Facebook
Youtube
Những Câu Chuyện Bài viết tặng mẹ, người phụ nữ kính yêu nhất đời tôi !x
Bài viết tặng mẹ, người phụ nữ kính yêu nhất đời tôi !x
04.03.2017 17:39 - đã xem : 1940
Chào cả nhà!
BÀI VIẾT KÍNH TẶNG NGƯỜI PHỤ NỮ YÊU KÍNH NHẤT ĐỜI TÔI NHÂN DỊP 8.3

MẸ VÀ TÔI

Tôi biết câu chuyện cuộc đời mình không còn mới với tất cả mọi người,  nhưng hiện hữu quanh tôi giờ đây vẫn chỉ một màu đen lạnh lùng, nhưng trong cái ảm đảm của không gian mịt mù ấy, tôi vẫn còn một điểm tựa vững chắc cả về vật chất lẫn tinh thần : mẹ Thuận của tôi!

Ngược dòng thời gian để trở về những năm đầu của thập niên 80, tuy tiếng bom rền của loạn lạc, chiến tranh tạm lắng dịu, nhưng tôi nghe mẹ nói “ Ngày ấy khổ lắm, sinh mày ra đúng vào giai đoạn đi kinh tế mới Lang  Hanh, ăn toàn bo bo, khoai lang thay cơm mà . . . nặn ra một con “ Lang Hanh ” mập thù lù, nói nhiều thấy ớn. . . hi hi . . .”. Bây giờ thì bà con hiểu vì sao ngoài cái tên nghe có vẻ  . . . giấy tờ “ Lê Dương Thể Hạnh ” thì mình đây còn được gọi là “ Lang Hanh ” .

Năm tháng qua đi,  Lang Hanh ngày nào vô lớp 1, lớp 2, rồi từ từ nó lớn lên và càng ngày càng. . . nói nhiều.  Mẹ kể là “ Năm nó còn học tiểu học Trần Bình Trọng, nó làm liên đội trưởng nên hết giờ ra chơi là nó được cầm cái mi cà rô  hô 1,2,3,4 . . . cho cả trường tập thể dục. Nhưng hôm đó nó . . . lí sự cùn rồi còn đánh nhau với một bạn nam chung lớp, nó chạy về méc mẹ làm cả trường không có người hô mẫu để tập thể dục giữa giờ ”.

Nó lớn, nó vô cấp hai trường Lam Sơn, Đà Lạt. Mẹ nó vẫn rất tự hào vì nó vẫn hát hay, học giỏi.  Mẹ nó kể, “ Lên lớp 9 tự nhiên tóc con Hanh rụng hói cả đầu, nó đi học phải cại nhẵn tóc và đội nón len suốt ngày. Nó cũng buồn và mặc cảm lắm nhưng vẫn cố gắng học và vẫn. . . nói nhiều, nó còn đứng sau sân khấu hát lót cho các bạn khác múa nữa. . . hi hi. . . “

Con Hanh vô lớp mười, nó vào Sài Gòn học và đội tóc giả cho. . . ra dáng nữ sinh cấp ba  tha thướt áo dài. . .. Nó đi đến đâu, mẹ nó. . .  nhức đầu tới đó , vô thành phố học , nó không . . . dám chứng tỏ mình với bạn bè thành thị nhưng lại. . . quậy mẹ nó bằng những trận ốm triền miên do dị ứng thời tiết.

Thời gian trôi nhanh thật! Con Út vô đại học rồi tốt nghiệp đại học.  Nó cứ vô tư đón nhận những tinh tú cuộc đời, vì nó biết bên nó luôn có mẹ.  Ngày nó nhận tấm bằng cử nhân khoa Đông Phương, ngành Nhật Bản, trường Đại học KH- XH- NV TP.HCM, nó thấy mẹ nó khóc, mẹ nó xoa đầu nó và nói trong nước mắt lẫn tự nào “ Con Út giỏi quá ! thành cử nhân Nhật ngữ rồi, bớt quậy nha con. . . hi hi. . .”

Rồi nó đi làm, cái tên “ Lang Hanh “ dường như lùi vào. . . khoảng yên tĩnh để nhường chỗ cho cái tên khai sinh của nó “ Thể Hạnh ”.  Thể Hạnh làm việc tại một công ty Nhật chuyên sản xuất đồ gỗ gia dụng, Những ngày đầu mới đi làm Hạnh lại có cơ hội. . . quậy mẹ bằng những trận mưa nước mắt “ Mẹ ơi! Mấy lão Nhật nói cái gì con không hiểu đầu đuôi sao hết. Cứ mãi như vậy thì con về. . . ăn bám mẹ sướng hơn” , “ Cố gắng lên con! từ từ sẽ quen thôi, ”vạn sự khởi đầu nan” mà con ! “ Vậy là câu nói của mẹ lại dẫn đường Hạnh bước, ngày lên chức thư ký kiêm thông dịch viên cho bác tổng giám đốc người Nhật, mẹ lại khóc, nhưng là khóc vì hạnh phúc  “ Con Út trưởng thành rồi, giờ tui có thể ngồi. . . rung đùi  hưởng phước chưa chị Út ?”. “ Chờ con một thời gian nữa thôi, con xây ngà, lấy chồng, rồi mẹ ở nhà ẵm cháu mới. . . ngon chứ. . . ha ha ha. . . “ Con Út khí thế trả lời mẹ và thời gian lại trôi. . .

Chiều cuối tuần buồn lạ! Mẹ nó ở nhà cứ đi ra đi vô hoài, ngồi không được mà đứng  cũng chẳng xong . Nó gọi cửa, giờ này sao nó không đi làm mà lại về giữa giờ ? Mẹ nó mở cửa và đón nó trong tư thế của một người tái nhợt, xanh mét thì những cơn đau.  Nó thành “ Bệnh nhân u não ” rồi,  nó đau một, mẹ nó đau mười, đứa con gái Út với bao mơ ước và hoài bão giờ chỉ biết oằn mình trong đau đớn.  

“ Út ơi! Cố gắng lên con ! Mổ lấy khối u ra rồi sẽ lại tung tăng, lấy chồng, sinh con nhé!” “ Mẹ nó đưa nó vào phòng mổ 2 lần tại bệnh viện Chợ Rẫy, Việt Nam và lại trở ra ngoài trong một tâm trạng như người ngủ mê. Mẹ nó tiếp tục kiên nhẫn. . . chiến đấu cùng nó với 27 tia xạ trị với cái vành tai trái nám đen vì hóa chất, đầu tóc rụng. . . trụi lũi như thời ấu thơ.  “ Con Lang Hanh đây sao !   Nếu có thể, tạo hóa hãy đặt khối u vào bán cầu não trái của tôi, bao nhiêu khổ đau, thiệt thòi tôi xin chịu, nó còn trẻ lắm. Đời nó cò rất dài! Tương lai,  hạnh phúc, sự nghiệp, tôi phải làm gì đây để có thể hồi phục những tổn thương này cho con gái tôi ? “  Mẹ nó gần như bất lực trước sự bẽ bàng của số phận. .  nhưng trả lời mẹ nó vẫn là những cơn đau kéo dài giữa đêm vắng của nó mà thôi. . .

Chiều sân bay Tân Sơn Nhất thật buồn! Nó ngồi xe lăn như một cái xác không hồn,  đầu tóc tơi tả chỗ có, chỗ không, hai mắt mù rồi, tai thì điếc, miệng thì méo xệch qua một bên. .. . . Mẹ nó vẫn  bên nó “ Cố gắng lên con! Y học Singapore tân tiến hơn Việt Nam nhiều, “  mổ rồi con sẽ hồi phục như xưa thôi! ” . Mẹ nó tiễn nó ra phi trường và trở về trong nước mắt, nhà lớn bán, nhà nhỏ bán, nhà riêng bán, nhà chung bán. . . mẹ nó đau chẳng phải vì tài sản đội nón ra đi, mà đau vì một khúc ruột đang có khả năng đứt lìa vĩnh viễn.  Mẹ nó sợ lần đưa tiễn này là lần sau cùng để rồi bà không còn cơ hội gặp lại nó, nhưng bác sĩ nói mẹ nó không được ngồi máy bay đi xa.

Nó về rồi! Về từ lưỡi hái tử thần!  Mẹ lại đón nó trong tình thương vô bờ bến thuở lên ba. Nó vẫn đó, vẫn. . . nói nhiều như ngày nào, mặc dù. . . nói ngọng , mắt nó không thấy gì cả, tai trái nó . . . điếc có thương hiệu, nó đi không được, ngồi một chỗ mà. . . đòi ăn suốt ngày. . . hi hi. . . Và điều  kinh khủng nhất với nó là nó quyết định trả . . . tự do cho hôn phu của nó và  . . . qua giông bão một mình. . . Nó buồn, nó khóc, nó đau khổ, thậm chí có lúc nó muốn chết. Nhưng. . . mẹ vẫn bên nó,  mỗi ngày mẹ hát với nó.  Cho phát âm rõ hơn, mẹ đọc. . . tin giật gân trên báo cho nó nghe để nó thấy mình chưa phải là người bất hạnh nhất, và đặc biệt, mẹ đút cho nó ăn mặc dù nó đã hơn 30 tuổi rồi. . .

Đã mười năm trôi qua kể từ ngày nó thật sự là một bệnh nhân u não, bên nó giờ đây dĩ nhiên không phải là môi trường năng động, dập dìu đón đưa thuở nào  mà chỉ là bóng tối. Song, nó hôm nay đã là một “ Nhà văn khiếm thị “ và nó quyết tâm theo con đường này để gởi trao niềm tin yêu cuộc sống đến mọi người.  Nó muốn nói với mẹ nó rằng “ Con đã là niềm tự hào của mẹ trong ánh sáng , thì mãi mãi con sẽ giữ nguyên. . . phong độ ấy cho dù  số phận đã  đưa đẩy con vào bóng tối và lấy đi của con. . . một số thứ đáng kể. . . ha ha ha. . .”

Số phận khiến xui vào bóng tối

Dòng đời xuôi ngược lắm nổi trôi

Lùi về số 0, tôi có mẹ!

Bước đến điểm 10, mẹ bên tôi!

Nếu thật sự có một điều ước, tôi không  mong  mình sáng mắt trở lại mà chỉ mong “ chị mẹ ” cứ hoài khỏe mạnh  để cùng chờ đón “ điểm 10 “ với tôi. . .

Thương mến!

Lê Dương Thể Hạnh


© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt