Facebook
Youtube
NỐI VÒNG TAY NHÂN ÁI Thư gửi đài VOV2
Thư gửi đài VOV2
19.09.2012 11:39 - đã xem : 1799
Kính gửi : Ban Biên tập chương trình dạy ngoại ngữ của Đài VOV2

Tôi tên là Lê Dương Thể Hạnh, năm nay tôi 32 tuổi. Tôi sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt, thành phố của những rừng thông vi vu và những buổi hoàng hôn đẫm lệ. Tôi là cựu sinh viên trường đại học Khoa học- Xã hội và Nhân văn, thành phố Hồ Chí Minh khoa Đông phương, ngành Nhật Bản học. Năm 2003, tôi ra trường với văn bằng loại khá, và dễ dàng tìm được một công việc phù hợp với chuyên môn mà mình đã lựa chọn công việc của tôi là thông dịch viên trong một công ty Nhật Bản.Những tưởng số phận đã mỉm cười và tương lai rộng mở, nhưng nào ngờ cái ngày định mệnh ấy đã đến, đó là một buổi chiều thứ bảy mưa rất to, đất trời thét gào từng đợt sấm sét dữ dội, và chính ngày hôm dó, bác sĩ đã phát hiện ra tôi bị u não. Và từ đó, cuộc đời tôi sang trang.
Ở cái tuổi chuẩn bị đón nhận tinh tú của cuộc đời,vào đúng lúc sự nghiệp thăng hoa, và cũng là thời điểm tôi sắp lên xe hoa theo chồng thì bệnh tật đã đến như một cơn ác mộng. Sau 4 năm chạy chữa, tôi đã sống, nhưng bệnh tật đã biến tôi từ một cô gái thon thả, năng động thành một người có thân hình quá khổ; ngày xưa giọng hát vi vu, giờ khổ sở mới thốt được nên lời, nhưng không dừng lại ở đó, khối u đã mang đi đôi mắt, hơn 60 phần trăm thính lực, và làm tôi không đi lại được. Mối tình thơ mộng gần một thập kỷ ngỡ rằng sẽ đơn hoa kết trái cũng dở dang không đoạn kết. Biết làm sao khi số phận đã an bài! Nỗi đau thể xác, cộng với nỗi đau tinh thần làm tôi ngạt thở, đôi khi yếu lòng tôi trộm nghĩ, chết là lối thoát cho tôi ra khỏi nghịch cảnh,nhưng khi lí trí trở về, tôi vẫn tin, lạc quan và nghị lực sẽ chiến thắng tất cả.

Hiện tại, khi những cơn đau đầu không còn là nỗi ám ảnh từng đêm, thì tôi đã thật sự là người khuyết tật, Tôi không còn diễm phúc tung tăng ra phố cùng bạn bè, chẳng còn cơ hội vận dụng những kiến thức mà mình đã dày công khổ luyện vào môi trường làm việc năng động thuở nào. Song, ước mơ được học tập và cống hiến vẫn sôi sục trong tôi.. Hiện tại, tôi đã tiếp cận được máy vi tính dành cho người khiếm thị ở phong chữ tiếng Anh và đang dạy tiếng Anh cho các bạn khiếm thị thông qua mạng internet. Lớp học đặc biệt khi cả cô, cả trò đều là người khiếm thị, học phí là hơi ấm của tình người và sự chia sẻ, cảm thông giữa những mảnh đời bất hạnh. Tuy nhiên, chuyên môn mà tôi được học, đồng thời cũng là lý tưởng của tôi là tiếng Nhật nên khao khát được khám phá nhiều hơn nữa lĩnh vực này cứ cháy mãi trong tôi. Do điều kiện sức khoẻ, tôi đành gác lại những ước mơ tuổi trẻ vẫn còn đang dang dở, để về lại quê hương Đà Lạt, nơi đây không tiếp sóng được chương trình dạy tiếng Nhật qua đài của Đài tiếng nói Việt Nam, mặt khác tôi lại không tiếp cận được máy tính dành cho người mù ở phong chữ tiếng Nhật, vì thế mà niềm vui được học tập cũng theo đó lịm dần.

Hôm nay tôi mạo mụi viết thư này, mong Chương trình dạy ngoại ngữ của Đài tiếng nói Việt Nam giúp tôi tháo gỡ khó khăn trên, nếu có thể, tôi mong muốn được mua lại bộ giáo trình dạy tiếng Nhật của VOV2.

Tôi viết những dòng chữ này bằng cả trái tim và nhiệt huyết. Mong Đài quan tâm giúp đỡ,và hãy nghĩ rằng đây không thuần túy là một bạn nghe đài có thắc mắc cần được giải đáp,mà đây là một số phận kém may mắn đang tìm kiếm sự chia sẻ,cảm thông.

Mong sớm nhận được tin vui từ Đài,xin nhận nơi đây lòng biết ơn chân thành và lời chúc sức khỏe đến toàn thể anh chị em trong Ban biên tập. Vì là người khiếm thị, nên tôi chỉ có thể nhận thông tin qua email, tôi tha thiết mong Đài hồi âm cho tôi theo địa chỉ email : thehanh81@gmail.com hoặc điện thoại : 090 815 8836

Xin kính chào tạm biệt!
15-6-2012
Lê Dương Thể Hạnh
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt