhân thành đạt. Duy đắm mình trong vinh hoa phù phiếm và men rượu. Anh tỉnh dậy bên cạnh Thùy cùng lời cầu hôn “ Chúng ta lấy nhau nhé! Thùy sẽ nhờ luật sư chuẩn bị mọi thủ tục để chuyển một nửa số tài sản hiện có của Thùy , tầm hơn 10 tỉ đồng qua cho anh! Suy nghĩ và trả lời giúp Thùy nhé!, nói xong thì chị lại e ấp vùi vào lòng Duy như thời đôi tám.
Mối tình gần 5 năm với cái nắm tay đầu đời đầy xao xuyến, nhũng chiếc hôn vụng dại mỗi chiều tan học … đến giai đoạn chia ngọt,sẻ bùi trong chuỗi ngày thất nghiệp gắn bó cùng hình ảnh Trúc mạnh mẽ lẫn ngọt ngào … tất cả dường như nhòa đi bởi con số “ hơn 10 tỉ “ mà Thùy vừa nói hôm nao. Cuộc đời ơi! Sức mạnh của đồng tiền khủng khiếp đến vậy sao ? Ánh sáng mà đồng tiền mang lại có thật sự đưa con người ta đến chân trời hạnh phúc ? Bản thân là người trong cuộc như Duy có thể trả lời được những câu hỏi này chăng ?
Cầm tờ xét nghiệm trên tay, Trúc bước chân ra khỏi bệnh viện mà hạnh phúc dâng trào. “ Mình sẽ làm mẹ, Duy sẽ thành cha của con mình, chúng ta phải tổ chức đám cưới nhanh nhanh thôi Duy ơi! “ . Trúc đón taxi đi thẳng đến siêu thị, “ mua gì đó về… nhậu mới được. Chắc Duy vui quá khỏi ăn luôn… he he… “ , cô nàng nhủ thầm và lựa một vài món mà cả hai cùng thích để chuẩn bị cho bữa tối ý nghĩa ấy.
Duy có mặt sớm hơn thường lệ , vì Trúc báo “ Tối nay anh về sớm em có chuyện quan trọng muốn nói “ , anh khá bất ngờ bởi bản thân cũng có chuyện muốn nói . cùng cô . Trúc dọn bữa tối ra và vui mừng báo tin mình đã có thai, trái với mong đợi của cô, Duy nhăn mặt và lạnh lùng đáp “ Em bỏ thai đi, anh cũng định nói anh muốn chia tay, vì đã nhận lời 4 tháng nữa sẽ kết hôn cùng Đan Thùy, bạn gái mới của anh “.,. Trúc cười lớn vì nghĩ mình đã nghe lầm và ngỡ Duy đang trêu chọc cô, nhưng không, Duy lại nói “ Em đã từng động viên anh phải kiên nhẫn và phấn đấu cho tương lai , sự nghiệp, thì bây giờ anh nghĩ em sẽ ủng hộ anh kết hôn với Đan Thùy, cô ấy sẽ giúp anh thăng tiến, bay cao, bay xa. Trăm ngàn lần anh xin lỗi em nhưng anh mong em đừng cản đường tiến thân của anh, em nhé! “
Trời đất như đổ sụp ! Hết rồi, hết thật rồi… Người đàn ông mà Trúc đã gởi trao tất cả : tuổi xuân, niềm tin và hy vọng, đây sao ? Duy Nông Lâm ngày nào đây sao ? Trúc gào lên đau đớn và quyết định vượt cạn một mình. Níu kéo làm gì” kẻ chạy đi “ ? Đau khổ nghĩa chi khi người đã thay lòng?
Đêm buồn… Tiếng côn trùng nỉ non…
Có một câu nói khá phổ biến “ Mẫu số chung của những mối tình đầu thường chia ly và trường hợp của Duy - Trúc cũng không ngoại lệ. Đúng 4 tháng sau đó, Duy đánh dấu bước ngoặt cuộc đời mình bằng một đám cưới linh đình tại một khách sạn 5 sao. Bỏ qua những điều tiếng không hay “ Phi công trẻ lái máy bay bà già “, Duy chính thức dọn về căn biệt thự sang trọng tại khu đô thị Phú Mỹ Hưng, quận bảy, anh sống cùng gia đình và con gái riêng của vợ . Nhà Thùy chỉ gồm 6 thành viên, ngoài vợ chồng Duy, chỉ có thêm ba mẹ , anh trai và con gái 8 tuổi của Thùy. Vì là một gia đình trí thức và có điều kiện kinh tế nên tất cả mọi người đều rất hòa nhã và đối xử đúng mực, tôn trọng nhau. Cuộc sống… đại gia của Duy sẽ không có gì đáng phàn nàn khi cô vợ giàu có nhất định không chịu sinh con vì ngại bé Mi 8 tuổi bị sốc, cũng như tuổi tác và sự nghiệp không mấy thích hợp cho chị chửa đẻ lúc này . Nhiều đêm nằm bên vợ, trên chiếc giường gỗ quý cùng nệm ấm, chăn êm, Duy chành lòng nhớ tới Trúc và chuỗi tháng ngày chia nhau thùng mì tôm, chẳng biết ngày ấy Trúc bỏ thai đ hay giữ lại bên mình ?Duy ơi! Không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông, nếu thật sự Trúc giữ lại bào thai năm ấy, thiết nghĩ anh có xứng đáng để nghe chính con mình gọi tiếng “ cha hay không “?
Thời gian cứ thế trôi!
Hôm ấy nhà Thùy rộn ràng, đông vui lạ! Số là Tuấn, anh trai Thùy qua ngưỡng 45 nhưng mãi vẫn không chịu lập gia đình. Anh Tuấn là thạc sĩ chuyên ngành quản trị kinh doanh tốt nghiệp tại Mỹ, anh là một doanh nhân thành đạt khá điển trai, nhưng lạ thay, anh … dị ứng với mấy cô chân dài, lại càng không dễ cảm tình với những nàng ít tuổi, nhõng nhẽo, yêu tiền hơn yêu người. Ngày anh Tuấn đánh trống báo hiệu sẽsớm rước nàng về dinh, cả nhà vui như hội , háo hức đón chờ con dâu tương lai…
Và rồi nàng của anh Tuấn xuất hiện . Cô ấy hông đẹp rực rỡ , cũng không cầu kỳ trong trang phục , đó là một phụ nữ đã hơn 30, chín chắn, mặn mà với đôi mắt nai vàng ngơ ngác hút hồn người. Ai cũng hân hoan với nụ cười hạnh phúc, chỉ mình Duy nuốt nước mắt vào trong , bởi cô ấy là Trúc !
Trúc của 6 năm sau ngày bị phụ tình, không còn là một nhân viên quèn nữa, cô hôm nay đã làmột trưởng phòng kỹ thuật vững vàng cả về kinh tế, địa vị, lẫn trải nghiệm vượt cạn một mình , cô vui vẻ, bình tĩnh nâng chén nhận lấy sự chào đón nồng nhiệt và tình yêu thương từ mọi người.Vậy đó! Khi con người ta đã chiến thắng nốt trầm của cuộc đời thì những rủi ro có vô tình chợt đến cũng chỉ là những nét chấm phá cho cuộc sống thêm màu sắc mà thôi!
Sau buổi gặp gỡ thân mật với nhà chồng tương lai, Trúc phấn khởi tạm biệt mọi người với kế hoạch cho một đám cưới hạnh phúc đang dần hiện lên trong đầu. Ngồi cạnh Tuấn trên xe ra về, cô lân la hỏi thăm số điện thoại của từng thành viên trong gia đình để tiện liên lạc và làm thân . Nói đoạn, cô rút điện thoại và nhắn tin cho Duy “ Xin anh hãy xem tất cả như một trò đùa của định mệnh, cu Tí , con trai anh đã gần 6 tuổi, hiện đang sống với ông bà ngoại dưới quê. Vài tháng nữa em sẽ đón con lên Sài Gòn để vô lớp 1. Chuyện của chúng ta đã là quá khứ, em không có quyền cưỡng đoạt tình phụ tử của con , vì vậy anh có thể thăm con khi nào anh thích. Ngoài ra, quan hệ giữa chúng ta là chị em không hơn, không kém. Thân mến, Trúc ! “ . Thật vậy sẽ rất khó tin khi người phụ nữ từng bị phản bội như Trúc có thể viết ra những dòng chữ này , nhưng đã là cuộc đời thì không điều gì không thể xảy ra, mà cũng không có ngõ cụt nếu cồn tại lòng bao dung, sự tha thứ và tình người giữa những trái tim nhân loại …Duy ơi! Dẫu bạn đã lạc lối nhưng tạo hóa vẫn không trước đi quyền làm cha của bạn khi bạn thật sự muốn trở thành một người cha có trách nhiệm ! . Định mệnh ơi! Dẫu người có trêu đùa nghiệt ngã nhưng hoa kia vẫn vươn mình sau giông bão cuộc đời …
Ngoài trời gió thổi vi vu, bánh xe vẫn quay đều!
Định mệnh lắm đỗi chua cay
Có duyên- không nợ, mượn vay trả người
Buông thù, bỏ oán, mỉm cười
Hương hoa thơm ngát chân trời yêu thương …
Thương nha, Gạo Lứt
Ah, mời cả nhà đón đọc truyện ngắn thứ 2 “ CÁNH LỤC BÌNH “ nhé !


SỨ MỆNH CỦA HOA
Chào cả nhà!
SỨ MỆNH CỦA HOA
Mỹ nhân Gạo Lứt quyết định sẽ thử thách bản thân với một đề tài mới , đề tài mà Gạo Lứt có thể tự tin thuyết phục mọi người : PHỤ NỮ qua tuyển tập truyện ngắn “ SỨ MỆNH CỦA HOA “ .
Gạo Lứt đã nghiêm túc tìm hiểu mọi mặt cuộc sống để rồi nhận ra , hầu như mỹ nhân chúng tôi thường áp dụng câu nói “ Nếu đời cho ta một quả chanh, hãy pha thành một ly nước chanh ! “( Quẳng gánh lo đi và vui sống ) trước những biến cố không thể tránh khỏi . Chỉ vài tháng nữa thôi là Gạo Lứt … chuẩn 40 rồi, cộng thêm một lần chiến thắng oanh liệt với… bác tử nên Gạo Lứt tin mình có thể mang đến cho các bạn những câu chuyện , những góc khuất mà sau khi đọc bạn sẽ thốt lên: “ Ôi! Phụ nữ thật tuyệt vời, vừa mạnh mẽ lại vừa ngọt ngào biết bao! “.
Mỹ nhân chúng tôi sẽ hiên ngang trước giông bão cuộc đời để làm tròn “ Sứ mệnh của hoa “ là góp sắc, dâng hương cho đời!
Bạn ơi! Cuộc sống này không điều gì không thể xảy ra, nhưng cũng không điều gì là không thể giải quyết được , tạo hóa không bao giờ đưa ta vào ngõ cụt. Tinh thần này được thể hiện qua từng tuyến nhân vật, dù đúng , dù sai thì “ Phía trước luôn là bầu trời “ , cơ hội vẫn còn cho những ai biết “ quay đầu “, bởi “ quay đầu là bờ “… mà… he he he…
PR chùm truyện ngắn này bằng… bộ vó trái chanh luôn… ha ha ha…
Mỹ nhân muôn năm! La la la…
Mong bà con đón đọc truyện ngắn số 1 : TRÒ ĐÙA CỦA ĐỊNH MỆNH
Thương, Gạo Lứt


Chùm truyện ngắn “ SỨ MỆNH CỦA HOA “
Chào bà con!
Chùm truyện ngắn “ SỨ MỆNH CỦA HOA “
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2103037303157278&id=100003530851243
Truyện ngắn thứ 1 :TRÒ ĐÙA CỦA ĐỊNH MỆNH
Trúc là một cô gái miền Tây cá tính, năng động. Trúc không phải loại “ con gái bánh bèo” hay khóc nhè, chải chuốt, điệu đà. Tuy nhiên, ngoại hình cô nàng không rực rỡ lại sở hữu một đôi mắt nai vàng ngơ ngác, hút hồn người. Chính vì cái kiểu… tưng tửng, phớt đời, không giống ai của mình mà nàng ta chưa gật đầu với bạn nam nào, chỉ lạch cạch tiếc xe đạp từ ký túc xá đến trường, rồi từ trường về ký túc xá, vậy thôi! Gần trường Đại học Sư phạm kỹ thuật, có anh sinh viên Nông Lâm tên Duy thuê phòng trọ ở chung với mấy bạn sinh viên nghèo, họ đàn hát mỗi tối và họ cũng hay lân la qua ký túc xá nhà bên để… giao lưu văn hóa. Rồi cái anh tên Duy phải lòng cái chị tên Trúc… như con trai í. Được đồng đội động viên, tên Duy này nhấn ga công trình… cưa nàng Trúc. Trường chàng gần trường nàng, ký túc xá của nàng không quá xa nơi chàng trọ , ai cũng ngỡ, đó là một lợi thế “ nhất cự li “ cho chàng, , nhưng sao nàng đó cá tính quá, , cưa hoài mà chẳng đổ. Có tháng chàng xơi mì gói trừ cơm để dành ngân lượng mua hoa tặng nàng, đôi khi chàng phải cúp học để khớp giờ đón nàng tan học. … Duy kiên nhẫn ngày qua ngày, bất kể nắng mưa, cứ tan học là Trúc thấy chàng ta đứng ở cổng trường, khi thì ly trà sữa , lúc lại bịch cóc, ổi, mía ghim … Mặc kệ Duy săn đón, Trúc vẫn vô tư ngày hai buổi đến trường với chiếc xe đạp cũ kĩ . Cái rồi, trời đã thương Duy, tối đó sau giờ ngoại khóa,Trúc dắt xe ra khỏi cổng trường thì phát hiện cả lốp xe và túi đều xẹp lép vì quên không mang tiền, , Duy xuất hiện và vào vai “ anh hùng cứu mỹ nhân “,cái rồi họ thành một đôi nhờ… bánh xe xì… he he
Tình yêu sinh viên của cặp đôi bắt đầu từ đó ! Trúc đang học năm 2 khoa Thiết kế đồ họa, trường đại học Sư phạm kỹ thuật, Duy là sinh viên năm 3 , khoa Công nghệ sinh học, trường đại học Nông Lâm . Mà cũng lạ thật ! Cái mụ Trúc như một gã mày râu ấy lại trở nên… bánh bèo thấy ớn từ khi có bồ , mụ ta không còn để tóc húi cua như trước mà dưỡng tóc dài ngang vai, thay cho … xì tai áo thun chữ T, quần bò, giày ba ta đơn giản là những chiếc váy hoa hòe, hoa sói , nữ tính đến lạ. Vậy mới nói, tình yêu có thể làm thay đổi cả những thói quen tưởng chừng như “ đinh đóng cột “ của con người ta, bạn nhỉ!Thời gian cứ thế trôi, tình yêu của họ được nuôi dưỡng từ những ngày tháng sinh viên lắm đỗi nhọc nhằn. Bởi nhà cả hai đều không dồi dào điều kiện. Trúc xin làm gia sư cho một cậu nhỏ trong quận Thủ Đức, Duy chạy bàn tại một quán ăn đêm, có tháng họ chia nhau từng gói mì tôm, từng đồng tiền nhỏ để trang trải chi phí học tập.
Rồi Duy ra trường trước Trúc. Tấm bằng cử nhân Nông Lâm không giúp Duy có việc làm. Vẫn mỗi tối với công việc bồi bàn, đôi khi chàng trai trẻ muốn buông xuôi về quê làm ruộng nhưng Trúc vẫn bên cạnh động viên người yêu… cố thủ tại thành phố chờ cơ hội. để mẹ cha vui lòng với niềm tin “ cây đã ra quả ngọt “.
Một năm sau, Trúc ra trường, kết quả tốt nghiệp loại giỏi ngành Thiết kế đồ họa nhanh chóng giúp cô sở hữu một công việc khá tốt tại một công ty quảng cáo. Tình yêu của họ khi đó đã hơn 2 năm. Và rồi , như một công thức đã định, cả hai đưa nhau về ra mắt họ hàng, những cái gật đầu ủng hộ… chắc nịch từ hai gia đình làm họ càng có niềm tin về “ ngôi nhà và những đứa trẻ “ sau khi Duy tìm được công việc ổn định.
Trở về thành phố, Duy và Trúc quyết định “ ăn cơm trước kẻng “, họ thuê chung phòng trọ và sống như vợ chồng. Thời gian lạnh lùng trôi! Duy mãi vẫn bấp bênh với những công việc như gia sư, phục vụ nhà hàng, thậm chí chạy xe ôm… và toàn bộ khoản thu Duy kiếm được đều tích góp gởi về quê để mẹ cha yên lòng vì con trai có công việc và kinh tế ổn. Còn Trúc có thu nhập tốt nên gánh vác toàn bộ chi phí sinh hoạt của cả hai. . Tuy nhiên, tồn tại giữa họ vẫn là một sự tôn trọng, Trúc chưa bao giờ ra vẻ ta đây làm Duy phải phiền lòng, cuối tuần, họ vẫn chở nhau đi coi phim, đi siêu thị , cà phê, cà pháo như bao cặp tình nhân hạnh phúc khác. Trúc luôn động viên Duy cố gắng kiên nhẫn săn việc, đừng để mẹ cha ở quê nhà phải lo lắng, một mai cơ hội đến, Duy sẽ danh chánh , ngôn thuận đón Trúc về dinh….Có lẽ Trúc cũng mơ một ngày được mặc áo cô dâu và khoát tay Duy ngất ngây hương vợ chồng. . .
Cái Trời lại lần nữa thương Duy, anh chàng xin được một công việc đúng chuyên ngành Công nghệ sinh học trong một doanh nghiệp chuyên bào chế thảo dược từ Đông trùng hạ thảo. Hơn ba năm rời ghế giảng đường, ngày nhận tháng lương đầu tiên có được bằng chất xám mình đã vất vả tích góp bốn năm ròng, Duy gần như bậc khóc và nghĩ ngay tới Trúc, người đã cho anh tình yêu chân thành, không toan tính và chịu đựng, hi sinh . Tối đó, Duy lãnh lương, mua cho người yêu một đóa hồng đỏ, lại còn chạy tuốt lên phố người Hoa ở quận 5 mua vịt quay , bánh bao về hai người cụng ly chốp chốp… he he he… Phải chăng Duy cũng mong mình sớm tạo dựng sự nghiệp để cho Trúc một danh phận xứng đáng?

Nơi Duy làm là một công ty khá lớn với C.E.O là Đan Thùy , một người phụ nữ chỉ chưa tới 40 tuổi. Chị này từng du học tại Nhật và nghiên cứu về cách bào chế Đông trùng hạ thảo. , chị đã từng kết hôn với người chồng Nhật Bản và họ có một con gái chung.Duy không biết vì sao họ chia tay nhưng chỉ biết chị đã làm mẹ đơn thân nhiều năm. Chị Thùy đã chạm cửa 40 nhưng chị trẻ hơn nhiều so với tuổi thật, có lẽ điều kiện kinh tế tốt giúp chị chăm sóc sắc đẹp cũng nên. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu Thùy chỉ xem Duy là cấp dưới của mình, đằng này chị lại tìm mọi cách tiếp cận Duy , chị xin số điện thoại , kết bạn facebook, Zallo … hòng mong một mối quan hệ trên mức công việc. với Duy . Ban đầu anh cũng giữ khoảng cách vì xác định mình đã có người yêu và nặng ân tình với cô nàng tên Trúc, song… Lại một chữ “ Song “ đầy ẩn số, sức cám dỗ của đồng tiền làm chàng trai chưa 30 không cưỡng lại được, ban đầu chỉ là nước hoa đắt tiền, áo quần hàng hiệu sau những chuyến công tác nước ngoài của Thùy… dần dần thì… tăng đô thành điện thoại, xe máy xịn …
Sự thay đổi chỉ sau vài tháng có công việc tốt của Duy làm Trúc không khỏi thắc mắc. Duy giải thích là “ Vị trí của anh hay tiếp xúc với đối tác , là diện mạo của công ty nên phải thay đổi hình ảnh, , những thứ như điện thoại, xe máy… đều là tài sản của công ty cho mượn để phục vụ công việc được tốt hơn, còn mấy thứ khác nhỏ nhỏ là quà tặng của khách hàng. Ráng chờ anh vài năm nữa, anh gầy dựng sự nghiệp rồi mình tính chuyện trăm năm nha em ! “ . Trúc không tin lắm nhưng thấy sự phấn khởi của người yêu trước kế hoạch cho tương lai mà Trúc ậm ừ bỏ qua. …
Thời gian lại trôi!

Hôm ấy là Noen, tình cờ cả Thùy và Duy đều thuộc đạo Công giáo. Tan sở , Duy gọi điện báo với Trúc anh sẽ đón Giáng Sinh về muộn. Trúc là người ngoại đạo nên tôn trọng tôn giáo của Duy , cô không thắc mắc mà yên tâm đi ngủ sớm. Duy và Thùy cùng đi lễ nhà thờ, xong thì tiếp tục tham dự một buổi tiệc sang trọng cùng những doanh nhân thành đạt. Duy đắm mình trong vinh hoa phù phiếm và men rượu. Anh tỉnh dậy bên cạnh Thùy cùng lời cầu hôn “ Chúng ta lấy nhau nhé! Thùy sẽ nhờ luật sư chuẩn bị mọi thủ tục để chuyển một nửa số tài sản hiện có của Thùy , tầm hơn 10 tỉ đồng qua cho anh! Suy nghĩ và trả lời giúp Thùy nhé!, nói xong thì chị lại e ấp vùi vào lòng Duy như thời đôi tám.
Mối tình gần 5 năm với cái nắm tay đầu đời đầy xao xuyến, nhũng chiếc hôn vụng dại mỗi chiều tan học … đến giai đoạn chia ngọt,sẻ bùi trong chuỗi ngày thất nghiệp gắn bó cùng hình ảnh Trúc mạnh mẽ lẫn ngọt ngào … tất cả dường như nhòa đi bởi con số “ hơn 10 tỉ “ mà Thùy vừa nói hôm nao. Cuộc đời ơi! Sức mạnh của đồng tiền khủng khiếp đến vậy sao ? Ánh sáng mà đồng tiền mang lại có thật sự đưa con người ta đến chân trời hạnh phúc ? Bản thân là người trong cuộc như Duy có thể trả lời được những câu hỏi này chăng ?

Cầm tờ xét nghiệm trên tay, Trúc bước chân ra khỏi bệnh viện mà hạnh phúc dâng trào. “ Mình sẽ làm mẹ, Duy sẽ thành cha của con mình, chúng ta phải tổ chức đám cưới nhanh nhanh thôi Duy ơi! “ . Trúc đón taxi đi thẳng đến siêu thị, “ mua gì đó về… nhậu mới được. Chắc Duy vui quá khỏi ăn luôn… he he… “ , cô nàng nhủ thầm và lựa một vài món mà cả hai cùng thích để chuẩn bị cho bữa tối ý nghĩa ấy.
Duy có mặt sớm hơn thường lệ , vì Trúc báo “ Tối nay anh về sớm em có chuyện quan trọng muốn nói “ , anh khá bất ngờ bởi bản thân cũng có chuyện muốn nói . cùng cô . Trúc dọn bữa tối ra và vui mừng báo tin mình đã có thai, trái với mong đợi của cô, Duy nhăn mặt và lạnh lùng đáp “ Em bỏ thai đi, anh cũng định nói anh muốn chia tay, vì đã nhận lời 4 tháng nữa sẽ kết hôn cùng Đan Thùy, bạn gái mới của anh “.,. Trúc cười lớn vì nghĩ mình đã nghe lầm và ngỡ Duy đang trêu chọc cô, nhưng không, Duy lại nói “ Em đã từng động viên anh phải kiên nhẫn và phấn đấu cho tương lai , sự nghiệp, thì bây giờ anh nghĩ em sẽ ủng hộ anh kết hôn với Đan Thùy, cô ấy sẽ giúp anh thăng tiến, bay cao, bay xa. Trăm ngàn lần anh xin lỗi em nhưng anh mong em đừng cản đường tiến thân của anh, em nhé! “
Trời đất như đổ sụp ! Hết rồi, hết thật rồi… Người đàn ông mà Trúc đã gởi trao tất cả : tuổi xuân, niềm tin và hy vọng, đây sao ? Duy Nông Lâm ngày nào đây sao ? Trúc gào lên đau đớn và quyết định vượt cạn một mình. Níu kéo làm gì” kẻ chạy đi “ ? Đau khổ nghĩa chi khi người đã thay lòng?
Đêm buồn… Tiếng côn trùng nỉ non…

Có một câu nói khá phổ biến “ Mẫu số chung của những mối tình đầu thường chia ly và trường hợp của Duy - Trúc cũng không ngoại lệ. Đúng 4 tháng sau đó, Duy đánh dấu bước ngoặt cuộc đời mình bằng một đám cưới linh đình tại một khách sạn 5 sao. Bỏ qua những điều tiếng không hay “ Phi công trẻ lái máy bay bà già “, Duy chính thức dọn về căn biệt thự sang trọng tại khu đô thị Phú Mỹ Hưng, quận bảy, anh sống cùng gia đình và con gái riêng của vợ . Nhà Thùy chỉ gồm 6 thành viên, ngoài vợ chồng Duy, chỉ có thêm ba mẹ , anh trai và con gái 8 tuổi của Thùy. Vì là một gia đình trí thức và có điều kiện kinh tế nên tất cả mọi người đều rất hòa nhã và đối xử đúng mực, tôn trọng nhau. Cuộc sống… đại gia của Duy sẽ không có gì đáng phàn nàn khi cô vợ giàu có nhất định không chịu sinh con vì ngại bé Mi 8 tuổi bị sốc, cũng như tuổi tác và sự nghiệp không mấy thích hợp cho chị chửa đẻ lúc này . Nhiều đêm nằm bên vợ, trên chiếc giường gỗ quý cùng nệm ấm, chăn êm, Duy chành lòng nhớ tới Trúc và chuỗi tháng ngày chia nhau thùng mì tôm, chẳng biết ngày ấy Trúc bỏ thai đ hay giữ lại bên mình ?Duy ơi! Không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông, nếu thật sự Trúc giữ lại bào thai năm ấy, thiết nghĩ anh có xứng đáng để nghe chính con mình gọi tiếng “ cha hay không “?
Thời gian cứ thế trôi!

Hôm ấy nhà Thùy rộn ràng, đông vui lạ! Số là Tuấn, anh trai Thùy qua ngưỡng 45 nhưng mãi vẫn không chịu lập gia đình. Anh Tuấn là thạc sĩ chuyên ngành quản trị kinh doanh tốt nghiệp tại Mỹ, anh là một doanh nhân thành đạt khá điển trai, nhưng lạ thay, anh … dị ứng với mấy cô chân dài, lại càng không dễ cảm tình với những nàng ít tuổi, nhõng nhẽo, yêu tiền hơn yêu người. Ngày anh Tuấn đánh trống báo hiệu sẽsớm rước nàng về dinh, cả nhà vui như hội , háo hức đón chờ con dâu tương lai…
Và rồi nàng của anh Tuấn xuất hiện . Cô ấy hông đẹp rực rỡ , cũng không cầu kỳ trong trang phục , đó là một phụ nữ đã hơn 30, chín chắn, mặn mà với đôi mắt nai vàng ngơ ngác hút hồn người. Ai cũng hân hoan với nụ cười hạnh phúc, chỉ mình Duy nuốt nước mắt vào trong , bởi cô ấy là Trúc !
Trúc của 6 năm sau ngày bị phụ tình, không còn là một nhân viên quèn nữa, cô hôm nay đã làmột trưởng phòng kỹ thuật vững vàng cả về kinh tế, địa vị, lẫn trải nghiệm vượt cạn một mình , cô vui vẻ, bình tĩnh nâng chén nhận lấy sự chào đón nồng nhiệt và tình yêu thương từ mọi người.Vậy đó! Khi con người ta đã chiến thắng nốt trầm của cuộc đời thì những rủi ro có vô tình chợt đến cũng chỉ là những nét chấm phá cho cuộc sống thêm màu sắc mà thôi!
Sau buổi gặp gỡ thân mật với nhà chồng tương lai, Trúc phấn khởi tạm biệt mọi người với kế hoạch cho một đám cưới hạnh phúc đang dần hiện lên trong đầu. Ngồi cạnh Tuấn trên xe ra về, cô lân la hỏi thăm số điện thoại của từng thành viên trong gia đình để tiện liên lạc và làm thân . Nói đoạn, cô rút điện thoại và nhắn tin cho Duy “ Xin anh hãy xem tất cả như một trò đùa của định mệnh, cu Tí , con trai anh đã gần 6 tuổi, hiện đang sống với ông bà ngoại dưới quê. Vài tháng nữa em sẽ đón con lên Sài Gòn để vô lớp 1. Chuyện của chúng ta đã là quá khứ, em không có quyền cưỡng đoạt tình phụ tử của con , vì vậy anh có thể thăm con khi nào anh thích. Ngoài ra, quan hệ giữa chúng ta là chị em không hơn, không kém. Thân mến, Trúc ! “ . Thật vậy sẽ rất khó tin khi người phụ nữ từng bị phản bội như Trúc có thể viết ra những dòng chữ này , nhưng đã là cuộc đời thì không điều gì không thể xảy ra, mà cũng không có ngõ cụt nếu cồn tại lòng bao dung, sự tha thứ và tình người giữa những trái tim nhân loại …Duy ơi! Dẫu bạn đã lạc lối nhưng tạo hóa vẫn không trước đi quyền làm cha của bạn khi bạn thật sự muốn trở thành một người cha có trách nhiệm ! . Định mệnh ơi! Dẫu người có trêu đùa nghiệt ngã nhưng hoa kia vẫn vươn mình sau giông bão cuộc đời …
Ngoài trời gió thổi vi vu, bánh xe vẫn quay đều!
Định mệnh lắm đỗi chua cay
Có duyên- không nợ, mượn vay trả người
Buông thù, bỏ oán, mỉm cười
Hương hoa thơm ngát chân trời yêu thương …

Thương nha, Gạo Lứt
Ah, mời cả nhà đón đọc truyện ngắn thứ 2 “ CÁNH LỤC BÌNH “ nhé !


CÓ AI ĐỊNH NGHĨA ĐƯỢC “ NỖI ĐAU “?
Chào cả nhà!
CÓ AI ĐỊNH NGHĨA ĐƯỢC “ NỖI ĐAU “?
Hạnh từng đọc được đâu đó “ Hạnh phúc đôi khi còn có những nốt thăng, nốt trầm gần giống nhau, nhưng đã là nỗi đau thì không nỗi đau nào giống nỗi đau nào “ . Đọc và cảm nhận thử “ ai đau hơn ai “… ha ha ha… bà con nha!
- Mưa phùn : Chào Gạo Lứt ! Mình là Mưa Phùn!Mình theo dõi FB của cậu , xem kỹ những bài báo, phóng sự về cậu và hôm nay mình làm quen với mỹ nhân nha!Hiện mình là mẹ đơn thân với nhóc trai mười hai tuổi. Măm ấy mẹ người yêu mình đưa mình 200 triệu, cái bà tự kề dao lên cổ cùng lời nói như van nài “ hãy buông tha con trai bà vì gia cảnh mình nghèo, không môn đăng hộ đối “ . Mình yêu anh chân thành, mình nghèo vật chất thật, nhưng mình không nghèo nhân cách, cái mình quyết định trao cho anh tất cả, rồi mình ra đi cùng giọt máu của anh , và để lại 200 triệu vớ lời nhắn đơn giản “ Trả lại bác gái giúp em. Tạm biệt anh và chúc anh hạnh phúc ! “ . Gạo Lứt à! Bạn bè mình nói mình là người vị tha và kiên cường vượt qua sóng gió để người yêu hạnh phúc, song mình đã rơi lệ khi biết hoàn cảnh của cậu ,nói gì với mình đi … nữ hiệp!
- Gạo lứt :Ha ha… “ Nữ hiệp sĩ mù “ ! Hoan hô Mưa phùn, hiện mỹ nhân Mưa phùn đang sinh sống ở đâu và cuộc sống hai mẹ con có ổn không ?
- Mưa phùn : Năm ấy mình quyết định gởi con cho bà ngoại, … trôi từ Hà Nội vô Sài Gòn, làm thông dịch viên tiếng Anh theo đúng chuyên ngành trên giảng đường. , cái rồi theo một chương trình đào tạo của công ty, mình sang Mỹ tu nghiệp và định cư luôn tại đây! Mình mới hoàn tất thủ tục cho con trai mình sang đoàn tụ, cu nhóc giờ học lớp 6, thay đổi theo hệ giáo dục bằng tiếng Anh nên cũng khá vất vả. Mình vẫn làm nhân viên văn phòng cho công ty cũ cũng hơn 10 năm rồi, lương bổng và chế độ an sinh cực kỳ tốt.Nhưng mình vẫn quyết ở vậy nuôi con… he he he… Mình còn có cu nhóc làm động lực sống, song cuộc đời cậu là nỗi đau, là bệnh tật, là sự tha thứ, ngay cả trong hiện tại… mình cảm nhận chỉ toàn nước mắt thôi, nhưng sao cậu vẫn cười ha ha suốt vậy ?
- Gạo lứt : Mẹ chàng không đưa 200 triệu bắt mình… tha cho con trai bà, mình cũng không … anh dũng làm mẹ đơn thân như Mưa phùn, nhưng đã gọi là “ hi sinh và đau khổ “ thì không thể so sánh được “ ai giỏi hơn ai “. Có thể mỹ nhân bên đó ngưỡng mộ mình, nhưng ngược lại mình cũng tự hỏi, “ sao Mưa phùn có thể vượt qua những ngày tháng bụng mang dạ chửa, sinh con một mình, định kiến xã hội… và hiện tại là một Mưa Phùn vững vàng, tự tin và còn là … Việt kiều nữa chứ ? “. Sẽ chẳng dễ dàng vượt qua bất kỳ nỗi đau nào, nhưng có lẽ chúng ta đã, đang và sẽ sống vì những người thân yêu quanh mình, ít nhất là vì “ danh hiệu mỹ nhân “ , nên cười vẫn tốt hơn khóc, Mưa Phùn nhỉ!… he he…
- Mưa phùn : Nếu có dịp, mình sẽ đưa con trai về thăm cậu nha! Cậu cho nó gọi cậu là “ Mum “ nhé… he he…
- Gạo lứt : Hân hạnh vậy sao ? Nhưng mà gọi màu mè cho vui thôi chứ “ mum “ này tới … tấm thân gầy gần 70 kg của mình còn lo chưa xong nữa là… Thật lòng mình mừng cho mẹ con Mưa Phùn có cơ hội định cư tại một đất nước phát triển, chế độ giáo dục và an sinh xã hội tốt. Mưa phùn đã vượt qua được khúc cua của cuộc đời, giờ hai mẹ con nắm tay nhau vừa đi, vừa hát nha! Hẹn ngày nắng đẹp nha!
Gạo Lứt thoát khỏi cuộc gọi và cười nhạt “ . . U 40, không chồng , không con, không sự nghiệp, rồi ta sẽ ra sao khi ngày nào đó chỉ còn lại một mình trên cuộc đời? Xì…. Tới đâu hay tới đó… he he… “
Mưa phùn ơi! Có thấy mình đang bay lất phất không ?

Thương nha, mỹ nhân Gạo Lứt


NGƯỜI VUI, ĐỜI VUI, MÌNH SẼ VUI
Chào cả nhà!
NGƯỜI VUI, ĐỜI VUI, MÌNH SẼ VUI ...
Tựa bài viết làmột cách trả lời ngắn gọn cho câu hỏi “ Cô Hạnh ơi ! Có bao giờ cô cảm thấy hối hận về quyết định chủ động chia tay để hôn phu ngày ấy đi tìm hạnh phúc mới ? “
Chiều nay, mỹ nhân Gạo lứt hân hạnh được mời chia sẻ tại thư viện trường Đại học Bách Khoa nhân Lễ hội Sách của trường. Hạnh cảm nhận được rằng, khán phòng dường như lặng hẳn đi khi một em sinh viên đặt câu hỏi này. Vâng, đó từng là nỗi đau, một vết thương tưởng chừng không có cơ hội hồi phục . Song, 10 năm tuổi trẻ cho một mối tình, thì 12 năm tuổi… không còn trẻ có thể chuyển đổi tình cảm ấy thành tình bạn, tình huynh muội, và hơn cả “ Khi mình quyết tâm thay đổi … tình yêu nhí nhảnh thành mối quan hệ bạn bè và chân thành chúc phúc cho gia đình anh, thì mình sẽ cảm thấy mọi việc rất nhẹ nhàng thanh thản! “
Người ơi ! Mỹ nhân Gạo lứt không trách móc , không hối hận , mỹ nhân đây vẫn… cười hết số, vì tự đáy lòng, mỹ nhân thấu hiểu “ Người vui, đời vui, mình sẽ vui… “
Vậynha ! Lối Hạnh đi vẫn chỉ toàn bóng tối, nhưng Hạnh chưa từng nghĩ mình sẽ than thân, trách phận hay dừng lại ( Alo … alo… Người ta nói,” điếc không sợ súng”, còn với Hạnh chác là “ mù không sợ hố “ không chừng… ha ha ha… )
Xin chân thành cám ơn quý thầy cô và các bạn sinh viên Bách Khoa, cùng các bạn ... không phải sinh viên Bác Khoa đã cho Hạnh cơ hội tham gia Hội sách và... cười sảng khoái cùng các bạn!
Thương nha, Lê Dương Thể Hạnh


ĐỨC ÔNG CHỒNG TRONG MƠ
Alo…. Alo…. Làng nước ơi !
ĐỨC ÔNG CHỒNG TRONG MƠ
“ Hội chứng mò mẫm “ đôi khi cũng khá được việc, có một câu chuyện mỹ nhân Gạo lứt mới … mò được, kể cả nhà nghe chơi nha “ Anh chồng nọ đang uống thuốc theo phác đồ điều trị của bác sĩ. Sáng đó vội vàng đi làm để dự một cuộc họp quan trọng nên quên cất hộp thuốc vào tủ, anh lo lắng gọi về nhắc vợ cho vào tủ thuốc cẩn thận đề phòng thằng nhóc con mới hơn 2 tuổi. Chị vợ nghe điện thoại chồng nhưng vì lu bu nhiều việc nên quên mất. Hậu quả khôn lường là bé con tưởng kẹo lấp lánh xanh đỏ nên dốc hết vào mồm, gây tử vong vì thuốc quá mạnh. Đối diện sự thật mất con,người chồng đau đớn tột cùng nhưng thay vì quở trách vợ , anh ôm vợ vào lòng và nói “ Anh yêu em nhiều lắm !”… “
Bạn thân mến! Thực tế rằng, nỗi đau mất con không chỉ riêng người chồng, mà người vợ trong câu chuyện càng lớn hơn gấp bội : tiếc nuối, hối hận, tự trách mình… và trong hoàn cảnh ấy, nếu anh chồng buông lời quở mắng người vợ thì liệu sự việc có khá hơn không , hay càng tệ đi ? Biết là vậy, nhưng phàm là con người thì mấy ai có thể kiềm chế được cảm xúc và thông cảm với nỗi đau của người khác như anh chồng trong câu chuyện ?
Thật vậy, mẫu người “ vị tha như bụt “ ấy chỉ có thể hiện hữu trên sách vở hay trong mơ. Nên,mỹ nhân đây quyết định … ở giá , không lấy chồng… Xin đính chính là do mỹ nhân đây chưa tìm ra … đức ông chồng trong mơ, chứ không phải… ế chồng… ha ha ha…
Làm người sao tránh khỏi lỗi sai ?
Mấy ai may thoát được oan trái?
Bao dung, tha thứ lẫn tình người
Nhẹ nhàng, thanh thản đón ngày mai
Thương, Lê Dương Thể Hạnh


TRỜI, TIỀN!
Chào bà con !
TRỜI, TIỀN!
Hôm qua Hạnh … mò được một câu chuyện, kể làng nước nghe chơi nha!
“ Anh chàng nọ ăn học tử tế, có việc làm, gia đình ổn định nhưng lúc nào cũng mơ mình có thật nhiều tiền. Anh mua vé số liên tục và luôn mong mình có thể trúng độc đắc để … ngủ trên đống tiền. Ngày đẹp trời nọ, anh mở cửa ra chẩn bị đi làm thì thấy một túi to toàn tiền là tiền.” Trời! Tiền!” Anh reo lên sung sướng và lập tức quay ngược vào nhà nói với vợ “ Hôm nay nhà mình không nấu nướng, lao động gì cả! Tiền đây, tha hồ mà ăn nhà hàng! “ . Chị vợ nghe thế cũng…. Khoái, lấy ít tiền ra phố định mua một bữa thật ngon. Tuy nhiên, Lát sau chị vợ thất thểu về tay không , … xụi lơ nói “ Ai cũng được trời cho một túi tiền và ai cũng muốn ngừng lao động để hưởng thụ, vậy nên không ai buôn bán gì cả! “ . Anh chồng : tẽn tò… “
Có bao giờ bạn tự hỏi “ Who is mr. Money ? “ ( Anh Tiền là ai vậy ? ). . Thật ra anh này cũng không có gì ghê gớm cả, chẳng phải ba đầu sáu tay, mà chỉ đơn giản là một phương tiện để ta mua bánh về… xơi, , mua rượu về… nhậu và mua áo đẹp để làm… mỹ nhân thôi…. Tin tui đi, tui coi ông này như … pha thôi…. Ha ha ha…
Em hỏi, mít tơ Tiền là ai?
Đời bải, ông ấy tên “ Thần tài “
Chỉ là tờ giấy, là phương tiện
Mà sao lọc lừa lẫn lỗi sai ?
Thương, Lê Dương Thể Hạnh


TÌNH NGƯỜI QUA … Ả RĂNG SÂU
Chào bà con !
TÌNH NGƯỜI QUA … Ả RĂNG SÂU
11 tuổi rồi! Đó là tuổi… mù của mỹ nhân Gạo lứt, bà con ơi ! Nói ra câu này cũng thoáng chạnh lòng! Song, sự thật là sự thật, “ Đối diện và nhìn nhận đúng “ là phương châm sống của Hạnh, từ nhiều năm nay và tương lai sau này sẽ là một “ Nhà hoạt động xã hội “, với mục tiêu “ Mang yêu thương và niềm tin sống đến tất cả mọi người, đặc biệt là trẻ khiếm thị “
Một bàn tay không làm nên tiếng vỗ, nhưng nhiều bàn tay sẽ tạo nên những tiếng vỗ yêu thương làm rộn vang cuộc sống này !Và nha khoa LOVELY đã tình nguyện cùng Hạnh góp những tiếng vỗ yêu thương khi… ra tay nghĩa hiệp khám cho 30 em và chữa răng miễn phí cho 13 em khiếm thị nội trú tại mái ấm Thiên Ân. Vào chủ nhật, ngày 21 tháng 10 vừa qua.
Đứng hình vì… ả răng sâu
Ăn đau, uống buốt, nhức đầu, mỏi cơ
LOVELY xuất hiện bất ngờ
Ra tay một phát,… cứng đơ… ả này
Niềm tin như chết bao ngày
Giờ được sống lại, vui vầy , LOVELY
Tạm biệt hẳn tham, sân, si
Ả sâu biết phận, chẳng gì oán than
Bà con phấn khởi hát vang
LOVELY vui vẻ, hân hoan đón chào!

Chân thành cám ơn Nha khoa Lovely đã đồng hành cùng Hạnh trên con đường chia sẻ yêu thương. Các em khiếm thị không thể tự mình … chiêm ngưỡng nụ cười của chính mình, nhưng em cảm nhận được tình người khi không còn bị… ả răng sâu quấy rối. .. he he he…
Bà con ơi! Hãy ủng hộ Nha khoa LovelyĐịa chỉ: 145 Calmette, Phường Nguyễn Thái Bình, Quận 1 Hotline: (028) 3914 2011- 0901414 559 , để tiêu diệt… ả răng sâu và rót nắng ấm vào đêm đen lạnh lùng che phủ đời em, bạn nhé!
Xin cám ơn tất cả!
Thương, Lê Dương Thể Hạnh


PHỤ NỮ - MỘT NỬA QUAN TRỌNG CỦA CUỘC SỐNG NÀY !
Alo… Alo… Chị em Phụ nữ nhà mình ơi!
PHỤ NỮ - MỘT NỬA QUAN TRỌNG CỦA CUỘC SỐNG NÀY !
Chúng em rất đỗi tự hào
Tuy là phái yếu, nhưng bao rạng ngời
Phụ nữ làm tươi cuộc đời
Dịu dàng, tinh tế, hay lời đẹp ngôn
Tiếng ai rót mật vào hồn ?
Là chúng em đó! Bồn chồn chi anh ?
Từ nông thôn đến thị thành
Bước chân Phụ nữ làm xanh phố phường
Mẹ hiền, vợ đảm- Chuyện thường !
Doanh nhân, lãnh đạo, thương trường bôn ba
Phụ nữ - phái yếu chúng ta
Mềm dẻo, linh hoạt, hiền hòa,tự tin….
Chúc các bà, các mẹ, các cô, các dì, các thím, , các mợ, các bé gái… luôn mạnh khỏe, vui vẻ, lạc quan, yêu đời.
PHỤ NỮ MUÔN NĂM… LA LA LA…
Thương, Lê Dương Thể Hạnh


CÂY NGAY KHÔNG SỢ CHẾT ĐỨNG. . .
Alo alo. . . Làng nước ơi!
CÂY NGAY KHÔNG SỢ CHẾT ĐỨNG. . .
Hạnh viết những dòng chữ này bằng một niềm tin mãnh liệt, bằng một sự chân thành và bằng lòng biết ơn tự đáy tim với những tình cảm và sự tin tưởng mà đồng đội xa gần đã cho mỹ nhân Gạo lứt trong suốt mấy năm qua.
Số là trên mạng xuất hiện thêm một trang Lê Dương Thể Hạn được tạo ra ngoài quản lý của Hạnh, trang này có mục đích gì Hạnh không biết, có thể là . . . fan hâm mộ của mỹ nhân Gạo lứt, nhưng cũng có thể mang ý đồ không rõ ràng. . . Tuy nhiên, trang này đã. . . bại trận và rút lui khỏi. . . đấu trường một thời gian dài, do không có người truy cập.
Hạnh muốn khẳng định với cả nhà rằng, mỹ nhân Gạo lứt chỉ có một trang cá nhân duy nhất là Facebook Hanh Le ) viết cách giữa, không dấu ), mọi thông tin vận động hay bản quyền bài viết chỉ có trên trang cá nhân này, còn website : www.sacmauhyvong .com thì người khác không thể giả mạo nên phần nào yên tâm.
Vậy nhé, cuộc sống đôi khi khá thú vị, đừng quá lo lắng trước bất kỳ tình huống nào, có thể đó không phải là “ tin dữ “ mà chỉ là một tí “ mắm muối “ cho đời thêm thú vị thôi. . . la la la. . .
Cám ơn nhân vật trữ tình nào copy mẫu hình mỹ nhân Gạo lứt nha! Chợt, ta nghe đời thật vui, dù không thể cảm nhận bằng thị lực !
Hỏi rằng , đêm lạnh có buồn không ?
Xin thưa ,Tối tui chẳng nắng hồng
Tình người, niềm tin và nghị lực
Chân thành, bình tĩnh sẽ thành công. . .
Mỹ nhân Gạo lứt sẽ nuôi dưỡng niềm tin và bước tiếp. . .Xin cám ơn tất cả!
Thương, Lê Dương Thể Hạnh


BA ƠI, BA ƠI! BA ĐÂU RỒI ?
Chào cả nhà!
BA ƠI, BA ƠI! BA ĐÂU RỒI ?
Đây không phải là tiếng gọi của Hạnh dành cho anh ba của mình, vì mỗi sáng thức dậy, Hạnh đều nghe một câu hỏi quen thuộc “ Út ơi! Sáng nay thích ăn món gì ba mua cho con ? “ . Hôm nào. . . trời quang mây tạnh, H phấn khởi trả lời, hôm nào trời sấm chớp, H còn ra vẻ mệt mỏi, khó chịu. . . he he. . . nhưng mà anh ba lúc nào cũng như ông bụt hiền từ , kiên nhẫn. . . he he. . .
Tuy nhiên , bài viết này không phải đề tài về anh ba kính yêu của H. Cách đây vài tuần , H nhận được một cuộc điện thoại “ Chào cô Hạnh ! Tôi là người khiếm thị, hơn 80 tuổi, định cư tại Mỹ,mấy đứa con tôi có gia đình riêng nên tôi sống một mình, tôi không đủ điều kiện để vào nhà dưỡng lão vì chi phí cao . Nhờ cô giúp tôi cài đặt phần mềm hỗ trợ dành cho người mù trên máy tính và điện thoại để tôi tìm niềm vui . . Cám ơn cô thật nhiều!“
H nghe sóng mũi mình cay cay, tuổi già, sự cô độc, bất đồng ngôn ngữ, bóng tối. . . và cơn gió vô tình thổi nhẹ cũng đủ mang đi ánh lửa yếu ớt trong đêm vắng.
Hỡi những người làm con !Hy vọng khi đọc được bài viết này, hãy thử một lần nhắm mắt lại và nghiêm túc nghĩ đến người cha già đang lầm lũi những ngày tháng cuối đời trong bóng tối, đừng để khi cất tiếng gọi “ Ba ơi, ba ơi! Ba đâu rồi ? “ thì đã muộn. . .Bạn ơi! Tiền mất sẽ kiếm lại được, cha mất rồi, biết tìm cha nơi đâu!!!

Ba là ai ? Ba là người sinh thành ra con và hi sinh cho con cả cuộc đời. Với con, ba là tất cả, ba ơi!

Thân mến, Lê Dương Thể Hạnh
https://youtu.be/aK0KVQoLVy8


XIN ĐỪNG CƯỠNG LẠI SỰ AN BÀI CỦA TẠO HÓA!
Chào cả nhà!
XIN ĐỪNG CƯỠNG LẠI SỰ AN BÀI CỦA TẠO HÓA!
Hạnh vừa kết thúc một cuộc hành trình về miền nông thôn nước Úc qua tiểu thuyết kinh điển “ Tiếng chim hót trong bụi mận gai “ của nữ văn sĩ người Úc Colleen Mcculough . Ngày ấy, ở cái tuổi 18, đôi mươi, H đã từng đọc tác phẩm này nhưng với tinh thần “ đọc cho ra dáng dân học chuyên Văn thôi . . . he he. . . “, . Truyện kể về mối tình lãng mạn nhưng đầy trớ trêu giữa một cô gái nông thôn và một vị linh mục. H không có ý định bình luận về tôn giáo trong bài viết này ,chỉ muốn nói ngắn gọn rằng, người đàn ông trong mối tình ấy sinh ra là để phụng sự nhà thờ, nhưng người phụ nữ không cam tâm và bằng mọi cách có một đứa con cùng với vị linh mục cho riêng mình. Kết quả đứa bé lớn lên lại tiếp tục mang mơ ước trở thành linh mục , và tệ hơn là mất đi sinh mạng trong một lần cứu người chết đuối trên sông
Không phải tự nhiên mà tác phẩm này sống mãi hàng trăm năm , cũng không phải tự nhiên người đọc tìm tới bộ tiểu thuyết dài hơn nghìn trang sách , mà kết thúc buồn miên man. . .Bằng cảm nhận của một phụ nữ U 40, đã trải qua. . . một số nỗi đau đáng kể, thì điều đọng lại trong H , cũng như H muốn chia sẻ với cả nhà rằng “ Xin đừng cưỡng lại sự an bài của tạo hóa ! Mọi thứ sinh ra trên cõi đời này đều đã được xếp đặt và giữ một vai trò riêng trong cuộc sống . Vì vậy, dẫu vui , dẫu buồn, dẫu hài lòng, dẫu bất mãn, mong bạn hãy vui sống với số phận của mình ! Đừng vùng vẫy, cưỡng cầu vì kết quả cuối cùng bạn nhận được chỉ là sự hụt hẫng đến xót xa mà thôi. . .“
Định mệnh éo le, ta không gàn
Số phận thăng trầm, người chớ than
Tình đời, tôn giáo và cám dỗ
Đau xót, hận thù, lẫn tan hoang. . .

Thương mến,
Bài viết từ một mỹ nhân mắt mù, miệng méo,mập mũm mĩm, mà mơ mộng miên man. . . he he


HÃY YÊU LẤY BẢN THÂN DÙ BẠN LÀNH LẶN HAY KHIẾM KHUYẾT !
Chào cả nhà!
HÃY YÊU LẤY BẢN THÂN DÙ BẠN LÀNH LẶN HAY KHIẾM KHUYẾT !
Đó là chân lý mà Hạnh tâm đắc nhất trong vô số điều bổ ích khi Hạnh tham gia chương trình TỌA ĐÀM QUYỀN CHO NGƯỜI KHUYẾT TẬT do diễn giả Helena Berger , bà là Chủ tịch và Giám đốc điều hành của Hiệp hội người khuyết tật Hoa Kỳ (AAPD). . Bà đã đến trung tâm Hoa Kỳ để chia sẻ kinh nghiệm của mình trong việc tăng cường hội nhập cộng đồng, đối với người khuyết tật.
Bạn thân mến! Hạnh chỉ muốn nói ngắn gọn rằng “ Dù bạn là ai, lành lặn hay khiếm khuyết, xin bạn hãy yêu lấy bản thân mình, vì bạn không phải của riêng bạn mà “ Cha mẹ cho em là hình hài, thầy cô cho em là kiến thức, và bao tháng năm em lớn lên, ai cũng mong sao em thành người . . . “. . . Nhớ nhé bạn ! “
Xin cám ơn cuộc đời đã cho chúng ta gặp gỡ và chia sẻ yêu thương, cám ơn mỹ nhân Trinh Hồ đã đồng hành cùng mỹ nhân Gạo lứt trên từng cây số. Bà con ơi! Mặt trời kìa, sáng quá. . . la la la !!!

Thân mến, Lê Dương Thể Hạnh
https://www.youtube.com/watch?v=x6fcw2O-lmc


KHI LỜI NÓI XUẤT PHÁT TỪ TRÁI TIM SẼ ĐI ĐẾN TRÁI TIM
Chào cả nhà!
KHI LỜI NÓI XUẤT PHÁT TỪ TRÁI TIM SẼ ĐI ĐẾN TRÁI TIM
Tất cả những việc Hạnh làm mấy năm nay, kể từ khi lựa chọn mục tiêu vì cộng đồng đều xuất phát tự đáy lòng , bằng những tình cảm từ trái tim gởi trao đến các bạn đồng tật. Và dường như làn sóng yêu thương ấy đang dần thấm vào đáy tim của nhiều người.
Hạnh , ba mẹ cùng các mạnh thường quân vừa đón mừng Lễ Vu Lan với hơn 30 trẻ khiếm thị tại mái ấm Thiên Ân , chiều 25 tháng 8, tức rằm tháng 7 âm lịch . Chương trình kéo dài từ 3h30 chiều đến tối, với những bài thuyết giảng nhẹ nhàng về nghĩa mẹ, tình cha trong cuộc sống này, kết hợp cùng 3 nội dung sau :
1. Tặng 38 máy nghe MP3, USB. . . cho học sinh và thầy cô tại mái ấm.
2. Kiểm tra, khám , tư vấn răng miệng và tặng bàn chải, kem đánh răng cho các em khiếm thị.
3. Ăn tối với món mì cay Hàn Quốc và tráng miệng trà sữa trân châu, có thêm một bịch ổi to và dưa hấu , chị mẹ của Hạnh góp vui chương trình nữa. . . he he. . .

Xin trân trọng cám ơn một sư cô nhân ái và nhóm Phật tử , anh chị em công ty nha khoa LOVELY , gia đình, bè bạn xa gần đã dang rộng vòng tay yêu thương đến những mảnh đời bất hạnh! Mong sao lửa yêu thương này cháy mãi và lan truyền đến mọi người!
Thương, Lê Dương Thể Hạnh


QUÀ VU LAN CỦA CON NÈ MẸ!
Chị mẹ kính yêu của con !
QUÀ VU LAN CỦA CON NÈ MẸ!
Con Út của mẹ giờ là người khuyết tật nặng, tai điếc, mắt mù, chân không đi lại bình thường, nói ngọng. . . và vô số di chứng không tên khác, nó ngồi một chỗ mà đòi ăn cả ngày. . . vì vậy, quà Vu Lan nó gởi tặng mẹ dĩ nhiên không phải hoa, chẳng phải bánh, đơn giản vì nó “ không có tiền. . . he he. . . “, mà nó cũng biết mẹ nó không cần những thứ đó, anh chị nó đủ khả năng lo cho ba mẹ nó có hoa, có bánh và đôi khi còn có cả. . .rượu cho ba nó ngà ngà nữa là khác. . . ha ha ha. . .Bây giờ nó khoe quà của nó nha!
Chẳng biết tối qua nó nói gì với biên tập viên NXB Phụ Nữ mà vừa cúp máy nó ngồi khóc tu tu rồi bật máy tính gõ lấy gõ để. Mẹ ơi! Hơn một năm mò mẫm với phiên bản tiếng Anh của “ Có một mặt trời không bao giờ tắt “, và lại hơn một năm tìm người hiệu đính, chờ đợi , và tới hôm nay, sau gần 3 năm phấn đấu, mỏi mòn, con gái của mẹ đã nhận được quyết định chắc chắn từ NXBPN “ NXBPN sẽ hỗ trợ mọi kinh phí xuất bản, in 500 cuốn sách tiếng Anh cho tác giả khiếm thị Lê Dương Thể Hạnh “ . Số lượng tối thiểu của một lần xuất xưởng in là 1.000 cuốn, điều này đồng nghĩa với việc con phải vận động kinh phí khoảng 30.000.000 VND cho 500 cuốn còn lại. Tuy nhiên, khó khăn sẽ không còn là khó khăn nếu mình nhìn nhận nghiêm túc và đi xuyên qua nó.
Mẹ kính yêu! Mục đích của bài viết này là quà Vu Lan con tặng mẹ “ Tương lai chắc chắn về một cuốn sách tiếng Anh, do một người khiếm thị Việt Nam, con gái của mẹ, chắp bút ! “ . Quà của con không mua được bằng tiền, đó là một chuỗi những ân tình, hòa quyện cùng mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả máu nữa, nhưng cao hơn tất cả là “ Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình . . . “
Con sẽ kiên cường đi xuyên bóng tối để “ Con Út là động lực cho ba mẹ sống thêm vài chục năm nữa đóng. . . vai quần chúng giúp diễn viên chính Lê Dương Thể Hạnh vào vai diễn giả kiêm nhà hoạt động xã hội chuyên nghiệp .

Bạn ơi! “ Đừng nghĩ phía trước không có gì vì phía trước cái gì cũng có !La la la. . .

Thương, Lê Dương Thể Hạnh


NỖI LÒNG CON TRẺ MÙA VU LAN
Chào cả nhà!
NỖI LÒNG CON TRẺ MÙA VU LAN
Hôm nọ nó lại nhận được một câu hỏi từ một học trò khuyết tật của mình “ Cô Hạnh ơi! Vào Facebook của cô chỉ toàn thấy nụ cười, vậy có khi nào cô buồn không cô, Cô thường hay ưu tư về chuyện gì trong cuộc sống hiện tại ? “
Nó nhớ lại câu hỏi và cười một mình , nụ cười buồn nhưng không bi lụy. Buồn chứ! Thỉnh thoảng cũng thoáng chạnh lòng vì bạn bè đồng trang lứa giờ đã làm mẹ, làm cha, kẻ lên sếp, người thành chủ doanh nghiệp. . . Tuy nhiên, điều làm nó rơi lệ không phải hạnh phúc , sự nghiệp cho riêng mình,, nó thương anh ba, chị mẹ hơn 70 rồi mà vẫn phải lụm cụm chăm sóc nó. Nó ước gì mình đừng bệnh, không phải để có chồng, có con, có địa vị. . . như bạn bè, mà đơn giản nó muốn làm điều mà ba mẹ nó đang làm cho nó “ chăm sóc cho con Út từng miếng ăn, giấc ngủ “ .
Hơn mười năm nay, con Út đã là người khuyết tật nặng với không gian xung quanh chỉ toàn bóng tối, , mỗi ngày âm thanh quanh nó không còn là âm thanh của công việc, giải trí, hàng quán . . . mà chủ yếu là giọng nói thân thương của mẹ, tiếng thở hiền hòa của ba , lâu lâu nó nghe “ trứng cút lộn, hột vịt lộn, bắp xào đây! “ từ ngoài đường vọng vô nhà. . . ha ha ha. . . Ngày ấy cứ mỗi lần lễ Vu Lan nó hay ăn chay, rồi còn đi chùa nữa, nó cài lên áo một bông hồng đỏ thắm và nguyện cầu “ Cầu Trời phù hộ cho ba mẹ con luôn khỏe mạnh. Mong trời phù hộ cho con nữa, con cũng mong mình luôn khỏe mạnh để báo hiếu mẹ cha lúc tuổi già “ . Ấy vậy mà đùng đùng nó ngã bệnh ,nó mù, nó điếc, nó nói ngọng, sợ nhất là nó không đi lại bình thường được mà lục lọi tìm đồ ăn suốt ngày, ba nó nói “ Con Út là cái máy nghiền thức ăn biết nói “, mẹ nó phụ họa thêm “ cái máy này bảo hành vô thời hạn “, bữa trước nó bị thằng cháu cưng bắt tại trận “ Con biết ngay là cô Út tìm bánh mà! “ khi nó len lén cho một cái bánh sochola vô miệng . . . ha ha ha. . . Nó thương anh ba, chị mẹ nhiều lắm, nó hay khóc thầm vì bản thân làm gánh nặng cho ba mẹ lúc tuổi già, nhưng nó vẫn cười hết số và dõng dạc nói “ Con không thành công trên con đường công danh, sự nghiệp, con cũng không cho ba mẹ ẵm cháu, nhưng tối tối con xoa bóp miễn phí cho mẹ, rồi thỉnh thoảng cho ba mẹ cơ hội chụp hình chung với diễn giả khuyết tật truyền niềm tin sống, chưa kể lâu lâu ba mẹ được lên TV đóng. . . vai quần chúng phụ họa cho con. Một ngày nào đó con sẽ trở thành diễn giả kiêm một nhà hoạt động xã hội chuyên nghiệp. . . . he he. . .Con sẽ tiếp tục con đường này và nhất định không từ bỏ ! “
Vu Lan này hoa hồng vẫn thắm đỏ trên áo nó. . . nhưng nó rất sợ mai kia hoa đổi màu. Tối, nó nằm lăn qua lăn lại một mình với nỗi trống vắng vô hạn “ Lạy Trời, con không mơ ước gì cho riêng mình, chỉ mong mỗi năm con đều được cài hoa hồng đỏ “
Ngoài trời gió vẫn rít lên từng hồi, dữ tợn quá. . .

Thương, Lê Dương Thể Hạnh


HOT. . . HOT . . . HẠNH, EM CÓ MUỐN MỘT ĐỨA CON ?
Chào cả nhà !
HOT. . . HOT . . . HẠNH, EM CÓ MUỐN MỘT ĐỨA CON ?
Hạnh xin trích lại một vài dòng của bài viết đăng trên FB Hạnh Lê vài tháng trước :
“Một câu hỏi như chà muối vào vết thương chưa lành hẳn, một biển tình người bao la, và một sự khâm phục. . . “, đó là những dòng chữ đầu tiên của một lá thư Hạnh nhận được cách đây gần nửa năm .
“ Tôi là một du học sinh chuẩn bị bảo vệ luận án tiến sĩ chuyên ngành Tâm lý học tại Úc, đề tài luận án của tôi là “ The power of compassion “ ( Tạm hiểu “ Sức mạnh của lòng nhân ái “ ). Tôi đã tìm hiểu rất kỹ tất cả những thông tin liên quan đến bạn, “ đã đọc cả hai cuốn sách của bạn nhưng tôi vẫn chưa thật sự bị thuyết phục cho đến khi tôi nhận được câu trả lời của bạn và vô số những bức xúc, phẫn nộ của mọi người quanh câu hỏi quá nhẫn tâm của tôi . Tôi thành thật xin lỗi và bày tỏ sự khâm phục tự đáy lòng của một người đàn ông độc thân ở tuổi gần 50, chỉ thích học, nghiên cứu và chưa từng bị rung động bởi một người phụ nữ nào. . . “.
Và rồi tựa bài viết hôm nay cùng lời nhắn gởi chân thành “ Thể Hạnh ! Đừng lo lắng và suy nghĩ nhiều! Tôi có thể chăm sóc , đồng thời tạo cho em một cuộc sống tốt ! “ chính là nội dung trao đổi mới nhất H nhận được từ người đàn ông nọ, có lẽ giờ đây ông ấy đã là tiến sĩ tâm lý học .Bạn thân mến!H đã từng nói, “ Tất cả chân tình đến với H sau những thăng trầm của số phận đều đáng quý và đáng trân trọng”. Vì vậy, lẽ ra sẽ không có bài viết này trên FB , nhưng H xác định mình là của cộng đồng, là sứ giả của tình yêu thương, nên H không chọn điểm đến của mình là hạnh phúc riêng tư , và mong muốn tất cả mọi người đón nhận H như một người bạn, dẫu mù, dẫu khuyết tật nặng nhưng tôn trọng tình bạn và đặt chữ “ TÍN “ lên hàng đầu. .
Nếu bệnh tật không đến đột ngột, giờ đây H đã là con của hai người mẹ và trở thành mẹ của những đứa con.Tuy nhiên, số phận bảo rằng, “ Hạnh phúc được làm vợ, làm mẹ không có chỗ cho Lê Dương Thể Hạnh “ và cuộc sống hiện tại, không chồng, không con, không làm gánh nặng cho bất cứ hero nào là do H lựa chọn . Vì vậy, H sẽ mãi là mỹ nhân Gạo lứt mang yêu thương đến tất cả mọi người.
Mỹ nhân Gạo lứt là con gái Út cưng của anh ba, chị mẹ, là em gái Út, dì Út, cô Út của cả nhà, là mỹ nhân có sắc đẹp . . . nghiêng thùng, đổ rác . . . của thầy cô , bè bạn , , là “ cô giáo nói nhiều lủng lỗ tai “ của các em khiếm thị. . . he he he. . .
Rơi nước mắt, xót xa số phận
Nở nụ cười, ấm áp tình thân
Niềm tin , hy vọng, cùng ý chí
Động viên, chia sẻ, hòa nghĩa ân . . .
Xin cám ơn bạn, cám ơn tất cả đã cho H niềm tin về một cuộc sống ấm tình người!
Thân mến , Lê Dương Thể Hạnh


ĐỜI KHÔNG NHƯ LÀ MƠ
Chào bà con!
ĐỜI KHÔNG NHƯ LÀ MƠ
Hạnh xin mượn nguyên văn tựa một bài hát của Trầm Tử Thiêng để làm chủ đề cho bài viết này . Số là H vừa nhận được một tin nhắn với lời lẽ chân thành “ Mỹ nhân Gạo lứt ơi! Vào FB của chị vui thật, chỉ toàn thấy “ he he “ “ ha ha “, chứ chẳng bao giờ thấy “ hu hu “ .Chả lẽ cuộc sống này không có gì để ta phải khóc sao chị ? “
Để trả lời câu hỏi này, H xin trích dẫn một vài dòng sau “, trong chữ “ vững “ có một dấu “ ngã”, trong chữ “ nhẹ “ có một dấu “ nặng “, trong chữ “ hiểu “ có một dấu “ hỏi “. . .” vậy thì cuộc đời này phải chăng chỉ toàn màu hồng, toàn “ he he “ “ ha ha “,? Hay mọi vật tồn tại trên cõi thế gian không gì hoàn hảo cả, có tốt, ắt sẽ có xấu, , nhưng điều quan trọng là bản thân ta nhìn nhận sự việc và đừng bi lụy theo hướng tiêu cực. Trên con đường hoạt động xã hội mà H nguyện gắn bó quãng đời còn lại, dĩ nhiên sẽ có rất nhiều khó khăn, thậm chí tổn thương lòng tự trọng, ví như câu nói mà H nhận được từ một số điện thoại lạ cũng khá lâu rồi “ Cô Hạnh, cô thật sự có ý giúp đỡ người mù hay tư lợi riêng cho cá nhân cô ? “, hoặc những lời hứa hẹn có vẻ chắc chắn rằng, sẽ tham gia và hỗ trợ chương trình , và rồi . . . im re không lời giải thích, thậm chí bạn cũ, ngỡ thân quen, nhưng “ Thể Hạnh bây giờ đã là người khuyết tật , giữ liên lạc cũng chẳng ích gì”, không ít bạn nghĩ vậy và cắt mọi liên lạc với H. . . Cay đắng lắm, xót xa lắm . . . nhưng “ Đừng “ hu hu “ vì những điều ấy , mà hãy “ he he “đón nhận tình yêu thương của gia đình, thầy cô, bè bạn đã tin tưởng và nâng bước H qua những thăng trầm của số phận “ , H nghĩ vậy , rồi mỉm cười với mọi ngang trái và rủi ro đến với mình. H nguyện sẽ gánh vác mọi khó khăn trong khả năng có thể bằng tất cả sức khỏe còn lại, đồng thời chịu trách nhiệm hoàn toàn với những gì mình đang làm.
“ Đời không như là mơ! “Hãy cùng H xây dựng trong suy nghĩ của bạn những tình huống xấu có thể xảy ra trên hành trình cuộc đời, bạn nhé! Ta không thay đổi được sắp đặt của con tạo, nhưng ta có thể thay đổi mình để phù hợp với những sắp đặt ấy, đồng ý chứ, làng nước ơi!
Thương mến, Lê Dương Thể Hạnh
https://www.youtube.com/watch?v=x6fcw2O-lmc


EM BÉ . . . GIÀ TUỔI 30
Chào cả nhà!
EM BÉ . . . GIÀ TUỔI 30
Nó ngồi vừa khóc vừa viết những dòng chữ này. Hôm nọ nó đi diễn thuyết truyền niềm tin sống cho các bạn trẻ, nó nhận được một câu hỏi nghe ra có vẻ không hay, nhưng thực tế lại đầy ắp sự thông cảm và sẻ chia : “ Hạnh ơi! Bạn có thể chia sẻ cho mọi người biết về thu nhập cá nhân và cuộc sống vật chất hiện tại của bạn thế nào ? “
Nó cười lớn và trả lời “ Hạnh là. . . người cõi trên, vô tư không vướng bụi trần, nên chỉ cần há miệng, hít khí trời là sống thôi. . . ha ha ha. . . “
Hơn mười năm trước, nó là thông dịch viên kiêm thư ký tổng giám đốc người Nhật. Năm 27 tuổi, nó xây nhà 3 tầng, chuẩn bị lấy chồng rồi đi Nhật tu nghiệp. . . Lúc đó nó nghĩ chuyện cơm, áo chỉ là chuyện nhỏ. . . he he he. . . Vậy đó, tương lai nó có vẻ rất tươi đẹp!
Đùng. . . đùng. . . đùng. . . Sấm nổ vang trời. . .một ngày nọ, nó đi làm về sớm bất thường! Nó đau đầu và trở thành bệnh nhân u não. Nó phẫu thuật 3 lần , xạ trị 27 tia . Từ khi nó bệnh, , nhà lớn bán, nhà nhỏ bán, nhà chung bán nhà riêng bán chỉ để đổi lấy tính mạng của nó thôi.
Nó sống rồi! Nó về dương thế trong vòng tay anh ba, chị mẹ nhưng nó thành “ Em bé. . . già tuổi ba mươi “, nó mù, đi không được nên ba nó tập cho nó từng bước như hồi lên 2 tuổi, mẹ nó đút từng muỗng cháo cho nó ăn. . . , nó ngậm ngùi chia tay quá khứ tươi đẹp, nó chủ động ra đi để hôn phu xây dựng hạnh phúc mới, đặc biệt nó tập chấp nhận với đời sống hoàn toàn phụ thuộc kinh tế vào gia đình Ngày nào nó chỉ cần . . . vỗ tay là ra tiền, bây giờ muốn có tiền thì nó . . . xòe tay “ mẹ ơi! “. . . he he. . . Mỗi tháng nó nhận được vài trăm ngàn trợ cấp khuyết tật, lâu lâu . . . hên xui nó nhận được lời mời đi . . . chém gió, bán sách, thu nhập . . . vi vu. . . ha ha ha. . . nhưng nó vẫn cười hết số và hoạt động từ thiện hết mình vì nó còn may mắn khi anh sáu và chị năm của nó đều làm sếp , chị tư của nó lấy chồng Việt kiều và định cư tại Mỹ, lâu lâu gởi quần áo đẹp , nước hoa . . . về cho nó xài chơi. . . he he. . . chị hai, chị ba của nó không rủng rỉnh vật chất nhưng tinh thần thì . . . vô tư, nó có thể. . . dí bất cứ khi nào nó muốn.
Hôm nay nó không tu tu khóc nữa, nói năng rõ ràng hơn và anh ba, chị mẹ đưa nó đi. . . chém gió , truyền niềm tin sống cho mọi người. Nó không còn diễm phúc nhìn dáng gầy mến thương của anh ba, chị mẹ, nhưng nó biết anh ba, chị mẹ nó đang rơi những giọt nước mắt hạnh phúc “ Con Út coi mập mập dzậy mà nói chuyện cũng duyên dáng ghê. . . ha ha ha. . . “
Nó vẫn là . . . em bé già nhưng gần 40 rồi. Đời nó buồn thật, bóng đêm quanh nó lạnh lùng thật! Nhưng nó vẫn cười mãn nguyện với vai trò là “ con Út mập được nâng niu, ấp ủ của cả một đại gia đình “ và nó luôn khẳng định “ Có tình yêu thương là có tất cả ! “
Cám ơn tạo hóa, cám ơn số phận đã giúp con nhận ra sự thiêng liêng này!
Thu nhập ư? Vật chất ư ?
Hai bàn tay trắng, vô tư mỉm cười
Sống vui cùng với tình người
Công cha, nghĩa mẹ, đời đời khắc ghi
Bạc vàng , danh vọng nghĩa chi !
Làm thân “ em bé “, cần gì tiền nong. . . . ha ha ha. . .
Xem hình anh ba, chị mẹ và mỹ nhân gạo lứt nè!
Tự đáy lòng, Hạnh xin trân trọng cám ơn ban tổ chức chương trình Mindfulness - Based Transformation (MT ) đã tin tưởng và tạo cơ hội để Hạnh chia sẻ câu chuyện đời mình, bán sách và có thu nhập.
Thương, Lê Dương Thể Hạnh


Chuyển đến trang 1, 2, 3, 4, 5, 6  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt