Facebook
Youtube
CHUYỆN VUI NGÀY CUỐI NĂM!
Chào cả nhà!
CHUYỆN VUI NGÀY CUỐI NĂM!
Hạnh định là sẽ tạm. . . gác kiếm. . . sau khi chúc Tết cả nhà, nhưng vừa phát sinh một câu chuyện chiều qua khá thú vị nên . . . cắm đầu cắm cổ viết để cả nhà cười chút chơi.
Hiện Hạnh đã dọn qua tầng 8, chung cư Hoàng Anh Gia Lai 1, quận 7.Chiều 23 Tết, chị mẹ nhờ anh ba xuống dưới mua thứ gì đó, anh ba tung tăng ra thang máy , bấm phím xuống trệt rất. . . sành điệu, nhưng hỡi ôi! Xuống tới nơi, anh ba gọi lên cho Hạnh mập vừa thở hổn hển, vừa nói “ Mẹ con nhờ ba mua thứ gì ba quên mất tiêu rồi. . . he he. . . Con ra hỏi mẹ rồi gọi lại cho ba. Ba đợi nha! “ . Tôi lê . . . thân gầy ra khỏi phòng xuống bếp phỏng vấn chị mẹ. Chị mẹ có vẻ trách móc. . . người yêu sao lơ đễnh quá , suy tư một lúc, chị ngẩng lên và phát biểu hùng hồn “ Mua gì ta ? Mẹ cũng quên rồi! ha ha ha. . .”. Tôi vô phòng, alo anh ba, anh ba lên lại lầu 8, kết thúc chương trình đưa ông Táo về trời. . . khẹc. . .
Bên ngoài ô cửa, gió vẫn thổi vi vu!
“ Tết, tết, Tết đến rồi, Tết đến trong tim mọi người . . . “ La la la. . .
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


Mẹ ơi! Chim én đã bay về chưa ?
Chào Tết , Chào đại gia đình của tôi!
MẸ ƠI! CHIM ÉN ĐÃ BAY VỀ CHƯA ?
Ngày xưa ấy, ngày của tuổi đôi mươi mơ mộng, khi cái lành lùng của chàng đông tan đi, nhường chỗ cho nét dịu dàng của nàng xuân đỗ bến, tôi thường
hay nhìn lên bầu trời và ngắm từng đàn chim én bay lượn như những mũi tên cao vút xuyên vào mây xanh. Ngày ấy, chim én dễ thương lắm! Chim én bay về phương Nam tránh rét suốt 3 tháng mùa đông. Hơi ấm đầu năm báo cho chim én biết mùa xuân ấm áp đã đến. Én bay về từng đàn, từng đàn. Tiếng kêu "chiu… chiu". Én khoác màu áo xanh đen bóng mượt. Đôi cánh xòe rộng, chiếc đuôi dài bắt chéo lúc én bay. Bụng én phủ một lớp lông mịn, trắng phau như tuyết, Cái đầu tròn nhỏ, chiếc mỏ bé xinh. . .
Bạn ơi! Có lẽ suy nghĩ của chúng ta thay đổi qua từng giai đoạn của cuộc đời , giờ đây , diễm phúc được thả hồn theo những đàn én chao lượng trên bầu trời xanh thanh bình không còn nữa, nhưng tôi vẫn thường hỏi mẹ “ Mẹ ơi! Chim én đã bay về chưa ? “ , chim én trong tôi giờ không còn là những hình ảnh sinh động thuở nào , dẫu thế, tôi vẫn mong chim én bay về và đậu lại khắp nơi theo suy nghĩ của người Việt chúng ta , “ Nơi chim én dừng lại chính là nơi hoa xuân đang mỉm cười “ . Tôi không mơ ước gì đặc biệt cho riêng bản thân mình, chỉ mong những người thân yêu, người quen, thậm chí là không quen. . . có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc.
Bạn mến! Bạn sẽ thật sự ấm áp khi có một cơ thể trọn vẹn, một cuộc sống đủ đầy , song khi không may mất đi những điều đó, tôi mong bạn hãy nghĩ đến những người bất hạnh hơn và cùng tôi cất cao tiếng hát “ Một cánh én nhỏ chẳng làm nên mùa xuân. . . “ , nhưng “ Nhiều cánh én nhỏ, sẽ làm nên mùa xuân. . . “ , bạn nhỉ! Bài viết này hẳn không nhí nhố, dí dỏm nhưng mỹ nhân gạo lứt vẫn thường hay. . . chém gió với cả nhà, tuy nhiên , đó là những cảm xúc thật lòng khi mùa đông đã thật sự lùi lại phía sau, mà Hạnh mập đây vẫn thấy lạnh lẽo và cô đơn quá, có lẽ vì trọng lượng đã chạm ngõ 70 kg, dù vẫn ăn gạo lứt mỗi ngày. . . he he he. . .Và Hạnh nghĩ cân nặng này không dừng lại ở đó, vì bắt đầu giờ này tuần sau là . . . mò chỗ nào, đồ ăn chỗ đó. . . ha ha ha. . . Kìa! Mẹ nói “ Chim én bay về từng đàn , từng đàn, thanh bình quá! “
Thương chúc cả nhà đón một cái Tết thật nhiều bánh , mứt, nước ngọt và lì xì nha!
HAPPY NEW YEAR! MỘT. . . HAI. . . BA. . . DZÔ. . . HE HE HE. . .
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


Hãy cho nhau hơi ấm mùa xuân!
Mến chào đại gia đình của tôi !
HÃY CHO NHAU HƠI ẤM MÙA XUÂN !
Cả nhà mến thương! Ai trong chúng ta cũng được sinh ra từ cơ thể mẹ, nhưng mỗi người mang một số phận khác nhau, tôi không thể ngăn bệnh tật đến với mình, cũng như em không thể cưỡng lại sự sắp đặt của tạo hóa khi nhận lấy dòng chữ “ Tôi là người khiếm thị “ . Chính vì vậy, chúng ta hãy trải lòng mình, hãy cho nhau tình người để hơi ấm mùa xuân lan tỏa khắp nơi.
Được sự động viên và ủng hộ của gia đình, thầy cô và bè bạn xa gần, vừa qua Hạnh đã tổ chức thành công chương trình XUÂN YÊU THƯƠNG 2018 cho trẻ thím thị tại mái ấm Thiên Ân với một bữa trưa tất niên 60 phần ăn bò bích tết, bánh mì, tráng miệng sinh tố, với chi phí 4.000.000 VND
35 bao lì xì ( 30 em và 5 giáo viên, sơ trong mái ấm ) và 30 phần quà trị giá 6.500.000 VND
Hỗ trợ chi phí tàu xe về quê đón Tết 8.000.000 VND
Tổng chi phí cho toàn bộ chương trình là 18.500.000 VND và nhiều hiện vật như mì gói , sữa, socola, đường, mền . . . Tết năm nay sẽ là một mùa xuân yêu thương no ấm và ngọt ngào với cả người cho lẫn người nhận. . .

Cùng Hạnh đọc thơ Tố Hữu và đón lấy hơi ấm mùa xuân trên khắp phố phường. Mến chúc cả nhà đón một cái Tết tràn đầy niềm tin, hy vọng và tình thương yêu nha !
“ Nếu là con chim, chiếc lá
Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không có trả
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình. . . “
Hình

Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


Người yêu chị mẹ, anh ba của tôi!
Chào cả nhà!

NGƯỜI YÊU CHỊ MẸ - ANH BA CỦA TÔI!
Tôi kể cả nhà nghe nhe, có lần tôi chat chit với bạn bè và trót phàn nàn “ Anh ba của tao dạo này thay đổi tính tình, có vẻ khó chịu hơn hồi đó “ , bạn tôi ngạc nhiên hỏi “ Hạnh, tao nhớ mày có một ông anh duy nhất, giờ thêm” anh ba “ nữa là ai ? “, Trời ơi! Xin thưa đó là cách gọi . . . độc quyền của 6 anh chị em tôi dành cho ba mình. . . Và nếu có ai hỏi tôi “ người đàn ông nào hiền nhất thế gian ? “, tôi sẽ không suy nghĩ mà trả lời ngay “ Đó là anh ba của tôi! “ he he. . .
Tôi nhớ ngày tôi còn bé tí, tối tối anh ba vén mùng lên và hun mỗi đứa một . . . nhát , Con Út thì ngoan ngoãn nằm yên nhưng mấy chị tôi la oai oải “ Con lớn rồi, ba đừng hun nữa. . . he he”
Thời gian trôi qua, con Út của ba lớn dần, ngày nó học tiểu học , năm nào ba cũng . . .xách phụ phần thưởng cho nó, rồi khi nó hơn 20, ba vô Sài Gòn lãnh bằng tốt nghiệp đại học với nó.
Nó lớn thật rồi! Nó đi làm và lên chức thư ký kiêm thông dịch viên cho tổng giám đốc người Nhật . Nó xây nhà 3 tầng và chuẩn bị lên xe . . . bông, hôm tân gia nhà nó , ba nó cười tít mắt và cụng ly chốp chốp. . . he he. . .
Rồi một ngày nọ, nó đi làm về sớm bất thường! Nó đau đầu và trở thành bệnh nhân u não. Nó phẫu thuật 3 lần , xạ trị 27 tia . Con Út sống rồi! Nó về dương thế trong vòng tay anh ba, nhưng nó mù, đi không được nên ba nó tập cho nó từng bước như hồi lên 2 tuổi, nó bị rối loạn cảm giác no - đói nên ăn nhiều như . . . bao tử lủng đáy , ba nó bị nó. . . dí nào là tìm đồ ăn ngon , nào là quét dọn bánh trái vương vãi suốt ngày nhưng anh ba của nó chẳng phàn nàn nửa lời mà chỉ lầm bầm một mình “ Ăn gì mà ăn hoài dzậy Út ? “ he he. . .
Nó đau một, ba nó đau mười, nó mù nên không nhìn thấy ba nó gầy nhom theo tháng ngày. Ngày nao, ba nó vẫn khỏe mạnh lên xuống cầu thang để “ tìm mẹ con gọt táo . . . cho ba ăn “ … he he, giờ nó nghe mọi người nói , ba nó phải mổ tim, đặt ống thở nhân tạo và uống thuốc suốt đời vì chứng “ Hở van tim, hẹp động mạch vành “
Đêm nó nằm lăn qua, lăn lại một mình trên cái giường lớn, tạm gọi là nệm ấm, chăn êm và nó thầm ước mong “ Đời con buồn lắm, bóng đêm quanh con lạn lùng lắm ! Bao nhiêu khổ đau con xin nhận, chỉ mong tạo hóa đừng mang đi hai tia sáng , dù còn rất yếu ớt , của đời con! “
Anh ba của con! Ngày xưa con hát “ Bố, bố là tất cả, bố ơi, bố ơi!. . . “ , thì bây giờ mỗi ngày ba vẫn nghe con. . . tra tấn “ Ba thương con, vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống ba. . . “
Anh ba, chị mẹ ! cặp đôi hoàn hảo của lũ tụi con. . . dù vẫn. . . chí chóe mỗi ngày. . . ha ha ha. . .
Click chuột vào đây nhé ! Link phóng sự của HTV7
https://www.youtube.com/watch…

Vui hay buồn vậy bà con ? Dù có thế nào thì đó cũng là những cảm xúc thật. Chúc cả nhà luôn vui vẻ và hạnh phúc.
Thương mến, Lê Dương Thể Hạnh


Bạn ơi! Đừng nghĩ phía trước không có gì, vì phía trước cái gì cũng có
Chào cả nhà!
BẠN ƠI! ĐỪNG NGHĨ PHÍA TRƯỚC KHÔNG CÓ GÌ VÌ PHÍA TRƯỚC CÁI GÌ CŨNG CÓ
Tôi viết những dòng chữ này trong niềm xúc động trào dâng. Trước hết, tôi muốn cám ơn facebook vì nhờ có facebook mà tôi đã kết nối lại với một mỹ nhân tri kỷ thời phổ thông. Cu yêu của ta! Ta biết cu sẽ đọc được những dòng yêu thương này và ta muốn cu hiểu rằng, cu là niềm tự hào, là niềm an ủi để ta hướng tới một ngày mai yên bình . . .
Ngày ấy ta là một con nhỏ nhà quê, chập chững bước vào trường PTTH bùi Thị Xuân, Q.1, tp. HCM Ta ngồi kế cu, cái mặt “ ngu ngu mà khờ thiệt “ của ta làm cu cười chế giễu. . . hi hi. . .Hồi đó ta ngưỡng mộ cu lắm, trong bụng nhủ thầm “Con nhỏ đó học thì giỏi, đi học bằng cái xe tay ga đỏ chót , xịn ghê! Chắc nhà nó giàu lắm! “ Mà nhà nó giàu thiệt! Nhà nó to đùng , còn có cả người giúp việc, lễ, tết là cả lũ tập trung tới nhà nó ca hát, nhảy múa. Nó . . . oách là thế , nhưng tính tình rất dễ thương, nó hay động viên ta đừng mặc cảm vì ngày ấy ta đội tóc giả đi học, nó còn . . . bưng ta xuống lầu đặt ta ở phòng y tế mỗi khi ta ngất xỉu giữa giờ học, ta hay qua nhà nó học bài và ngủ lại luôn, Tết năm nào đó lâu lắm rồi nó lên Đà Lạt ăn Tết với ta nữa. Lúc đó ta thấy mình thật may mắn vì hân hạnh có một nhỏ bạn thân. . . oách như vậy. .. .
Dòng đời đưa đẩy, hai đứa biệt ly, ta chỉ lắp ghép được những thông tin về nó là nhà nó không còn. . . rủng rỉnh như trước nữa, nó bôn ba Đức, Anh, Canada. . . đủ thứ để tự làm, tự học. Rồi ta ngã bệnh, hai đứa mất hẳn liên lạc . . . Ta lui vào góc khuất cuộc đời và ký ức mến thương năm nào dường như đã chìm vào bóng tối như thị lực của ta . Một ngày gần đây, ta vào facebook và nhận được tin nhắn từ nó. Nó bây giờ đã là một . . . Việt kiều Canada gần 20 năm định cư , là một người phụ nữ hạnh phúc với hai đứa con xinh và người chồng thương vợ, yêu con. Và đặc biệt, nó nói, nó đã bảo lãnh ba mẹ nó qua sống sum vầy với con cháu.
Cu ơi! Bao năm xa cách, khi nhận được thông tin về cu mà ta không cầm được nước mắt, “ Một gia đình êm ấm, đủ vợ, đủ chồng, nội ngoại đề huề, con trai - gái có , cùng một công việc tốt “, đó là phần thưởng xứng đáng cho sự cố gắng miệt mài của cu. Hãy tiếp tục tiến về một ngày mai bình yên nhé!Hạnh phúc được làm vợ, làm mẹ không có chỗ cho ta, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, ta vẫn thầm mong bạn hiền ấm êm trong ngoài !
Bạn thân mến! Thông điệp yêu thương, Hạnh muốn gởi trao đến mọi người là “ Bạn ơi! Đừng nghĩ phía trước không có gì, vì phía trước cái gì cũng có! “ Cứ cố gắng hết sức, rồi ngày mai yên bình sẽ đến, bạn nhé!
Bà con A 1 , Bùi Thị Xuân, q.1, ai còn nhớ Hạnh mập thì. . . khèo ta nhé! Đây là. . . dung nhan mùa xuân của mỹ nhân nè :
https://youtu.be/PZYbJWUJXOo
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


MUỐN HÁI HOA SEN, ĐỪNG NGẠI LỘI BÙN!
Chào cả nhà!
MUỐN HÁI HOA SEN, ĐỪNG NGẠI LỘI BÙN!
Bạn có nghe câu nói này quen quen không nhỉ ? Thật ra, ngôn từ là của Hạnh cho mềm mại hơn tí, ra dáng văn của. . . mỹ nhân gạo lứt tí, chứ tinh thần chính của bài viết này chẳng đâu xa, mà là “ Muốn bắt cọp, hãy vào hang! “
Nguồn cảm hứng để mỹ nhân gạo lứt viết ra . . . tâm sự loài chim biển này là nội dung một câu hỏi mà Hạnh nhận được từ một sinh viên trẻ “ “ Chị Thể Hạnh ơi! Câu chuyện cuộc đời chị buồn nhiều hơn vui. Sao chị không để nỗi đau của mình qua một bên mà viết sách, dịch sách rồi còn đi chia sẻ khắp nơi vậy ? “
Cảm xúc đầu tiên khi Hạnh nhận được câu hỏi này là niềm vui dâng trào, vì mỹ nhân đây đã U40 rồi mà được một em sinh viên nhỏ xinh gọi bằng “ chị “. Trời ơi! Mừng lạ. . . he he he. . .
Bạn mến! Sự thật dù có tồi tệ đến mức nào, nỗi đau dẫu khủng khiếp ra sao, thì cách tốt nhất vẫn là nhìn thẳng, đối diện và đi xuyên qua nó. Bạn thử nghĩ, , sao người ta không sử dụng nguyên liệu rắn chắc như thép, đồng, chì, kẽm mà lại dùng một loại nguyên liệu mềm dẻo như cao su để chế tạo ra bánh xe nhằm chống lại sỏi đá trên mặt đường, nhiều lúc sự đẩy đưa của cuộc đời cho ta những cách ứng phó linh hoạt trước khó khăn mà ngay bản thân cũng không ngờ. . Vậy đó, “ Thời thế tạo anh hùng mà “ , mồ hôi, nước mắt, thậm chí là máu nữa đã tuôn ra rất nhiều, đêm dài kinh khủng vì nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, nhưng cứ can đảm mà đón nhận.. Bây giờ mỹ nhân đây đã có thể tự tin nói rằng, “ Bùn rất hôi, rất tanh, mỹ nhân lại không đi lại bình thường được như người khác nên phải ngụp lặn trong bùn, nhưng cuối cùng, Hạnh đã hái được hoa sen! “
Vậy đó cả nhà, đừng tuyệt vọng và đầu hàng trước số phận! Khi một cánh cửa khép lại, sẽ có một cánh cửa khác mở ra, hãy tin là như vậy, bạn nhé!
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


MẸ ƠI! CON MẤT MẸ LÀ MẤT CẢ BẦU TRỜI!
Chào cả nhà!
MẸ ƠI! CON MẤT MẸ LÀ MẤT CẢ BẦU TRỜI!
Tết đến, xuân về, tôi cười ôm mẹ và nói “ Mẹ ơi! Có mẹ là có Tết ! “nhưng rồi nước mắt tôi lại rơi khi nghe bài hát “ Mỗi mùa xuân sang, mẹ tôi lại thêm một tuổi, mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa mẹ càng gần. . . “ . . . Bạn mến! Bài viết này hẳn sẽ không mang một tin vui đến tất cả mọi người, nhưng đó lại là sự thật, dù có suy nghĩ tích cực đến đâu thì đây cũng vẫn là một sự thật buồn. Chiều nay, khi vừa đặt chân lên máy tập thể dục thì điện thoại có tín hiệu cuộc gọi đến, tôi dừng lại nghe và từ thời điểm đó trở đi tôi không thể tập trung làm được bất cứ việc gì . Và đây là nội dung ngắn gọn cuộc điện thoại “ Hạnh ơi! Mẹ anh mất rồi “ , anh là người anh tinh thần, người bạn đồng tật qua mạng Skype của tôi gần năm năm nay. Anh cũng như tôi, đến với bóng tối muộn màng vì một tai nạn giao thông sau hơn 30 năm sống, học tập và làm việc trong ánh sáng. Ba anh mất đã nhiều năm, giờ mẹ anh cũng ra đi để lại anh giữa cuộc đời đơn độc. cùng bóng tối chơi vơi.
Bạn thân mến! Người mù chúng tôi, cho dù có ở tuổi trưởng thành đi nữa, thì gia đình , cha mẹ vẫn là những nguồn động viên mãnh liệt, điểm tựa yêu thương vô bờ bến. Tôi biết anh sẽ đọc được trang viết này và cảm nhận được sự chia sẻ chân thành của tôi, bởi tôi thông cảm cùng niềm đau của anh lúc này, và nỗi lo những ngày tháng còn lại sẽ thế nào khi không còn mẹ trên cuộc đời. Mẹ ơi! Mẹ đi rồi, mẹ mang theo cả bầu trời của con !
Đời buồn hai tiếng tử- sinh
Biệt ly – Ly biệt, thường tình thế gian
Con trẻ đau đớn khóc than
Mẹ ơi! Đừng chết! Nghe tan nát lòng
Ngôi nhà trên dưới trống không
Còn đâu dáng mẹ, nhớ mong ngậm ngùi
Sinh, lão, bệnh, tử khiến xui
Mong người an giấc, tươi vui thiên đàng. . .
Cố gắng lên huynh, bạn bè, mỹ nhân gạo lứt vẫn luôn . . . dí anh chạy mỗi ngày. Bác nhà mình đi thanh thản, nhẹ nhàng biết đâu lại phù hộ cho anh trúng số và trở thành. . . tỉ phú khiếm thị, đẹp trai , nhiều cô bám gót không chừng. . . ha ha ha. . .

Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ NỖI ĐAU
Chào cả nhà
!HẠNH PHÚC ĐẾN TỪ NỖI `ĐAU
Tết đến, xuân về là mùa của nụ cười, hạnh phúc và yêu thương. Tuy nhiên, đâu đó nơi góc khuất của cuộc sống này vẫn còn có những phận người ngỡ như vui vẻ, an nhiên đón chào nắng sớm lại gặp mưa lớn tắt ngang lối về . Hạnh xin trích một đoạn trong email mà Hạnh vừa nhận được sáng nay “ Chào chị! Có lẽ chị không biết em nhưng em là một bạn đọc rất trung thành của . . . mỹ nhân gạo lứt trên facebook, và hôm nay em quyết định email cho chị để gởi trao nỗi niềm mà em ôm chặt mấy tháng nay. Hiện tại, em là một nha sĩ , người yêu em là bác sĩ khoa huyết học , chúng em quen nhau hơn 5 năm rồi và chuẩn bị kết hôn, vì cả em và cô ấy đều đã hơn 30 tuổi. Người yêu em là một nữ bác sĩ hiền lành, nhân hậu, ngoài thời gian công tác tại bệnh viện, cô ấy thường tình nguyện chăm sóc những bệnh nhân HIV không gia đình . Và rồi, tạo hóa đã gieo xuống tương lai của chúng em bao oan trái , người yêu em bị nhiễm HIV dương tính trong một lần va chạm với bệnh nhân. Trời đất như đổ sụp khi cô ấy nói sự thật với em, và sau đó không lâu thì cô ấy chủ động rời xa em. Chị ơi! Em muốn vượt qua tất cả : định kiến xã hội,rào cản gia đình cũng như diễm phúc thiêng liêng là làm cha của mình để đến bên cô ấy trong suốt quãng đường còn lại . . . “
Bạn thân mến ! Hạnh biết bạn và cả người yêu của bạn sẽ đọc được những dòng này khi bài viết được đăng lên facebook.Hạnh phúc đôi khi còn có những nốt thăng, nốt trầm gần giống nhau, nhưng đã là nỗi đau thì không nỗi đau nào giống nỗi đau nào. Nhưng Hạnh muốn nói với bạn nữ rằng, “ Trong mỗi đám mây luôn có một vệt sáng, và vệt sáng lấp lánh trong đám mây số phận phủ lấy đời bạn chính là tình yêu của người bạn trai ấy. Bạn là bác sĩ, bạn đủ kiến thức để bước vào một cuộc sống lành mạnh dành cho người bị nhiễm HIV. Và tôi cũng muốn nói với bạn rằng, cuộc đời còn rất nhiều người tốt, họ sẵn sàng dang tay nâng đỡ những phận người lỡ bước, và người yêu của bạn thuộc tuýp người này. Cố gắng lên cả hai bạn! Hạnh phúc sẽ mỉm cười khi tình yêu thương được gởi trao! “
Tết đến rồi, thông điệp mà Hạnh muốn . . . chém gió với gia đình facebook của mình là “ Hãy tin, tình yêu thương sẽ làm nên điều kì diệu, hạnh phúc sẽ đến từ nỗi đau! “ . Vì vậy, cùng cười lên. . . he he he. . .
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


Mẹ ơi! Có mẹ là có Tết !
Chào cả nhà!
MẸ ƠI! CÓ MẸ LÀ CÓ TẾT!
Bài viết này được viết với cảm xúc khi những ngày xuân đang đến gần. Tết! Mùa của hoa thơm trái ngọt , mùa của tình thương yêu! Cả nhà cùng mỹ nhân gạo lứt trải lòng với mẩu chuyện sau nhé!
“ Sáng 30 Tết, mẹ bé Na vẫn gồng mình với gánh rau ra chợ bán cùng lời hứa “ Hôm nay mẹ đi chợ về sẽ mua cho con bộ áo mới mặc Tết nhé “ . Bé Na khấp khởi đợi mẹ về. Buông đôi gánh còn lài số rau đã héo, mẹ bé Na mệt mỏi thả mình xuống tấm nệm cũ sờn dưới nền gạch. Thấy mẹ chẳng đưa áo mới, bé Na tự tới gánh rau lục tìm. Nó không thấy gì nên lăn ra khóc, nó trách mẹ không giữ lời hứa. Mẹ bé Na chẳng nói gì, chỉ ôm ghì lấy con vào lòng và cả hai mẹ con cùng khóc Nghèo, cái nghèo đeo bám đến cơm còn không có ăn, lấy đâu tiền mà mua áo mới!
Dường như bé Na cảm nhận được tấm lòng của mẹ, nó không khóc nữa, nó lấy khăn lau nước mắt cho mẹ và nói “ Mẹ ơi! Con không cần áo mới, có mẹ là có Tết rồi ! “
Bạn thân mến ! Khi ngồi trên máy gõ những dòng chữ này, tôi đã tự hứa không được khóc nhưng vẫn cứ . . . tu tu như bé Na trong câu chuyện, vì tôi mới tiễn chị về. Chị là Emma, người Úc gốc Việt, chị không may bị cha mẹ bỏ rơi ngay từ lúc mới sinh ra với đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng .Trước ở cô nhi viên ở Đồng Nai sau may mắn được sang Úc theo sự giúp đỡ của Chử Thập Đỏ. Tôi thương chị , tôi thương sự buồn tẻ, neo đơn trong cái không gian đen ngòm vây lấy tuổi thơ và cuộc đời kém may mắn của chị
Tôi mù, chị cũng mù, nhưng tôi có mẹ, và tôi muốn chị cùng cười và nói chung với tôi “ Mẹ ơi! Có mẹ là có Tết! “
Tôi biết hạn chế về thị giác và ngôn ngữ, chị sẽ không đọc được những dòng tâm sự này. , vì vậy chị vẫn sẽ cười nhưng tôi mong muốn những ai đọc được thì hãy trân trọng hiện tại và dang rộng vòng tay yêu thương với những mảnh đời bất hạnh!
Cám ơn mẹ! Bà tiên nhân ái của đời con !
Xem hình nhé cả nhà!
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


ĐỪNG QUÊN, BẢN CHẤT SÂU XA CỦA TIỀN
Chào cả nhà !
ĐỪNG QUÊN, BẢN CHẤT SÂU XA CỦA TIỀN
Bài viết này được khơi nguồn sáng tạo bởi những mẩu đối thoại lắp ghép của những đại ca cháu đang còn ở tuổi. . . chơi xếp hình của bổn cô nương. . . he he. . .
Đại ca thứ nhất đang học lớp 1 có quan niệm về tiền như sau : “ Mai mốt lớn lên con không thích làm kỹ sư, bác sĩ như ba con hay nói đâu! Con chỉ thích làm người thu tiền như mấy người trong siêu thị, họ ngồi một chỗ mà rất nhiều khách đưa tiền! “ “
Và đây là ý kiến của dại ca thứ hai đang học lớp 3 “ “ Mẹ ơi! Con chỉ thích mua đồ mới bằng máy tính thôi, mua qua internet không phải trả tiền, thích lắm ! “
Đại ca thứ ba cũng học lớp 3, nhưng đầu óc có vẻ . . . update hơn tí “ Sao ba mẹ cứ đi làm hoài vất vả vậy ? Hết tiền thì cứ ra thùng ATM mà lấy chứ tại sao phải đi làm ?”
Thật vậy, Tiền là gì ? Và bản chất của tiền là như thế nào ? Vài dòng dưới đây tuy chưa phải là những kiến thức quá cao siêu, nhưng mỹ nhân gạo lứt mong muốn đánh thức bạn nhớ vai trò vốn có của “ Mr. Money “. . . he he. . .
“ Thuở xưa có hai người bạn thân tên Sơn và tên Hải, họ sống gần nhau và trao đổi cho nhau những sản vật của miền núi và miền biển để duy trì cuộc sống.Tuy vậy, vào mùa biển động, anh Hải không có cá tôm để trao đổi với anh Sơn nên đành mượn những vỏ sò làm tin lời hứa sẽ hoàn trả lại vào mùa sau. Anh Sơn đồng ý, và câu chuyện vật trung gian để trao đổi hàng hóa bắt nguồn từ đó. Thật vậy, vỏ sò là vật hoàn toàn không có giá trị, mà giá trị ở đây là lòng tin giữa con người với nhau. Và dần dần tiền xuất hiện thông qua sự cam thiệp của chín phủ và luật pháp. “
Bạn thân mến! Xâu chuỗi lại những mẩu đối thoại ngây thơ của bọn trẻ và câu chuyện Sơn Hải, vỏ sò, mới thấy được vị trí của mr. Money ngày nay đã đi quá xa với bản chất ban đầu của nó. Tình cờ có người hỏi mỹ nhân gạo lứt về thực tế thu nhập và tài chính hiện tại của mỹ nhân thì thật sự mỹ nhân chỉ trả lời là “ Câu cửa miệng khi cần đụng đến tiền là “ Mẹ ơi! “ “ , nhưng mỹ nhân gạo lứt đây không buồn, không khóc vì mỹ nhân tập làm “ em bé già , người cõi trên, không vướng bụi trần , và tin vào câu chuyện vỏ sò năm nao. . . “ he he he. . .

Bạ ơi! Khi cuộc sống thay đổi và những phương tiện hiện đại thế chõ cho cái lưới, cái cày, thì cũng là lúc bản chất sâu xa của TIỀN đã bị lệch lạc. Người ta có thể nói xấu, bôi nhọ, thậm chí chém giết nhau chỉ vì danh lợi. Ví như câu chuyện đau lòng xảy ra ở Đà Lạt về hai người già bị kẻ trộm đột nhập và lấy đi tính mạng chỉ vì mấy con gà, rồi đâu đó trên các phương tiện truyền thông đại chúng, vẫn hàng ngày khuyến cáo khán thính giả những thủ đoạn lừa đảo, cướp giật giữa đời thường.
Bạn ơi! Xét cho cùng, tiền chỉ là vật để đổi một vật khác, một phương tiện để duy trì cuộc sống mỗi ngày mà thôi. Tiền được xây dựng dựa trên sự tin cậy, nhưng khi đã mất niềm tin, thì bạc vàng, châu báu cũng không mua lại được. Ngày nao sức khỏe dồi dào, nhưng đau bệnh ập đến thì tiền có đổi được sức khỏe chăng? Ân tình cha mẹ qua miếng cơm, manh áo, ân tình thầy cô qua từng con chữ, ân tình bè bạn qua từng bước chân đồng hành. . .Có thể đánh đổi được chăng những ân tình đó , hỡi bạc tiền?
Dẫu tiền rất quan trọng, nhưng tiền không phải là tất cả… mong bạn vui sống và đừng quên bản chất sâu xa của tiền…
Bạc tiền xuất phát bởi niềm tin
Hãy đến bên nhau với chân tình
Dang tay chia sẻ, cùng vui bước
Để cuộc sống này mãi tươi xinh…
Thương mến ,
Lê Dương Thể Hạnh


BẠN ĐÃ TỪNG NÓI “ CÁM ƠN CUỘC ĐỜI “ HAY CHƯA ?
Chào mọi người!
BẠN ĐÃ TỪNG NÓI “ CÁM ƠN CUỘC ĐỜI “ HAY CHƯA ?
Nội dung chủ yếu của bài viết này cũng là một trong những điều rất đỗi bình dị mà có lẽ vòng xoay cơm, áo, gạo, tiền đã làm ta đánh rơi đâu đó trên dòng đời tấp nập. Lắng đọng phút giây cùng đoản văn dưới đây nhé bạn !
“ Một đứa bé mù, ngồi bên lề đường với một cái nón sờn cũ , cùng một tấm bảng có ghi dòng chữ : “Tôi bị mù, xin giúp tôi”. Trong cái nón của nó, lúc đó chỉ có rất ít tiền lẻ .
Một người đàn ông thả vào cái nón vài đồng lẻ và ông lấy cái bảng, xoay mặt sau ra phía trước và ghi một vài chữ lên đó. Ông để tấm bảng lại chỗ cũ để những ai qua lại có thể đọc được hàng chữ mới ông vừa viết lên đó.
Sau đó cái nón của đứa bé mù bắt đầu có nhiều tiền hơn, người qua lại quan tâm đến nó nhiều hơn . Buổi chiều hôm ấy, người đàn ông nọ quay lại để xem tình hình ra sao. Đứa bé mù nhận ra bước chân của người đàn ông này và hỏi: “ Ông đã thay đổi gì trên tấm bảng vậy?”
Người đàn ông bèn đáp: “Chú chỉ ghi ra sự thật mà thôi. Những gì chú ghi ra trên tấm bảng cũng giống như câu cháu đã ghi, nhưng chỉ theo một cách thức khác thôi”
Người đàn ông đã viết trên tấm bảng : “Hôm nay trời đẹp quá nhưng tôi không may mắn nhìn thấy được” ánh mặt trời !“
Bạn thân mến! Bạn có nghĩ, bản chất vấn đề là như nhau nhưng cách viết thứ hai của người đàn ông nọ đã khơi dậy lòng biết ơn của mọi người đối với những may mắn ngỡ rằng như đương nhiên mà cuộc đồi đã ban tặng, để rồi tình thương yêu và lòng tri ân cuộc đời đã được thể hiện qua hình ảnh, số tiền lẻ trong chiếc nón cũ của cậu bé mù tăng lên đáng kể.
Bạn ơi! Hiện tôi là một người khuyết tật nặng, ai điếc, mắt mù, chân không đi lại được, phát âm không rõ lời, cùng nhiều di chứng không tên từ bệnh tật, nhưng trong tận đáy lòng tôi có muôn vàn lời cám ơn với cuộc đời này!
Trước tiên, cho con xin cám ơn số phận đã giúp con nhận ra ánh sáng và bóng đêm, hạnh phúc và khổ đau. . .
Ba ơi, mẹ ơi! Cám ơn ba mẹ đã hai lần sinh ra con trên cuộc đời.
Bốn người chị gái, một người anh trai, đi kèm bốn người anh rể, một chị dâu, cùng tám đứa cháu có trai, có gái đã thắp lên ngọn lửa yêu thương trong bóng tối muôn trùng.
Thầy cô ơi! Cám ơn thầy cô đã cho em kiến thức từ những kiến thức bảng đen, phấn trắng, mái trường đến những bài học vượt lên số phận của những người thầy khiếm thị kính yêu.
Bạn hiền ơi! Những vòng tay nhân ái xa gần ơi! Cám ơn đồng đội đã cùng . . . mỹ nhân gạo lứt thổi bùng ngọn lửa yêu thương, sưởi ấm màn đêm lạnh!
Và lời tâm tình để kết thúc. . . . bài ca đón xuân là “ Bạn thân mến ! Hãy mỉm cười tri ân với tất cả những điều quanh bạn, hai tiếng “ cám ơn “ không khó nói lắm đâu bạn ạ, có thể đó chỉ là một việc nhỏ khi bạn được người khác nhặt hộ món đồ mà bạn đánh rơi, hay to lới trời biển là công cha nghĩa mẹ cho bạn thành người. . . “
Xin cám ơn cuộc đời, cám ơn cả nhà đã lắng nghe tôi. . . tra tấn và cùng vui đón một mùa xuân ngập tràn niềm tin và hy vọng.
Nhà nhà trong ngoài ngập yêu thương
Người người trên dưới biết kính nhường
Mùa xuân bướm lượn, hoa đầy lối
Cuộc sống thanh bình, thoảng nhẹ hương. . .
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


LỜI TỎ TÌNH CỦA MÙA XUÂN
Chào bà con !
LỜI TỎ TÌNH CỦA MÙA XUÂN
Tôi xin mượn lời nhạc phẩm cùng tên “ Lời tỏ tình của mùa xuân “ của nhạc sĩ Thanh Tùng để làm tựa đề cho bài viết này. Các bạn thân mến! Những ngày cuối năm là thời gian bận rộn nhất của 12 tháng đi . . . cày, người làm công sở bận theo công sở, người lao động phổ thông túi bụi xử lý đơn hàng, công nợ. . . ôi thôi, đủ cả! Tuy nhiên, đông qua, xuân về cũng là lúc cho ta cơ hội nhìn lại những gì đã qua, Hạnh xin trích lại một câu mang nặng. hoài cảm , tiếc nuối của chính mình trong “ Có một mặt trời không bao giờ tắt “ : “Tiết trời những ngày sắp lập đông dễ chịu ghê! Đông qua, xuân lại đến... nhưng xuân ơi, có hay chăng một cánh én đã xa bầy? “
Vậy mới nói, suy nghĩ và mục tiêu sống của con người ta thay đổi qua từng giai đoạn của cuộc đời, đã có lúc mỹ nhân gạo lứt từng nghĩ khối u đã mang đi mùa xuân của mình, nhưng đến hôm nay, sau hơn mười năm nhìn nhận mình là một “ bệnh nhân u não “, , dẫu không còn diễm phúc ngắm phố phường nhộn nhịp, mai vàng, bánh chưng xanh, dưa hấu đỏ. . . nhưng mỹ nhân vẫn lắng nghe được “ Lời tỏ tình của mùa xuân “
Vậy nhé, hãy cứ cười khi muốn cười và hãy cứ khóc khi muốn khóc . . . Và rồi “ Giông bão “ sẽ qua, “ bình yên “ sẽ quay về như tựa đề cuốn sách thứ hai trong bóng tối của Hạnh “ Bình yên sau giông bão “ , ai chưa đọc thật “ uổng phí nửa cuộc đời. . . ha ha ha “
Chúc cả nhà đón một năm mới ngập tràn niềm tin, hy vọng và nhiều. . . bánh kẹo và nước ngọt. . . la la la. . .
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


HOA VẪN NỞ TRÊN SA MẠC
Chào cả nhà!
HOA VẪN NỞ TRÊN SA MẠC
Tôi tin rằng, tựa bài viết này không làm bà con giật mình vì nó đã được khoa học chứng minh, những cây xương rồng gai góc vẫn nở những bông hoa thắm đỏ trong điều kiện khắc nghiệt, chỉ toàn cát, nắng và gió. . . Và điều mỹ nhân gạo lứt muốn. . . tra tấn cả nhà như sau :
Chuyện bắt đầu bằng một giấc mơ đẹp tuyệt của mỹ nhân đêm qua, có lẽ trời vào đông nên thời tiết Sài Gòn mát mẻ, dễ chịu làm mỹ nhân mơ mộng không chừng. . . he he. . . Trong mơ, mỹ nhân thấy một tiểu mỹ nhân, dễ thương y chang. . . như mẹ nó và bi bô nói rằng “ Mẹ con là mỹ nhân gạo lứt, còn con là tiểu mỹ nhân gạo lứt! ha ha ha. . .“ Bạn biết không, dẫu biết rằng giấc mơ kia vĩnh viễn sẽ chỉ là” điều trong mơ “, nhưng nước mắt mỹ nhân đây không rơi nữa, bởi mỹ nhân đã tự thuyết phục được mình “ Nếu xương rồng còn có thể nở hoa trên sa mạc, thì chắc chắn mình sẽ tìm tấy điều tích cực trong nỗi nghiệt ngã này “ . Và điều tích cực đã xuất hiện, nếu thật sự có một tiểu mỹ nhân trên cõi đời, thì rất nhiều người phải khổ, mẹ của con không muốn làm gánh nặng cho bất cứ ai, ông bà ngoại già rồi cần được sống thanh thản. Vậy nên, khối u được phát hiện trước khi mỹ nhân gạo lứt lên xe hoa 3 tháng âu cũng là một sự sắp đặt của con tạo, để giờ đây “ Hoa vẫn nở trên sa mạc “ , bạn nhỉ!Nhiều năm qua rồi, mỹ nhân đây chưa một lần hối hận cho hành động. . . anh hùng rơm , ngày ấy chủ động ra đi để hôn phu xây dựng hạnh phúc mới, giờ đây mỹ nhân gạo lứt chỉ muốn sống phần đời còn lại là mỹ nhân trong tim tất cả mọi người, mà đặc biệt là trẻ khiếm thị mà thôi!
Các bạn thân mến! Sự thật dù nghiệt ngã đến đâu, nỗi đau dẫu lớn đến mức nào, mong bạn hãy can đảm nhìn nhận và đi xuyên qua nó. Rồi đây, xương rồng sẽ nở hoa, dù rất hiếm, nhưng vẫn có trong thực tế mà !
Hãy tin rằng “ Trong mỗi đám mây , đều có một vệt sáng “. . .
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


MỘT CHỮ “NHẪN”
Chào cả nhà!
MỘT CHỮ “NHẪN”
Rất vui được hội ngộ gia đình facebook sau gần một tuần lễ. . . đứng hình vì thay đổi thời tiết từ Đà Lạt xuống Sài Gòn. Hôm nay mỹ nhân gạo lứt chưa hoàn toàn lấy lại . . . phong độ , nhưng đã có thể ngồi vào bàn và gởi trao tâm tình đến cả nhà bằng máy tính.
Xem clip này rồi nói tiếp nhé, he he. . .
https://www.youtube.com/watch?v=5YkBc6aqRrQ

Bạn biết không ? Hạnh giờ đây đã là một người mù, nhưng lấp lánh trong trí não của Hạnh là một chữ “ NHẪN “ sáng rực niềm tin, một con chữ quý báu mà Hạnh may mắn học được từ mười mấy năm kinh nghiệm tiếp xúc với người Nhật bản xứ qua quá trình học tập và làm việc trong ánh sáng . Mất gần 3 năm nuôi dưỡng và hiện thực hóa mơ ước một phần mềm tự điển nói Việt – Nhật, Nhật- Việt cho cộng đồng khiếm thị Việt Nam, và đến hôm nay, sau hơn nửa năm mò mẫm trong bóng tối , thì một phần ba của “ Có một mặt trời không bao giờ tắt “ phiên bản tiếng Nhật đã hoàn chỉnh. Chỉ mới một phần ba thôi, sẽ còn rất lâu, rất chậm, có lẽ là hai năm, ba năm, một số năm. . . đáng kể sau mới hoàn chỉnh một cuốn sách bằng tiếng Nhật do mỹ nhân khiếm thị Việt Nam chắp bút, nhưng hãy tin rằng, “ Có đi, sẽ có đến”, và đừng bao giờ đánh mất niềm tin, bạn nhé!
Trong hình có ba mỹ nhân, mỹ nhân nào . . . đẹp nhất là mỹ nhân gạo lứt đây, hai mỹ nhân còn lại một người Nhật, một người Việt là hai mỹ nhân đang đồng hành cùng Hạnh để nuôi dưỡng tiểu thuyết tiếng Nhật của Hạnh ra đời.
Xin gởi trao tình yêu cuộc sống và nụ cười. . . dù cười không đẹp. . . đến cả nhà!
Thân mến,
Lê Dương Thể Hạnh


VÒNG TAY YÊU THƯƠNG
Chào cả nhà!
VÒNG TAY YÊU THƯƠNG
Tôi viết những dòng tâm sự này trong niềm xúc động trào dâng. Hôm qua là một ngày đáng nhớ và ngập tràn thương yêu với tôi. Buổi trưa, tôi đón hai mỹ nhân Lam Sơn đến thăm và mua áo mới cho tôi, , buổi chiều tôi lại nhận được hai túi đồ ăn… khá hoành tráng từ hai mỹ nhân Lam Sơn khác. “ Vài ngày nữa con về lại Sài Gòn rồi, không biết bao giờ mới gặp lại! : , hai cô cầm tay tôi , giọng buồn buồn. . . nhưng vẫn nhớ. . . nhét vào tay tôi 1 triệu “ Con cầm lấy, muốn mua gì thì mua “ . Tôi nghẹo ngào,nhưng vẫn vui vẻ. . . bỏ túi, vì lâu rồi, tôi phát hiện ra rằng, mình thích tiền hơn thích khóc. . . ha ha ha. . . Cô giáo kính yêu của con! Con may mắn vẫn . . . nhí nhảnh được ăn no, mặc ấm vì có gia đình hậu thuẫn, nhưng vẫn còn nhiều người cần chia sẻ chuyện áo cơm.
“ Cô ơi! Trái đất tròn mà cô, vả lại Đà Lạt là quê hương con, con đi rồi mai mốt con lại về. . . dí cô ! “ tôi ôm cô và cô cũng ôm tôi, tình thương dạt dào lắm nhưng cô giáo tôi không khóc như hôm nào . Tôi nghe được tim cô thổn thức rằng “ Cô tin Lê Dương Thể Hạnh, học trò cưng của cô sẽ hiên ngang vượt qua mọi giông bão cuộc đời “ . Đúng vậy ! Kính mong các mỹ nhân Lam Sơn của con yên tâm ! ! Nay mai con về lại Sài Gòn và có nhiều những cuộc hẹn, những dự án ý nghĩa đang chờ con, con sẽ không đầu hàng, đơn giản , “ Con bây giờ không được phép từ bỏ, vì con là của gia đình, thầy cô , bè bạn, và của những vòng tay yêu thương “ ! Và đặc biệt, con còn rất. . . ham hố. . . ha ha ha. . .
Các bạn thân mến ! Một thông điệp tưởng chừng như đã cũ , mỹ nhân gạo lứt đây muốn lặp lại “ Cứ trao đi yêu thương, bạn sẽ nhận lại được thương yêu “ !
Xem hình các mỹ nhân ôm nhau mừng mừng tủi tủi nhé!
Xin cám ơn tất cả!
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


MƯỜI NĂM TÌNH CŨ
Chào cả nhà !
MƯỜI NĂM TÌNH CŨ. . .
Thiệt tình là tối hôm qua lăn qua lăn lại hoài mà vẫn không ngủ được, chắc trong cơ thể sau xạ trị của mỹ nhân có biến chuyển gì chăng ? Mỹ nhân đây ngồi dậy, bật máy tính và bắt đầu gõ, xin mượn lời của nhạc sĩ Trần Quảng Nam nhé “ Mười năm không gặp tưởng tình đã cũ. . . “. . . bà con ơi! Bất ngờ chưa, tò mò chưa. . . ?
Ha ha ha. . .Thật ra “ tình cũ “ ở đây chẳng phải của một . . . fan hâm mộ nào của chục năm trước mà là chị mồ hôi bên cánh tả của cơ thể mỹ nhân mười năm nay đi lang thang không về. Hôm nay lúc vừa tập thể dục, vừa hát thì tự nhiên chị mồ hôi chảy ròng ròng bên phía trái. Còn anh nước mắt nữa, lâu rồi anh nhà bên mắt trái cũng biệt tăm, nay mai chắc ảnh cũng về thôi. . . ha haha. . .
Bà con thân yêu ! Mười năm, một thời gian không quá dài, nhưng cũng không quá ngắn của một đời người, mỹ nhân đã từng ê a không thành tiếng nhưng hôm nay giọng nói dù không hay, nhưng đã có thể. . . chém gió, ngày ấy ngồi không được nhưng giờ đã có thể tự. . . rửa toilet cho mình, cũng như chị mồ hôi đi chơi chán rồi cũng về. . . Hạnh chẳng mơ mộng mắt mình sánh long lanh như ngày nào, chỉ mong trời không phụ lòng người để có thể duy trì tình trạng sức khỏe hiện tại , dẫu thiếu. . . một số món đáng kể. . .
Bạn thân mến ! Hãy đọc, ngẫm nghĩ và trân trọng những gì mình đang có! Và Hạnh cũng muốn nói rằng “NHẪN – Chìa khóa vạn năng ! “, bạn nhé!
Thân mến,
Lê Dương Thể Hạnh


CÓ PHẢI MÁU MÀU ĐỎ ?
Chào cả nhà!
CÓ PHẢI MÁU MÀU ĐỎ ?
Có lẽ bạn sẽ khá ngạc nhiên khi đọc tựa bài viết này của tôi, nhưng. . . bình tĩnh nào, xin hãy kiên nhẫn đọc tiếp và tôi tin chắc bạn sẽ nhận ra một niềm hạnh phúc lớn ngỡ rằng như đương nhiên trong bạn. Chuyện bắt đầu bằng một hoạt động thường nhật là chị ba của tôi vào dọn dẹp, sắp xếp lại gian phòng. . . khá ngổn ngang của tôi. “ Trời ơi, máu! Một vết máu, hai vết máu. . . một số vết máu đáng kể. . . “, chị la lên sợ hãi khi nhìn thấy những chấn đỏ đầy giường tôi , còn tôi thì vẫn ngồi. . . tỉnh như ruồi vì không thấy mà cũng chẳng đau. Một . . . cuộc điều tra những vết máu được tiến hành cấp kì. . . Trời ơi! Một vết thương nhỏ trê chân phải. . . mỹ nhân, nơi hoàn toàn không có cảm giác , do di chứng bệnh tật. Vậy mới nói, thật tội cho . . .mỹ nhân gạo lứt không nhìn thấy cũng chẳng biết đau nên cứ . . . cười khì khì , nhưng lắng đọng một tí nhé, mỹ nhân đây vẫn may mắn khi hình dung ra được “ máu màu đỏ “.Còn em, khi mới sinh ra quanh em chỉ một màn đêm lạnh, bạn nghĩ thế nào khi một em nhỏ khiếm thị siết chặt tay bạn và ngây thơ hỏi “ Cô ơi! Con chó màu đỏ hở cô ? “
Bạn thân mến ! quanh ta có vô số những điều kì diệu nhưng lại rất đỗi bình thường, hạnh phúc là những điều đang hiện hữu, chứ không phải là những điều trong giấc chiêm bao. . . Bạn có đòng ý với tôi không ?
Alo, alo. . . Ba mẹ, anh chị, thầy cô, bạn bè, đồng đội xa gần mến yêu ! Mỹ nhân bị trầy tí xíu thôi, chuyện nhỏ nhé!
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


CÔ GIÁO ƠI, XIN ĐỪNG KHÓC !
Chào cả nhà!
CÔ GIÁO ƠI, XIN ĐỪNG KHÓC !
Tôi viết những dòng tâm sự này bằng tình cảm chân thật tự đáy lòng, lời tôi muốn nói không chỉ là “ Cô giáo ơi, xin đừng khóc ! “ mà cò là “ Ba mẹ, anh chị , đồng đội, bạn hiền ơi, xin đừng khóc ! “. Nguồn sáng tạo cho bài viết này bắt nguồn từ cuộc hẹn với các . . . cựu mỹ nhân giáo viên Lam Sơn, trường cấp 2 thân yêu của tôi. Sáng nay những 5 mỹ nhân đến thăm tôi, có cô đã từng gặp tôi sau khi bệnh, có cô không nén nổi nước mắt khi bao năm gặp lại. . . học trò cưng trong hoàn cảnh thế này. Cô ơi! Con vẫn là Lê Dương Thể Hạnh, hay nói, hay cười và. . . hay chém gió, cô đừng khóc vì con đang mỉm cười và sống vui với hiện tại. Bạn bè cứ trêu con “ Bộ có tình yêu mới hay sao mà mỗi ngày mỗi áo mới vậy ? “, con cười lớn và nói rằng “ Con không vì một . . . gã trai nào đặc biệt cả, con cũng không thể tự chiêm ngưỡng. . . nhan sắc của mình trong gương, nhưng con vẫn . . . điệu , vẫn mỗi ngày mỗi sắc, vì con biết có rất nhiều người đang dõi theo bước con đi, phải không gia đình, cô thầy và đồng đội thân yêu ?”
Bạn ơi! “Cho đi “ không chỉ bằng vật chất, mà trao nhau nụ cười, sự thanh thản và an nhiên cũng là “ Cho đi “ phải không bạn ?
Tố Hữu nói rằng:
“ Nếu là con chim, chiếc lá
Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không có trả!
Sống là CHO, đâu chỉ nhận riêng mình . . . “
Xin cám ơn cuộc đời, cám ơn số phận và cám ơn những mỹ nhân Lam Sơn kính yêu của tôi!
Lê Dương Thể Hạnh
Xem hình . . . tập thể mỹ nhân nhé!


Mấy ai còn nhớ người lái đò năm nao !
Chào cả nhà
Viết cho các thầy cô kính yêu của tôi :
MẤY AI CÒN NHỚ NGƯỜI LÁI ĐÒ NĂM NAO ?
Tôi là một học trò yêu văn từ rất nhỏ, năm tôi học lớp 9, cô giáo dạy Văn đã viết tặng tôi trong trang lưu bút lúc chia tay trường cấp hai Lam Sơn, Đà Lạt “ Một công trình kiến trúc nguy nga/ Một chiếc cầu bắt qua sông lớn/ Cũng bắt đầu bằng một chữ A “ , cô giáo tôi không may giã từ dương thế nhiều năm trước vì bạo bệnh, nhưng trang lưu bút này nào sẽ mãi theo tôi suốt cuộc đời. Từ những câu chữ ấy , tôi muốn nhắc lại hình ảnh người thầy cặm cụi bên trang giáo án , một đề tài dĩ nhiên không hề xa lạ với tất cả mọi người .Song, cho dù xã hội có văn minh, khoa học kỹ thuật có phát triển đến đâu đi nữa , thì vẫn không gì thay thế được vai trò của người thầy trong cuộc sống này. Dẫu trời mưa hay nắng, người lái đò vẫn vững tay chèo đưa khách sang sông, đến bên kia bờ, một vùng sáng mở ra với khách đi đò , và rồi ông lái lại lặng thầm quay đầu để đưa một lượt khách mới về bến đỗ bình yên. Khách sang sông giờ người là bác sỹ, người là kỹ sư, và cũng có người làm công việc lặng thầm như ông lái năm nao. Bạn ơi! Sẽ mãi hiện diện trên cuộc đời những tấm lòng cao cả, thực hiện một công việc lặng thầm, không danh lợi, nhưng tràn ngập tình yêu thương , mang tính nhân văn sâu sắc ấy, và phải chăng đó là một tình cảm đẹp mà chúng ta nên khắc ghi và tôn kính ?
Ai trong chúng ta mà chẳng có những ngày thơ ấu cắp sách đế trường, đã từng oán giận , thậm chí muốn làm gì đó . . . cho bỏ ghét . . . các thầy cô đã bắt ta chép phạt, hay thưởng thức những. . . quả trứng vịt tươi ngon cho những lần cúp cua hay quay cóp . . Nhưng bạn ơi! Có bao giờ bạn lắng đọng lại lòng mình, nếu không có. . . những con người đáng ghét ấy, thì bạn có thể mạnh dạn bước đi và đặt những bước chân đầu tiên của mình trên con đường cuộc đời của chính mình?
Gần bốn mươi năm sinh ra trên dương thế , tôi cảm thấy mình đang mang nặng ân tình mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi , nếu tình yêu gia đình che chở tôi với hình ảnh ba mẹ lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ, dìu bước tôi đi giữa đêm đen lạnh lùng thì thầy cô hiện hữu trong tôi là những cô tiên, ông bụt như truyện cổ ngày xưa . Nếu có thể, tôi muốn nói thật nhiều về lòng biết ơn và những kỷ niệm yêu thương của tôi và các thầy cô trong suốt 12 năm phổ thông, 4 năm đại học, và đặc biệt là những người thầy khiếm thị hiện hữu giữa cuộc đời tôi
Tôi viết những dòng chữ này bằng một tình cảm chân thật tự đáy lòng mình. . . Nếu có cơ hội, mong bạn một lần trở về bến đò xưa và nói tiếng “ Cám ơn” với những người đã đưa bạn qua sông an toàn. Dẫu biết khách đã sang sông ít khi quay trở lại bến đò xưa nhưng ông lái vẫn đó và mang một tâm trạng chờ đợi xa xăm. . .
Thầy cô kính mến ! Lê Dương Thể Hạnh hay nói, hay cười và hay hát của các thầy cô vẫn đây, dù số phận có mang đi của con . . . một số thứ đáng kể nhưng trong bóng đen lạnh lùng này con vẫn tự tin nói rằng “ Con vẫn là niềm tự hào của thầy cô và mái trường năm nao. . . “
Kính chúc các thầy cô luôn vui vẻ và khỏe mạnh!
Trân trọng,
Lê Dương Thể Hạnh


MONG BẠN ĐỪNG ĐÁNH MẤT NIỀM TIN
Chào cả nhà!
MONG BẠN ĐỪNG ĐÁNH MẤT NIỀM TIN
Hạnh viết thư này đến tất cả mọi người bằng một niềm tin yêu cuộc sống mãnh liệt, bằng hai dòng lệ lăn dài vì niềm tin “ Cứ cố gắng, không ít thì nhiều sẽ có kết quả tốt “ đã thật sự có kết quả tốt.
Giữa tháng 06 năm 2017, Hạnh ra mắt cuốn sách thứ hai trong bóng tối của mình “ Bình yên sau giông bão “ qua sự kiện “ Nhìn bằng trái tim “ được tổ chức tại NVH THANH NIÊN, Tp. HCM. Và đến hôm nay, chỉ một thời gian ngắn kể từ ngày xuất bản lần thứ nhất 2.000 cuốn, Hạnh nhận được tin tái bản 1.000 cuốn từ NXB Phụ Nữ theo đơn đặt hàng của Thư viện Quân đội. Có thể đây là một sự may mắn khi được lựa chọn vì là một đầu sách mới , có thể đây là một sự sắp xếp của con tạo để câu chuyện cuộc đời Hạnh đến với đọc giả. . . Sao cũng được, tiền nhuận bút không nhiều, chỉ hơn 5 triệu, nhưng động lực và niềm tin sống sáng mãi trong. . . tim mỹ nhân. . . la la la. . . Phải khèo một câu mới là. . . . mỹ nhân gạo lứt.
Xin cám ơn tất cả, cám ơn NXB Phụ Nữ và bạn đọc cả nước đã tin tưởng và chịu trận những . . . bài ca câu cá. . . của mỹ nhân.” Cuộc sống sẽ rất đẹp khi mình tin bàn tay và khối óc của chính mình có thể điều khiển mọi tình huống “, bạn có đồng ý với mỹ nhân gạo lứt không ?
Thân mến,
Lê Dương Thể Hạnh


Chuyển đến trang 1 2 3 4  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt