Facebook
Youtube
MỘT CHỮ “NHẪN”
Chào cả nhà!
MỘT CHỮ “NHẪN”
Rất vui được hội ngộ gia đình facebook sau gần một tuần lễ. . . đứng hình vì thay đổi thời tiết từ Đà Lạt xuống Sài Gòn. Hôm nay mỹ nhân gạo lứt chưa hoàn toàn lấy lại . . . phong độ , nhưng đã có thể ngồi vào bàn và gởi trao tâm tình đến cả nhà bằng máy tính.
Xem clip này rồi nói tiếp nhé, he he. . .
https://www.youtube.com/watch?v=5YkBc6aqRrQ

Bạn biết không ? Hạnh giờ đây đã là một người mù, nhưng lấp lánh trong trí não của Hạnh là một chữ “ NHẪN “ sáng rực niềm tin, một con chữ quý báu mà Hạnh may mắn học được từ mười mấy năm kinh nghiệm tiếp xúc với người Nhật bản xứ qua quá trình học tập và làm việc trong ánh sáng . Mất gần 3 năm nuôi dưỡng và hiện thực hóa mơ ước một phần mềm tự điển nói Việt – Nhật, Nhật- Việt cho cộng đồng khiếm thị Việt Nam, và đến hôm nay, sau hơn nửa năm mò mẫm trong bóng tối , thì một phần ba của “ Có một mặt trời không bao giờ tắt “ phiên bản tiếng Nhật đã hoàn chỉnh. Chỉ mới một phần ba thôi, sẽ còn rất lâu, rất chậm, có lẽ là hai năm, ba năm, một số năm. . . đáng kể sau mới hoàn chỉnh một cuốn sách bằng tiếng Nhật do mỹ nhân khiếm thị Việt Nam chắp bút, nhưng hãy tin rằng, “ Có đi, sẽ có đến”, và đừng bao giờ đánh mất niềm tin, bạn nhé!
Trong hình có ba mỹ nhân, mỹ nhân nào . . . đẹp nhất là mỹ nhân gạo lứt đây, hai mỹ nhân còn lại một người Nhật, một người Việt là hai mỹ nhân đang đồng hành cùng Hạnh để nuôi dưỡng tiểu thuyết tiếng Nhật của Hạnh ra đời.
Xin gởi trao tình yêu cuộc sống và nụ cười. . . dù cười không đẹp. . . đến cả nhà!
Thân mến,
Lê Dương Thể Hạnh


VÒNG TAY YÊU THƯƠNG
Chào cả nhà!
VÒNG TAY YÊU THƯƠNG
Tôi viết những dòng tâm sự này trong niềm xúc động trào dâng. Hôm qua là một ngày đáng nhớ và ngập tràn thương yêu với tôi. Buổi trưa, tôi đón hai mỹ nhân Lam Sơn đến thăm và mua áo mới cho tôi, , buổi chiều tôi lại nhận được hai túi đồ ăn… khá hoành tráng từ hai mỹ nhân Lam Sơn khác. “ Vài ngày nữa con về lại Sài Gòn rồi, không biết bao giờ mới gặp lại! : , hai cô cầm tay tôi , giọng buồn buồn. . . nhưng vẫn nhớ. . . nhét vào tay tôi 1 triệu “ Con cầm lấy, muốn mua gì thì mua “ . Tôi nghẹo ngào,nhưng vẫn vui vẻ. . . bỏ túi, vì lâu rồi, tôi phát hiện ra rằng, mình thích tiền hơn thích khóc. . . ha ha ha. . . Cô giáo kính yêu của con! Con may mắn vẫn . . . nhí nhảnh được ăn no, mặc ấm vì có gia đình hậu thuẫn, nhưng vẫn còn nhiều người cần chia sẻ chuyện áo cơm.
“ Cô ơi! Trái đất tròn mà cô, vả lại Đà Lạt là quê hương con, con đi rồi mai mốt con lại về. . . dí cô ! “ tôi ôm cô và cô cũng ôm tôi, tình thương dạt dào lắm nhưng cô giáo tôi không khóc như hôm nào . Tôi nghe được tim cô thổn thức rằng “ Cô tin Lê Dương Thể Hạnh, học trò cưng của cô sẽ hiên ngang vượt qua mọi giông bão cuộc đời “ . Đúng vậy ! Kính mong các mỹ nhân Lam Sơn của con yên tâm ! ! Nay mai con về lại Sài Gòn và có nhiều những cuộc hẹn, những dự án ý nghĩa đang chờ con, con sẽ không đầu hàng, đơn giản , “ Con bây giờ không được phép từ bỏ, vì con là của gia đình, thầy cô , bè bạn, và của những vòng tay yêu thương “ ! Và đặc biệt, con còn rất. . . ham hố. . . ha ha ha. . .
Các bạn thân mến ! Một thông điệp tưởng chừng như đã cũ , mỹ nhân gạo lứt đây muốn lặp lại “ Cứ trao đi yêu thương, bạn sẽ nhận lại được thương yêu “ !
Xem hình các mỹ nhân ôm nhau mừng mừng tủi tủi nhé!
Xin cám ơn tất cả!
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


MƯỜI NĂM TÌNH CŨ
Chào cả nhà !
MƯỜI NĂM TÌNH CŨ. . .
Thiệt tình là tối hôm qua lăn qua lăn lại hoài mà vẫn không ngủ được, chắc trong cơ thể sau xạ trị của mỹ nhân có biến chuyển gì chăng ? Mỹ nhân đây ngồi dậy, bật máy tính và bắt đầu gõ, xin mượn lời của nhạc sĩ Trần Quảng Nam nhé “ Mười năm không gặp tưởng tình đã cũ. . . “. . . bà con ơi! Bất ngờ chưa, tò mò chưa. . . ?
Ha ha ha. . .Thật ra “ tình cũ “ ở đây chẳng phải của một . . . fan hâm mộ nào của chục năm trước mà là chị mồ hôi bên cánh tả của cơ thể mỹ nhân mười năm nay đi lang thang không về. Hôm nay lúc vừa tập thể dục, vừa hát thì tự nhiên chị mồ hôi chảy ròng ròng bên phía trái. Còn anh nước mắt nữa, lâu rồi anh nhà bên mắt trái cũng biệt tăm, nay mai chắc ảnh cũng về thôi. . . ha haha. . .
Bà con thân yêu ! Mười năm, một thời gian không quá dài, nhưng cũng không quá ngắn của một đời người, mỹ nhân đã từng ê a không thành tiếng nhưng hôm nay giọng nói dù không hay, nhưng đã có thể. . . chém gió, ngày ấy ngồi không được nhưng giờ đã có thể tự. . . rửa toilet cho mình, cũng như chị mồ hôi đi chơi chán rồi cũng về. . . Hạnh chẳng mơ mộng mắt mình sánh long lanh như ngày nào, chỉ mong trời không phụ lòng người để có thể duy trì tình trạng sức khỏe hiện tại , dẫu thiếu. . . một số món đáng kể. . .
Bạn thân mến ! Hãy đọc, ngẫm nghĩ và trân trọng những gì mình đang có! Và Hạnh cũng muốn nói rằng “NHẪN – Chìa khóa vạn năng ! “, bạn nhé!
Thân mến,
Lê Dương Thể Hạnh


CÓ PHẢI MÁU MÀU ĐỎ ?
Chào cả nhà!
CÓ PHẢI MÁU MÀU ĐỎ ?
Có lẽ bạn sẽ khá ngạc nhiên khi đọc tựa bài viết này của tôi, nhưng. . . bình tĩnh nào, xin hãy kiên nhẫn đọc tiếp và tôi tin chắc bạn sẽ nhận ra một niềm hạnh phúc lớn ngỡ rằng như đương nhiên trong bạn. Chuyện bắt đầu bằng một hoạt động thường nhật là chị ba của tôi vào dọn dẹp, sắp xếp lại gian phòng. . . khá ngổn ngang của tôi. “ Trời ơi, máu! Một vết máu, hai vết máu. . . một số vết máu đáng kể. . . “, chị la lên sợ hãi khi nhìn thấy những chấn đỏ đầy giường tôi , còn tôi thì vẫn ngồi. . . tỉnh như ruồi vì không thấy mà cũng chẳng đau. Một . . . cuộc điều tra những vết máu được tiến hành cấp kì. . . Trời ơi! Một vết thương nhỏ trê chân phải. . . mỹ nhân, nơi hoàn toàn không có cảm giác , do di chứng bệnh tật. Vậy mới nói, thật tội cho . . .mỹ nhân gạo lứt không nhìn thấy cũng chẳng biết đau nên cứ . . . cười khì khì , nhưng lắng đọng một tí nhé, mỹ nhân đây vẫn may mắn khi hình dung ra được “ máu màu đỏ “.Còn em, khi mới sinh ra quanh em chỉ một màn đêm lạnh, bạn nghĩ thế nào khi một em nhỏ khiếm thị siết chặt tay bạn và ngây thơ hỏi “ Cô ơi! Con chó màu đỏ hở cô ? “
Bạn thân mến ! quanh ta có vô số những điều kì diệu nhưng lại rất đỗi bình thường, hạnh phúc là những điều đang hiện hữu, chứ không phải là những điều trong giấc chiêm bao. . . Bạn có đòng ý với tôi không ?
Alo, alo. . . Ba mẹ, anh chị, thầy cô, bạn bè, đồng đội xa gần mến yêu ! Mỹ nhân bị trầy tí xíu thôi, chuyện nhỏ nhé!
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh


CÔ GIÁO ƠI, XIN ĐỪNG KHÓC !
Chào cả nhà!
CÔ GIÁO ƠI, XIN ĐỪNG KHÓC !
Tôi viết những dòng tâm sự này bằng tình cảm chân thật tự đáy lòng, lời tôi muốn nói không chỉ là “ Cô giáo ơi, xin đừng khóc ! “ mà cò là “ Ba mẹ, anh chị , đồng đội, bạn hiền ơi, xin đừng khóc ! “. Nguồn sáng tạo cho bài viết này bắt nguồn từ cuộc hẹn với các . . . cựu mỹ nhân giáo viên Lam Sơn, trường cấp 2 thân yêu của tôi. Sáng nay những 5 mỹ nhân đến thăm tôi, có cô đã từng gặp tôi sau khi bệnh, có cô không nén nổi nước mắt khi bao năm gặp lại. . . học trò cưng trong hoàn cảnh thế này. Cô ơi! Con vẫn là Lê Dương Thể Hạnh, hay nói, hay cười và. . . hay chém gió, cô đừng khóc vì con đang mỉm cười và sống vui với hiện tại. Bạn bè cứ trêu con “ Bộ có tình yêu mới hay sao mà mỗi ngày mỗi áo mới vậy ? “, con cười lớn và nói rằng “ Con không vì một . . . gã trai nào đặc biệt cả, con cũng không thể tự chiêm ngưỡng. . . nhan sắc của mình trong gương, nhưng con vẫn . . . điệu , vẫn mỗi ngày mỗi sắc, vì con biết có rất nhiều người đang dõi theo bước con đi, phải không gia đình, cô thầy và đồng đội thân yêu ?”
Bạn ơi! “Cho đi “ không chỉ bằng vật chất, mà trao nhau nụ cười, sự thanh thản và an nhiên cũng là “ Cho đi “ phải không bạn ?
Tố Hữu nói rằng:
“ Nếu là con chim, chiếc lá
Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không có trả!
Sống là CHO, đâu chỉ nhận riêng mình . . . “
Xin cám ơn cuộc đời, cám ơn số phận và cám ơn những mỹ nhân Lam Sơn kính yêu của tôi!
Lê Dương Thể Hạnh
Xem hình . . . tập thể mỹ nhân nhé!


Mấy ai còn nhớ người lái đò năm nao !
Chào cả nhà
Viết cho các thầy cô kính yêu của tôi :
MẤY AI CÒN NHỚ NGƯỜI LÁI ĐÒ NĂM NAO ?
Tôi là một học trò yêu văn từ rất nhỏ, năm tôi học lớp 9, cô giáo dạy Văn đã viết tặng tôi trong trang lưu bút lúc chia tay trường cấp hai Lam Sơn, Đà Lạt “ Một công trình kiến trúc nguy nga/ Một chiếc cầu bắt qua sông lớn/ Cũng bắt đầu bằng một chữ A “ , cô giáo tôi không may giã từ dương thế nhiều năm trước vì bạo bệnh, nhưng trang lưu bút này nào sẽ mãi theo tôi suốt cuộc đời. Từ những câu chữ ấy , tôi muốn nhắc lại hình ảnh người thầy cặm cụi bên trang giáo án , một đề tài dĩ nhiên không hề xa lạ với tất cả mọi người .Song, cho dù xã hội có văn minh, khoa học kỹ thuật có phát triển đến đâu đi nữa , thì vẫn không gì thay thế được vai trò của người thầy trong cuộc sống này. Dẫu trời mưa hay nắng, người lái đò vẫn vững tay chèo đưa khách sang sông, đến bên kia bờ, một vùng sáng mở ra với khách đi đò , và rồi ông lái lại lặng thầm quay đầu để đưa một lượt khách mới về bến đỗ bình yên. Khách sang sông giờ người là bác sỹ, người là kỹ sư, và cũng có người làm công việc lặng thầm như ông lái năm nao. Bạn ơi! Sẽ mãi hiện diện trên cuộc đời những tấm lòng cao cả, thực hiện một công việc lặng thầm, không danh lợi, nhưng tràn ngập tình yêu thương , mang tính nhân văn sâu sắc ấy, và phải chăng đó là một tình cảm đẹp mà chúng ta nên khắc ghi và tôn kính ?
Ai trong chúng ta mà chẳng có những ngày thơ ấu cắp sách đế trường, đã từng oán giận , thậm chí muốn làm gì đó . . . cho bỏ ghét . . . các thầy cô đã bắt ta chép phạt, hay thưởng thức những. . . quả trứng vịt tươi ngon cho những lần cúp cua hay quay cóp . . Nhưng bạn ơi! Có bao giờ bạn lắng đọng lại lòng mình, nếu không có. . . những con người đáng ghét ấy, thì bạn có thể mạnh dạn bước đi và đặt những bước chân đầu tiên của mình trên con đường cuộc đời của chính mình?
Gần bốn mươi năm sinh ra trên dương thế , tôi cảm thấy mình đang mang nặng ân tình mà cuộc đời đã ban tặng cho tôi , nếu tình yêu gia đình che chở tôi với hình ảnh ba mẹ lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ, dìu bước tôi đi giữa đêm đen lạnh lùng thì thầy cô hiện hữu trong tôi là những cô tiên, ông bụt như truyện cổ ngày xưa . Nếu có thể, tôi muốn nói thật nhiều về lòng biết ơn và những kỷ niệm yêu thương của tôi và các thầy cô trong suốt 12 năm phổ thông, 4 năm đại học, và đặc biệt là những người thầy khiếm thị hiện hữu giữa cuộc đời tôi
Tôi viết những dòng chữ này bằng một tình cảm chân thật tự đáy lòng mình. . . Nếu có cơ hội, mong bạn một lần trở về bến đò xưa và nói tiếng “ Cám ơn” với những người đã đưa bạn qua sông an toàn. Dẫu biết khách đã sang sông ít khi quay trở lại bến đò xưa nhưng ông lái vẫn đó và mang một tâm trạng chờ đợi xa xăm. . .
Thầy cô kính mến ! Lê Dương Thể Hạnh hay nói, hay cười và hay hát của các thầy cô vẫn đây, dù số phận có mang đi của con . . . một số thứ đáng kể nhưng trong bóng đen lạnh lùng này con vẫn tự tin nói rằng “ Con vẫn là niềm tự hào của thầy cô và mái trường năm nao. . . “
Kính chúc các thầy cô luôn vui vẻ và khỏe mạnh!
Trân trọng,
Lê Dương Thể Hạnh


MONG BẠN ĐỪNG ĐÁNH MẤT NIỀM TIN
Chào cả nhà!
MONG BẠN ĐỪNG ĐÁNH MẤT NIỀM TIN
Hạnh viết thư này đến tất cả mọi người bằng một niềm tin yêu cuộc sống mãnh liệt, bằng hai dòng lệ lăn dài vì niềm tin “ Cứ cố gắng, không ít thì nhiều sẽ có kết quả tốt “ đã thật sự có kết quả tốt.
Giữa tháng 06 năm 2017, Hạnh ra mắt cuốn sách thứ hai trong bóng tối của mình “ Bình yên sau giông bão “ qua sự kiện “ Nhìn bằng trái tim “ được tổ chức tại NVH THANH NIÊN, Tp. HCM. Và đến hôm nay, chỉ một thời gian ngắn kể từ ngày xuất bản lần thứ nhất 2.000 cuốn, Hạnh nhận được tin tái bản 1.000 cuốn từ NXB Phụ Nữ theo đơn đặt hàng của Thư viện Quân đội. Có thể đây là một sự may mắn khi được lựa chọn vì là một đầu sách mới , có thể đây là một sự sắp xếp của con tạo để câu chuyện cuộc đời Hạnh đến với đọc giả. . . Sao cũng được, tiền nhuận bút không nhiều, chỉ hơn 5 triệu, nhưng động lực và niềm tin sống sáng mãi trong. . . tim mỹ nhân. . . la la la. . . Phải khèo một câu mới là. . . . mỹ nhân gạo lứt.
Xin cám ơn tất cả, cám ơn NXB Phụ Nữ và bạn đọc cả nước đã tin tưởng và chịu trận những . . . bài ca câu cá. . . của mỹ nhân.” Cuộc sống sẽ rất đẹp khi mình tin bàn tay và khối óc của chính mình có thể điều khiển mọi tình huống “, bạn có đồng ý với mỹ nhân gạo lứt không ?
Thân mến,
Lê Dương Thể Hạnh


SỐ PHẬN CỦA TA LÀ CỦA TA!
Chào bà con!
SỐ PHẬN CỦA TA LÀ CỦA TA!
Sau khi bức ảnh . . . nàng tím của mỹ nhân gạo lứt lên facebook, lập tức Hạnh nhận được không dưới chục cuộc gọi, tin nhắn, email chỉ để hỏi “ Bộ có tình yêu mới hay sao mà nhí nhảnh dữ vậy ? Chơi một bộ đồ tím coi cũng được đó chứ. . . he he. . . “. Cả nhà biết không ! Con người ta sinh ra chỉ có thể sống một lần, còn thở là còn hy vọng, vì vậy không nhất thiết phải có “ Tình yêu mới “ mới có quyền “ nhí nhảnh “.
Hạnh mến tặng cả nhà câu chuyện sau, đây là một triết lý sống mà Hạnh tình cờ học hỏi được từ một người bạn đạo Công giáo :
“ Chúa Giê su đã ban tặng cho nhân loại mỗi người một cây thập tự giá , coi như là số phận của mỗi người. Tuy nhiên, một thanh niên nọ dường như không bằng lòng với cây thập tự giá của mình và tìm tới đức Chúa để trình bày nguyện vọng muốn đổi một thanh thập tự giá tốt hơn. Chúa mỉm cười và đưa anh đến một rừng thập tự giá để anh ta tự do lựa chọn . “ Thanh này bằng vàng nhưng nặng quá! “, “ Thanh này bằng bạc nhưng dài quá ! “. . . người trẻ nọ nhủ thầm và dừng lại trước một thanh thập tự giá không mấy đẹp mắt nhưng lại vừa vặn, thích hợp nhất với anh.Lúc này đức Chúa lại mỉm cười và nói “ Con hãy nhìn kỹ lại, đây chính là thập tự giá mà con đã mang tự lúc đầu “ “
Vậy đó các bạn! Số phận của ta là của ta! Không vùng vẫy, né tránh, mà phải chăng ta nên bằng lòng và mỉm cười với hiện tại mà ta đang có? Bản chất của mỹ nhân gạo lứt là yêu người, yêu mình, yêu cuộc sống, thì cho dù số phận đã mang đi diễm phúc tự ngắm mình trong gương thì mỹ nhân đây vẫn tìm đường . . . làm đẹp để ba mẹ, anh chị, thầy cô, bạn bè. . . còn có cái để cười, để bình luận chứ lị. . . he he. . .
Hạnh sẽ sống, sống một cuộc đời đúng nghĩa, đơn giản vì “ Cha mẹ cho con là hình hài, thầy cô cho em là kiến thức, và bao tháng năm em lớn lên, ai cũng mong sao em thành người. . . “
Ba mẹ yên tâm ca hát, nhảy múa đến khi nào chán thì về với con, con còn nhiều chiêu bí mật lắm. . . ha ha ha. . .
Thầy cô đọc được trang viết này của em thì hãy mỉm cười tự hào vì “ Em vẫn là Lê Dương Thể Hạnh năm nào của các thầy cô ! “
Đồng đội thương mến ! Hạnh nhí nhảnh . . . như con cá cảnh đã chính thức tái xuất giang hồ. . . Cẩn thận nhé! Ha ha ha. . .
Thương mến!
Lê Dương Thể Hạnh


Tiền có mua được hạnh phúc chăng ?
Chào cả nhà!
TIỀN CÓ MUA ĐƯỢC HẠNH PHÚC CHĂNG ?
Đây là một câu hỏi hoàn toàn không mới với chúng ta , song , khi một phóng viên đặt câu hỏi này giữa hội trường, . thì. . . mỹ nhân gạo lứt cũng hơi . . . choáng, nhưng rồi dường như anh ấy đã bị thuyết phục bởi mẫu chuyện sau :
“ Một vị hoàng đế khi sắp nhắm mắt lìa đời , ông ra lệnh cho quần thần thực hiện 3 việc sau :::
Thứ nhất, những người tẩm lịm cho ông trong đám tang phải là những bác sĩ
Thứ hai, đục hai lỗ hai bên hòm để ông thò hai tay ra ngoài
Thứ ba, rãi vàng bạc, châu báu suốt con đường tiễn ông ra nghĩa trang
Tất cả quần thần đều lấy làm ngạc nhiên trước những yêu cầu này của ông. Ông liền giải thích:
Thứ nhất, không ai trên đời này có thể thoát khỏi vòng tròn sinh, lão, bệnh, tử, cho dù người đó có là vua thống trị toàn thiên hạ, hay là bác sĩ cứu sống bao tính mạng .
Thứ hai, ta sinh ra là một cơ thể trần trụi, đến với đời bằng hai bàn tay trắng, nên khi lìa đời cũng chỉ hai bàn tay trắng thôi.
Thứ ba, vàng bạc, châu báu là của thiên rồi sẽ trả địa, không mang theo được khi nhắm mắt, xuôi tay “.
Vậy đó bạn ! Có đứng giữa ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết mới nhận ra “ Tiền không phải là Tiên, là Phật “ như thiên hạ vẫn thường hay kháo nhau, bạn nhỉ! Tôi, một người có thể nói là “ chút xíu nữa là về cõi. . . bên dưới “ xin khẳng định với bạn rằng, tiền chỉ là phương tiện để phục vụ cuộc sống của chúng ta mà thôi, tiền không mua được sức khỏe, dĩ nhiên, tiền không thể mua được hạnh phúc.
Nói cái này nghe cho vui bạn nhé! Tôi có một lão bạn thân từ thời . . . nhảy cò cò , lão này rất mê nhạc. . . sến, nên cứ có chuyện cần alo cho lão thì lại vang lên khúc nhạc chờ não cả ruột “ Đâu phải có tiền mua được hạnh phúc, đâu phải tình yêu đổi lấy bằng tiền. . . “ . . . he he he. . .
Thực tế rằng , tiền là giấy, mà giấy và lông hồng thì nhẹ ngang ngửa nhau, bà con hen!
Trời Đà Lạt quê ta dễ chịu quá. . . la la la. . .
Thân mến,
Lê Dương Thể Hạnh


KHỞI ĐỘNG HÀNH TRÌNH “ BẠN NGHĨ THẾ NÀO LÀ HẠNH PHÚC “
Chào cả nhà!
KHỞI ĐỘNG HÀNH TRÌNH “ BẠN NGHĨ THẾ NÀO LÀ HẠNH PHÚC “
Trời mưa hầu như mỗi ngày kể từ khi Hạnh chạm chân về Đà Lạt nửa tháng trước, ấy vậy mà, thứ bảy ngày 23 tháng 9 vừa rồi, trời quang, mây tạnh, lâu lâu lại thoảng một cơn gió se se mới. . . Đà Lạt làm sao! Cô bạn cũ hơn hai mươi năm trước ôm vô lăng tới đón. . . mỹ nhân đi. . . chém gió cùng sinh viên trường Cao đẳng Sư Phạm Đà Lạt.
Bạn thân mến ! tôi đã từng đọc được ở đâu đó “ hạnh phúc khi được sống với người mình yêu thương không còn nguyên vẹn sau đôi ba năm, hạnh phúc khi mua được căn nhà như ý thường không kéo dài quá đôi ba tháng , hạnh phúc khi được thăng chức thường bị lãng quên chỉ đôi ba tuần, hạnh phúc khi được khen ngợi thường tan thành mây khói chỉ sau vài giờ “ , và rồi ta lại quanh co tìm kiếm những thứ khác , và mơ ước đến một đối tượng nào đó trong tương lai sẽ đem lại cho ta niềm hạnh phúc dài lâu.
Các bạn thân mến ! Bạn có đồng ý với tôi rằng, những cái mà ta đã từng gọi là “ hạnh phúc “ chỉ là những cảm xúc nhất thời và tan chảy theo thời gian , bởi hạnh phúc lúc ấy chính là cảm giác sung sướng khi cảm xúc được thõa mãn . Mà đã là cảm xúc thì làm sao có điểm dừng, vì vậy nếu chỉ cảm nhận hạnh phúc theo cách này thì chẳng phải ta cứ mãi đuổi hình bắt bóng và theo đuổi những thứ xa vời? Có bao giờ bạn từng nghĩ một đôi mắt sáng để nhìn cuộc sống, một đôi chân khỏe mạnh để đi đến nơi mình muốn đến, một đôi tai nhạy bén để nghe được âm thanh sống động quanh mình, hay chỉ đơn giản là mình có thể tự nhìn thấy mình trong gương là hạnh phúc chưa ?
Vậy xin bạn một lần suy ngẫm “ hạnh phúc khi được thõa mãn lý trí”
Bạn ơi! Người ta nói rằng, ngọc chỉ có thể tìm được trong đá, sen chỉ có thể lớn lên trong bùn, tương tự như vậy ta cũng chỉ có thể nhận ra niềm hạnh phúc thật sự khi trực tiếp đối diện những mất mác, đớn đau.
có lẽ tôi nhận ra điều này khi tôi bước sang ngã rẽ cuộc đời. Một khối u to bằng quả trứng gà, cùng những di chứng đi kèm đã giúp tôi cảm nhận được giá trị của hạnh phúc khi lý trí được thõa mãn. . Và rồi, có lẽ trong mắt bạn, tôi là một người bất hạnh, nhưng tôi vẫn luôn tin rằng mình là một phụ nữ hạnh phúc, hạnh phúc trong tôi dĩ nhiên không bao hàm diễm phúc làm vợ, làm mẹ, không phải có thật nhiều tiền, cũng không phải địa vị xã hội. . , mà nó thật đơn giản và sau đây là 4 nấc thang hạnh phúc mà tôi đã có được bằng chính trải nghiệm sinh tử của cuộc đời mình :
1. Thứ nhất- hạnh phúc khi mình chấp nhận được hiện tại của chính mình
2. Thứ hai- Hạnh phúc khi có thể thứ tha cho người khác
3. Thứ ba - Hạnh phúc khi được cho đi
4. Thứ tư - Hạnh phúc khi được sống trong tình yêu thương
Và rồi tình yêu thương mà tôi nhận được là những tiếng vỗ tay chân thành, những bó hoa tươi thắm từ thầy cô, bạn bè, cả những người lái đò đã từng đưa tôi qua sông an toàn thời cấp 2- trường Lam Sơn, Đà Lạt hơn 20 năm trước.
Tôi là một người mù và khiếm khuyết nhiều chức năng trên cơ thể, nhưng tôi vẫn tự tin nói rằng “ Tôi đang hạnh phúc với hiện tại của chính mình ! “ và tôi mong muốt truyền niềm tin sống này cho bạn, bạn sẽ giang tay nhận lấy nguồn năng lượng này chứ ?
Xin cám ơn tất cả!


ĐIỀU BẤT NGỜ THÚ VỊ
Chào cả nhà!
ĐIỀU BẤT NGỜ THÚ VỊ
Gần 40 năm sáng, mù, hạnh phúc, khổ đau , rồi lại mỉm cười hạnh phúc, Hạnh nhận ra cuộc đời này không điều gì không thể xảy ra. Có thể đó là một rủi ro vô cùng tồi tệ, nhưng rất có thể đó lại là những điều bất ngờ thú vị. . Chuyến này về Đà Lạt. . . ă ké cơm nhà chị gái khá lâu nên Hạnh kiếm nhiều trò. . . để quậy. Hạnh sẽ cố gắng kết nối với tất cả những trường đại học, cao đẳng ở đây và cùng các bạn sinh viên bước vào cuộc hành trình “ Bạn nghĩ thế nào là hạnh phúc “ .
Và rồi, xuất phát điểm của Hạnh là buổi chia sẻ tại trường Cao đẳng sư phạm, Đà Lạt vào thứ 7 tuần sau. Chính nhờ kết nối này, Hạnh đã liên lạc lại với cô bạn cũ thời phổ thông, mỹ nhân ấy giờ đã là giảng viên hơn 10 năm kinh nghiệm. Ngày ấy hai đứa đèo nhau đi học bồi dưỡng môn Văn cho đội tuyển năng khiếu Văn quốc gia, giờ mỹ nhân ấy lại là thạc sĩ chuyên khoa Toán. Ngày xưa mỹ nhân ấy không dám đi xe máy vì nhát như thỏ đế, thì giờ tự cầm vô lăng lái xe hơi đi dạy học. Vậy đó, vui chung với bạn mình có cuộc sống tương đối tốt, nhưng cũng cảm thấy khá bất ngờ vì những điều không thể nghĩ ra đã xảy ra. . .
Bạn thân mến! Cuộc sống là một chuỗi những thử thách, và cứ mỗi lần vượt qua một thử thách, con người ta lại trở nên trưởng thành và cứng cáp hơn. Mong bạn suy nghĩ tích cực và lạc quan về cuộc sống này, và hãy tin rằng “ Bàn tay ta làm nên tất cả. Có sức người sỏi đá cũng thành cơm “
Chúc cả nhà. . . ăn ngon miệng, tiêu hóa tốt. . . la la la. . .
Thân mến
Lê Dương Thể Hạnh


Ba mẹ vắng nhà
Chào cả nhà!
BA MẸ VẮNG NHÀ !
Có lẽ bạn sẽ khá ngạc nhiên khi đọc tựa bài viết này của tôi. Nhưng đó hoàn toàn là hoàn cảnh. . . rất tội nghiệp, khi ba mẹ tôi đi vắng 3 tháng và em bé. . . già gần 40 này được . . . đóng thùng và gởi lên Đà Lạt cho chị tôi chăm sóc. . . ha ha ha. . .
Ba mẹ ơi! Tháng này là tháng Vu Lan, thời điểm thích hợp nhất để con nói rằng “ Cho dù số phận đã mang đi của con hầu như tất cả, hạnh phúc, sức khỏe, tương lai, sự nghiệp. . . nhưng cuộc đời thứ hai này của con, có ba mẹ là có tất cả. . . “
Ngày con Út chào đời gần 40 năm trước là ngày ba mẹ đón một tinh hoa của cuộc sống với hàng loạt những. . . chiến công để đời, thì đến hôm nay, khi con gái Út của ba mẹ đã là một người khuyết tật nặng. . . mắt mù, miệng méo, mũi méo, mà mập mũm mìm, mơ mộng. . ., song anh ba, chị mẹ của con vẫn có quyền tự hào rằng, con Út tuy. . . rất mập, nhưng sẽ cố hết sức để đứng trên hai chân của mình
Trời Đà Lạt buổi tối lạnh lắm, nhưng con vẫn. . . anh dũng xâm mình đi tập thể dục, vì giờ đó . . . mỹ nhân Thể Hằng mới rãnh để. . . dìu bước em bé già. Ngày ba bữa chỉ khoai lang và gạo lứt, với một niềm tin kiên định, sau ba tháng ba mẹ về với con, con đã trở thành. . . mỹ nhân thon thả. . . he he. . .
Vu Lan về, con vẫn cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất vì được cài hoa hồng đỏ, dẫu rằng đã mười năm nay con không còn diễm phúc nhìn thấy xanh, đỏ, tím, vàng, , . Mười năm rồi, anh ba, chị mẹ của con giờ ra sao nhỉ, con chẳng thấy gì ngoài sờ vào. . . làn da mượt mà của chị mẹ mỗi tối xoa bóp. . . he he. . . Ai khen da mình đẹp, mình cũng tự hào nói rằng “ Đó là thừa hưởng của chị mẹ đó. . . hi hi. . .”
Ba mẹ yên tâm du lịch nhé! Con phải . . . bò lên bò xuống cầu thang mỗi ngày, vì nhà . . . mỹ nhân này không . . . xịn bằng nhà mình ở Sài Gòn nhưng sẽ không té . . .làm bể gạch . Đây là cách con báo hiếu ba mẹ nhân tháng Vu Lan. Quả thật nó không. . . giống ai, nhưng đó lại là Lê Dương Thể Hạnh. . . he he. . .
Những lời này Hạnh viết bằng trọn con tim với hai đấng sinh thành. Khi không còn khả năng báo hiếu mẹ cha bằng vật chất, chúng ta vẫn có nhiều cách để thể hiện lòng hiếu thảo với mẹ cha. Bạn có đồng ý với tôi không ?
Chúc cả nhà có nhiều. . . đồ ăn ngon. . . la la la. . .
Thân mến
Lê Dương Thể Hạnh


BẠN NGHĨ THẾ NÀO LÀ SỰ SẺ CHIA ?
Chào các bạn!
BẠN NGHĨ THẾ NÀO LÀ SỰ SẺ CHIA ?
Trước khi đi vào chi tiết của . . .đại công trình chia sẻ yêu thương của mình, Hạnh xin gởi đến cả nhà bài viết sau :
“ Chị giúp việc quê nghèo đưa đứa con gái mới năm tuổi đi làm chung, vì nhà ông chủ giàu có đãi tiệc đột xuất vào buổi tối mà giờ đó thì con bé đã tan học ở trường mầm non . Chị lấy cho con một cái ghế và ít bánh kẹo đã chuẩn bị sẵn để vào dĩa và đưa con bé vào nhà vệ sinh, và dặn con ngoan ngoãn ở trong này. . . dự tiệc, đừng chạy nhảy lung tung. Ngôi biệt thự sang trọng đến nhà vệ sinh cũng thơm phức, sạch sẽ, con bé rất vô tư và hạnh phúc khi lần đầu tiên được . . . dự tiệc ở một nơi sang trọng, riêng biệt thế này. . Chợt, cửa toilet mở ra, ông chủ bước vào và ngạc nhiên hỏi con bé :
- Con là ai ? Ai đưa con vào đây ?
- Dạ thưa ông, con là con của mẹ Tám. Mẹ dặn con ngoan ngoãn ở trong này . . . dự tiệc, để mẹ làm việc. Trong này chơi thích lắm, ông vào đây chơi với con đi! Co bé ngây thơ rủ rê và chìa dĩa bánh kẹo ra mời. . .
- Đợi ông tí!
Ông chủ trả lời và đi ra ngoài, một lúc sau ông mang thêm một cái ghế là hai ly nước ngọt vào. . . góp vốn để dự tiệc cùng con bé.
Và rồi một lúc sau, nhà vệ sinh đông đúc khác thường vì nhân viên cũng cầm ly, cầm ghế vào nhà vệ sinh để. . . dự tiệc cùng sếp “

Bạn ơi! Sáng sáng, Hạnh. . . mò lên facebook và . . . lượm lặt những phản hồi của các bạn. Hạnh mò lâu lắm, nhận được phản hồi hay nghe máy tính đọc có vài chục người thích bài viết là Hạnh. . . hí hửng vô cùng ! Dạo một vòng vào email cũng nhận được những phản hồi ngọt ngào của nhiều. . . đồng đội không xài facebook, Hạnh lại cười tiếp. . . hê hê. . .Chia sẻ yêu thương không chỉ bằng tiền, không phải cứ cầm mi cà rô. . . chém gió mới. . . xịn, , Hạnh quyết tâm đi theo con đường. . . không giống ai của mình. Hạnh tập xài facebook, tới hiện tại thì chỉ mới chơi được. . . vài chiêu trả lời bình luận, lâu lâu cái tay yếu quơ bậy quơ bạ, mất tiêu là chuyện bình thường. . . hê hê. . . Những bài viết dài dài, có hình ảnh thì Hạnh bố trí. . . đệ tử làm giúp, nghe . . . xịn cán. . . ha ha ha. . . Đệ tử của Hạnh là một em học trò khuyết tật vận động, nhưng hai mắt sáng. . . long lanh, em giúp Hạnh quản trị websitewww.sacmauhyvong.com , đăng bài lên facebook. . . nói chung là. . . kỹ sư tin học cây nhà lá vườn. . . hê hê. . .. Nhà em nghèo lắm, em đang học năm 2 đại học Nguyễn Tất Thành thì bị một chứng bệnh về xương và trở thành người khuyết tật, phải giã từ những ước mơ xanh của mình từ đó vì không đi lại được, Hạnh trang bị cho em một cái laptop. . . cũ và một cái điện thoại. . . không còn mới của Hạnh , và hai chị em lần mò . . . đại công trình chia sẻ yêu thương ! Em có việc làm không lương, chị có việc là. . . vô thu nhập, nhưng chúng ta vẫn cười và đón nắng mai về!
Các bạn thân mến! Cuộc sống luôn có những bất ngờ, có thể đó là những điều tồi tệ, nhưng cũng rất có thể lại là những phép màu, vì vậy , chúng ta cùng sống, cùng cười và cùng chia sẻ cho nhau những điều lương thiện bằng hết sức có thể, bạn nhé!
Nhà nhà trong, ngoài ngập yêu thương
Người người trên, dưới biết kính nhường
Niềm tin, hy vọng giăng ngập lối
Vườn hoa nhân loại tỏa ngát hương


MONG MANH SỰ SỐNG!
Chào cả nhà!
MONG MANH SỰ SỐNG!
Nếu có ai hỏi Hạnh “ Hạnh đã vượt qua những ngày tháng kinh khủng nhất cuộc đời bằng cách nào ? “ Hạnh sẽ không suy nghĩ mà trả lời ngay lập tức, đó là nhìn thẳng, đối diện, không trốn tránh , chấp nhận tất cả trên nền tảng là tình thương yêu vô bờ bến của gia đình.
Và rồi Hạnh viết “ Có một mặt trời không bao giờ tắt “, đó là một cách để Hạnh luyện tập để chấp nhận chính mình, chấp nhận mình không còn lành lặn như nao người, chấp nhận hiện tại khiếm khuyết thay cho quá khứ tươi đẹp. Và rồi lần mò trong bóng tối, Hạnh viết lại tiểu thuyết tự sự của mình ở phiên bản tiếng Anh, và giờ là tiếng Nhật. Nỗi đau ngỡ đã phai nhạt, nhưng khi gõ những dòng chữ đầu tiên của chương 10 “ Mong manh sự sống “ , thì nước mắt cứ thế tuôn rơi. Nhưng người ơi! Nước mắt của mười năm chiến đấu cùng số phận và giành giật sự sống từ tay tử thần không mặn chát, cay xè mà giọt lệ này là những giọt ân tình, mặn mà , thấm đượm tình yêu thương.
Bạn ơi! Khi tất cả sinh lực đều giao cho định mệnh, thì mọi của cải, vật chất, tiền tài, đều vô nghĩa, chỉ có tình người là tồn tại và tỏa sáng!
Khuya rồi, Hạnh vẫn ngồi gõ say sưa, và vẫn khóc. Tuy nhiên, lâu lâu Hạnh lại. . . cười khùng một mình vì “ Chiến công hiển hách khi . . . ăn thua đủ với tử thần “ . . . ha ha ha. .
Mong bạn vui sống và trân trọng hạnh phúc mà mình đang sở hữu, bạn nhé!.
Thương mến!
Lê Dương Thể Hạnh


HÃY LÀM, ĐƠN GIẢN VÌ ĐIỀU ĐÓ NÊN LÀM !
Chào các bạn!
HÃY LÀM, ĐƠN GIẢN VÌ ĐIỀU ĐÓ NÊN LÀM !
Trước khi . . . tra tấn cả nhà nội dung “ Hãy làm, đơn giản vì điều đó nên làm ! “ , Hạnh xin gởi đến cả nhà mẩu truyện sau :
“ Sa mạc Sahara , ở phía Bắc Châu Phi, từ trước đến nay vẫn mang mệnh danh là “ Sa mạc chết “ vì điều kiện tự nhiên khắc nghiệt nơi đây đã giữ lại rất nhiều linh hồn của những nhà khảo cổ học đến đây và vĩnh viễn không quay về . Năm ấy có một đoàn khảo cổ cũng đến để thực hiện công trình nghiên cứu, họ đi một vòng và bắt gặp rất nhiều hài cốt của những người đồng nghiệp không may trước đây. Lúc ấy đội trưởng mới có một đề nghị dạt dào tình yêu thương đến đồng đội của mình “ Chúng ta hãy tập trung những bộ hài cốt lại và làm những tấm bia mộ đơn giản để tưởng nhớ đến những đồng nghiệp xấu số của chúng ta “, lập tức trong nhóm có một người gay gắt phản đối “ Chúng ta vượt bao khó khăn đến đây không phải để làm những việc ấy, lương thực và sức lực có đáng tiêu hao vào chuyện bao đồng này chăng ?”. Đội trưởng không tranh cãi nhưng vẫn giữ vững lập trường của mình và vận động những bạn khác thực hiện ý tưởng lương thiện của mình. Một ngày trước khi chuyến khảo cổ kết túc, đột nhiên một trận bão cát kinh hoàng xuất hiện, tất cả la bàn, kim chỉ nam dẫn đường đều bị cát cuốn đi, cả đội rơi vào hoang mang, mất phương hướng và hiểu ra vì sao có những đồng nghiệp một đi không trở lại . Lúc này đội trưởng bình tĩnh nói với các đồng đội “ Cứng ta sẽ sống bằng cách men theo những tấm bia mộ mà chúng ta đã dựng nên thời gian trước để thoát ra khỏi sa mạc “. Và rồi chính hạt giống lương thiện họ đã gieo một cách nhẹ nhàng, đơn giản đã cứu lấy sinh mạng của họ trong gang tấc. . . “
Bạn ơi! Trong suốt chặng đường tròn 10 năm kể từ ngày Hạnh nhận lấy bản án “ Lê Dương Thể Hạnh u dây thần kinh số 7, tổn thương bán cầu não trái “, , Hạnh đã trải qua không ít những đau khổ, thăng trầm.Và hai hành động, có thể nói là. . . anh hùng rơm . . . he he. . . đã cho Hạnh một niềm hạnh phúc thanh thản mãi đến hôm nay , đó là : không truy cứu việc chẩn đoán sai lệch của bác sĩ và chủ động ra đi để hôn phu ngày ấy của Hạnh xây dựng gia đình khác.
Một tờ kịch nữa được bóc xuống, lễ Quốc Khánh của một thập kỷ trước là chuỗi ngày kinh khủng khi Hạnh biết ra mình là một bệnh nhân u não. . Và rồi, mười năm trôi qua, Hạnh hôm nay không còn là một thông dịch viên , kiêm thư ký tổng giám đốc người Nhật, và được sếp ưu ái gọi là “ Hạnh bijin “ ( mỹ nhân đó bà con. . . khẹc. . . ), mà còn lại là một Hạnh mắt mù, miệng méo, mũi méo, mập mũm mĩm. . . ha ha ha. . . Sức khỏe, ngoại hình, tình yêu, hạnh phúc, sự nghiệp cùng một lúc bỏ Hạnh ra đi. . . Tuy nhiên, trong đống đổ nát ấy, tình yêu thương còn ở lại và nhắc cho Hạnh nhớ rằng “ Hãy làm , đơn giản vì điều ấy nên làm! Khi trao đi yêu thương chắc chắn sẽ nhận lại thương yêu! “
Lễ 2 tháng 9 ngày bà con lại được nghỉ dài ngày, vợ chồng, con cái đưa nhau đi du lịch. Tui không được đi du lịch như bạn nhưng tui vẫn có niềm vui riêng, niềm vui của. . . người cõi trên không nói ra đâu. . . ha ha ha. . .
Chúc cả nhà nhiều. . . đồ ăn ngon nha!
Thương mến!
Lê Dương Thể Hạnh


CUỘC ĐỜI TRONG MƠ CỦA TÔI
Chào cả nhà!
CUỘC ĐỜI TRONG MƠ CỦA TÔI
Bài viết có cụm từ “ Cuộc đời trong mơ “ được tung ra . . . tra tấn làng xã thì lập tức có một nữ đọc giả cao niên đặt câu hỏi vớ. . . mỹ nhân khoai lang như sau “ Cô Hạnh ơi! Cô có từng nghĩ mình sẽ mở lòng để đón nhận một tình yêu mới và vươn tới một “ Cuộc đời trong mơ ” có chồng, có con như bao người không ? ”
Bà con thương mến! Mỗi người sinh ra không thể lựa chọn số phận cho mình, chính vậy mà cụm từ “ Cuộc đời trong mơ “ với mỗi người cũng khác nhau. Tạo hóa đã mặc định , diễm phúc được làm vợ, làm mẹ không có chỗ cho Hạnh , do đó “ Cuộc đời trong mơ “ của Hạnh hoàn toàn không hiện hữu bóng dáng của một. . . đức ông chồng, chuyện duyên nợ cứ để ông tơ bà nguyệt sắp đặt, con người chúng ta chẳng nên cưỡng cầu làm gì nhỉ! Thật vậy, chỉ cần nghe . . . câu chuyện cười ra nước mắt sau là bà con có thể hình dung Cuộc đời trong giấc mơ của Hạnh là như thế nào.
Đây đã từng là. . . chiến công hiển hách khi một ngày đẹp trời nọ, Hạnh có thể tự mở tủ lạnh, mò rò, sờ sờ , sau đó bê một rổ trái sơ ri qua bàn ăn và vô tư vừa ăn, vừa hát.. Ba mẹ Hạnh chở nhau đi chợ về thì la lên kinh ngạc, lẫn . . . khâm phục “ Trời! Tự mò tìm đồ ăn luôn hả? Coi chừng đổ là hết ăn luôn đó! ” Từ hôm ấy, Hạnh được nước lấn tới , cứ lúc nào thấy buồn buồn. . . cái miệng là tự mở tủ lạnh tìm món gì . . . bỏ vào mồm. Mà có khi mò nhầm thứ gì là lạ, tròn tròn, mềm mềm, nghĩ là ăn được, nhai rồi biết liền, “ Trời ơi! Củ hành, cay quá! Nhưng mà cho chừa cái tật. . . ham ăn. . . hê hê. . .”
Mặc dù thỉnh thoảng Hạnh vẫn gặp . . . tai nạn củ hành hay làm vương vãi thức ăn ra sàn nhà, nhưng Hạnh vẫn thích tự phục vụ mình , người nhà lau dọn giúp Hạnh chứ đừng làm dùm Hạnh những việc Hạnh có thể.
Vậy đó, “ Cuộc đời trong mơ” của Hạnh không phải là “ Cuộc đời hiện hữu ngôi nhà và những đứa trẻ ” mà chỉ đơn giản là tự mình có thể phục vụ cho mình, tự lấy cơm cho mình ăn khi đói, tự rót nước cho mình uống khi khát, vậy thôi! Và một chi tiết quan trọng không thể thiếu là, làm sao có cơm, làm sao có nước thì. . . ngoài vùng phủ sóng của Hạnh, lúc đó Hạnh. . . làm duyên nhìn ba mẹ, anh chị và cười rất dễ thương. . . hê hê hê. . .
Ba mẹ ơi! Dầu trong đèn sắp cạn rồi sao, mắt con không nhìn thấy! Con mơ mình có thể châm thêm dầu để đèn mãi sáng bên con!


Đời không như là mơ
Chào đồng đội thân yêu !
Hôm qua Hạnh nhận được một tin nhắn của cô bạn nhỏ mới quen qua facebook với lời lẽ rất dễ thương “ Chị Hạnh ơi! Em đang là sinh viên năm 3 khoa Xã hội học nên em thường xuyên theo dõi những bài viết của chị để chắt lọc tư liệu cho bài học. Tuy nhiên, cuộc sống dưới ngòi bút của chị toàn những điều thánh thiện và tích cực, chị có thể viết tặng em một bài về những sự tiêu cực còn tồn tại trong cuộc sống này ’’
Thật vậy, đây không phải là lần đầu tiên Hạnh nhận được câu hỏi dạng này, thậm chí có đứa bạn thân còn trêu “ Con Hạnh giờ là . . . người cõi trên, không vướng bụi trần’’. . . ha ha ha. . . Song, xin thưa đó chỉ là cái nhìn tích cực về những sự việc đang diễn ra quanh mình để có đủ lí trí. . . chiến đấu với số phận. Còn nếu mãi nhìn vào những điều tồi tệ thì sức lực, tinh thần đâu mà . . . tập xài facebook theo kiểu của người mù và. . . chém gió cùng đồng đội ?
Nhiều lúc nước mắt chảy ngược vào trong khi người bạn mà mình cứ ngỡ là “ bạn hiền ’’ chặn cuộc gọi hay hủy kết bạn trên facebook, hay nhận được một câu trả lời lạnh lùng “ Chị nhầm số rồi ’’ khi gọi đến một số điện thoại mà mình đã từng cộng tác trước đây , đơn giản “ Hạnh là người khuyết tật, dù có cố gắng , nổ lực đến đâu thì vẫn là người khuyết tật. Thật vậy, Hạnh xin mượn nguyên một tựa phim để nói với các bạn rằng “ Đời không như là mơ ’’ , nhưng mong các bạn cố gắng nhìn mọi việc bằng một ánh nhìn thân thiện thì cuộc sống sẽ rất đẹp. Vì vậy , Hạnh chủ trương không rơi lệ bởi những ai thiếu tôn trọng mình, mà chỉ đón nhận và. . . ghi lòng tạc dạ những ân tình mà Hạnh may mắn có được lúc cay đắng nhất cuộc đời.
Vậy đó bé yêu! “Đời không như là mơ “ nhưng chúng ta có quyền “ mơ “ về một “ Cuộc đời trong mơ “, bé yêu ạ! Chị Hạnh sẽ mãi là “ Hạnh. . . cõi trên, không vướng bụi trần “. . . ha ha ha
Mong bé yêu của chị và những đồng đội thân thương khi đọc được bài viết này thì phần nào hướng suy nghĩ của mình về những điều tích cực để cuộc đời này sẽ là “ Cuộc đời trong mơ “. . . la la la. . .
Thân mến
Lê Dương Thể Hạnh


VỪNG ƠI! ĐỪNG MỞ CỬA RA!
Chào cả nhà!
VỪNG ƠI! ĐỪNG MỞ CỬA RA!


MÙA XUÂN CỦA BỘ NÃO VÀ ĐÔI TAY
Chào các bạn!
MÙA XUÂN CỦA BỘ NÃO VÀ ĐÔI TAY
Bài viết này tôi ngẫu hứng chắp bút khi tìm cái gì đó viết cho đỡ buồn sau mấy tiếng đồng hồ . . . đóng băng bên máy tính dịch lại tiểu thuyết tự sự “ Có một mặt trời không bao giờ tắt ’’ của tôi sang tiếng Nhật. Mến tặng những ai trót yêu tiếng Nhật như tôi, và chính. . . tinh thần thép của con người xứ Phù Tang đã phần nào giúp tôi chống chọi với bão tố cuộc đời.
Mời bạn click chuột vào đây để xem clip về tôi với thuyết minh tiếng Nhật, phụ đề tiếng Việt nhé!
https://youtu.be/5YkBc6aqRrQ


Cuộc chiến giữa chị miệng và anh lỗ tai. . .
Cuộc chiến giữa chị miệng và anh lỗ tai. . .
Chào cả nhà!
Có thể nói “ Im lặng và lắng nghe’’ là một cách thể hiện khá văn chương của loại câu chữ. . . cây nhà lá vườn “ Cuộc chiến giữa. . . chị miệng và anh lỗ tai’’ . . . hê hê. . .Mời bạn cùng tôi im lặng chốc lát và lắng nghe tiếng mưa rơi trong mẫu truyện sau :
“ Tại một xóm trọ nghèo trời nhá nhem tối , bên ngoài mưa rất to, cô sinh viên uể oải bước vào phòng thả mình đánh oạch xuống giường và đưa tay bật chiếc quạt máy bé xíu trên tường. Cô lay hoay một lúc thì bực dọc nói một mình :
- Trời mưa mà nóng muốn. . . phát khùng , bụng thì đói, điện thì cúp. Bục bội quá!
Đúng lúc ấy, bé gái khoảng 5, 6 tuổi con chị bán vé số phòng kế bên chạy sang gõ cửa và hỏi :
- Chị ơi! Chị có nến không ?
- Không có! Đang nóng nực, bực mình muốn chết mà xin xỏ gì ? Về đi! Cô sinh viên làm một hơi dài và trút hết cảm giác không thoải mái lên bé gái tội nghiệp
Con bé vẫn vui vẻ chìa hai cây nến đang cầm trên tay đưa cô và nói :
- Mẹ em nói đúng, chị bận đi học suốt chắc là không có nến. Chị cầm mà dùng nhé, trời tối , lại cúp điện rồi!
Cô sinh viên. . . ngẩn tò te. . .
Vậy đó, đôi khi ta cũng nên học cách im lặng và lắng nghe người khác nói, phải không bạn ? Bởi sự lắng nghe tốt sẽ thể hiện sự quan tâm của bạn tới mọi người.
Thật vậy, sự im lặng không đơn giản được hiểu theo nghĩa đen là không có tiếng động hay trạng thái ở một mình của con người mà chúng ta cần hiểu rộng hơn, “ Im lặng’’ là sự lắng đọng, là khoảng lặng của tâm hồn . Khi bạn để đầu óc trống rỗng nghĩa là bạn đang trong tư thế sẵn sàng tiếp nhận một luồng thông tin mới, hay cũng có thể nói bạn đang lắng nghe mọi vật xung quanh mình.Và tôi nghĩ, lúc đó bạn sẽ cảm nhận cuộc sống một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất.
Tóm lại, tôi xin mượn lời một danh nhân để gởi một thông điệp yêu thương đến các bạn
“ Cảm xúc con người vô cùng phức tạp, tuổi càng cao trái tim càng thu nhỏ, dù đã được bao bọc rất kỹ, nhưng chỉ cần một lời nói vu vơ cũng có thể như mũi dao xé nát lòng người. ’’
Thành ra, người lớn họ chỉ nghĩ mà không cần nói, còn người trẻ thì cứ nói mà không cần nghĩ! “ Vì vậy, nên chăng lắng nghe để làm đẹp lòng nhau, để cuộc sống tràn ngập niềm vui ” đúng không các bạn ?
Chuyện về hai cái lỗ tai
Trời sinh để ngóng đúng, sai đó mà
Chị miệng chẳng giữ ôn hòa
Lúc nào cũng muốn lướt qua anh này
Vấn đề to – nhỏ, dở - hay
Lắng nghe, thấu hiểu tháng ngày ấm êm . . .


Chuyển đến trang 1 2 3 4  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt