Facebook
Youtube
Những Câu Chuyện Chú Lợi, đôi chân của tôi
Chú Lợi, đôi chân của tôi
13.09.2012 02:19 - đã xem : 2417
Tôi sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt, thành phố của những rừng thông vi vu và những buổi hoàng hôn đẫm lệ. Tuổi thơ tôi là những tháng ngày êm đềm bên trang sách và nồng ấm tình thương yêu. rồi tôi xa quê lên đường vào đại học để chuẩn bị hành trang cho tương lai. Năm tháng qua đi, tôi ra trường và làm thông dịch viên Trong một công ty nước ngoài. Những tưởng số phận đã mỉm cười và tương lai rộng mở, nhưng nào ngờ cái ngày định mệnh ấy đã đến…
Đó là một buổi chiều cuối   tuần không tươi đẹp  bác sĩ đã phát hiện ra tôi bị u não. Và từ đó cuộc đời tôi sang trang
Ở cái tuổi đón nhận tinh tú của cuộc đời, vào đúng lúc sự nghiệp thăng hoa, và cũng là thời điểm tôi chuẩn bị lên xe hoa theo chồng, thì bệnh tật đã đến như một cơn ác mộng.Bệnh tật biến tôi từ một cô gái thon thả, năng động thành một người có thân hình quá khổ, ngày xưa giọng hát vi vu, giờ khổ sở mới thốt được nên lời.Nhưng không dừng lại ở đó, khối u đã mang đi đôi mắt, hơn 60 phần trăm thính lực và làm tôi không đi lại được…
Giã từ thành phố năng động, tạm biệt những ước mơ tuổi trẻ, tôi trở về  quê hương , và từng bước khắc phục di chứng mà bệnh tật  để lại.Bác sĩ  nhận định rằng, ánh sáng đã vĩnh viễn bỏ tôi ra đi, nhưng chức năng vận động vẫn còn cơ hội hồi phục, Tôi không dám mơ mình có thể tung tăng ra phố, nhưng tôi luôn khao khát được tự   sinh hoạt cá nhân, và xa hơn nữa là được tham gia vào Hội người mù như bao bạn đổng tật khác. …  Tôi về Đà Lạtvới một tâm trạng tiếc nuối, xót xa , tôi không còn diễm phúc nhìn lại cảnh vật quê hương sau nhiều năm xa cách, chỉ văng vẳng đâu đó tiếng khóc ngậm ngùi   cho một số phận kém may mắn… Và trong những âm thanh khác nhau xung quanh mình, tôi  nhận ra chú Lợi.,  dường như nghe tiếng nấc nghẹn, tiếc nuối  của chú Lợi không kém gì ba tôi Chú Lợi ở cạnh nhà,   , rất thân với gia đình tôi và thương yêu trẻ con, có lẽ vì vậy mà ký ức tuổi thơ  tôi mang đậm hình ảnh chú với  những câu chuyện dưới ánh trăng,  và  những cánh diều khi hạ về.
Thật vậy,ba bị hở van tim, mẹ lại bị chứng thấp khớp hành hạ
 Nên việc cùng tôi luyện tập diễn ra thưa thớt, không đều đặn. Đời có câu, trời không lấy đi của ai tất cả , có lẽ vì vậy mà trời đã cho tôi gặp chú Lợi, Ban đầu chú Lợi chỉ sang nhà phụ ba mẹ , và giúp tôi luyện tập mỗi khi ba mẹ tôi không khoẻ. Nhưng chẳng biết tự bao giờ, dù nắng hay mưa, chú cũng cùng tôi Vượt qua  giai đoạn  khó   khăn   của cuộc đời
Chú Lỡi là một  công chức  đã về hưu, cuộc sống của cô chú được duy trì bằng quán tạp hoá nhỏ của cô và thu nhập ít ỏi từ những chuyến xe ôm của chú. Dẫu về vật chất không mấy dồi dào, nhưng tấm lòng của chú lại bao la không bút mực nào tả xiết.Cách đây hơn 3 năm,  cơ thể tôi rất yếu , ngay cả những sinh hoạt tối thiểu nhất tôi cũng phải nhờ mẹ. Hơn nữa phát âm của tôi lúc ấy không rõ ràng , chữ nọ lẫn chữ kia làm người nghe rối cả lên. Và chính thời gian đó, mỗi buổi chiều chú Lợi không chạy xe kiếm sống mà cùng với ba đưa   tôi đến  sân  trường tiểu học gần nhà  để luyện tập. Những âm thanh thân thương năm nào sống lại trong tôi, lời cô giáo giảng và tiếng đánh vần lảnh lót của bọn trẻ làm cuộc sống  vui hơn và rồi tôi    lập bập đọc theo lũ trẻ. Cứ như vậy, , tôi nói ngày một  rõ, và phần nào thuận lợi hơn trong sinh hoạt hằng ngày.
Khi học sinh tan trường cũng  là lúc không gian trở nên vắng lặng   , chỉ hàng liễu rũ khẽ xôn xao  , và tiếng chim  chiều  ríu rít gọi nhau về tổ, lúc đó  chú cùng  ba đỡ tôi ra khỏi xe lăn chập chững những bước đi  giữa đời.Đúng thật là trời không phụ lòng người,ngày tháng  trôi qua, nỗi vất vả trên  vầng tráng của  ba , những giọt mồ hôi đẫm lưng áo chú Lợi, cùng sự quyết tâm của tôi  đã được đáp trả. Tôi có tể tự đứng lên , và từ chỗ  phải tựa vào 2 người 2 bên mới giữ được thăng bằng, thì  một  thời gian sau đó  ba và chú Lợi có thể thay phiên nhau nghỉ ngơi khi cần .
Rồi bệnh ba trở nặng, sức khoẻ không cho phép ba đồng hành cùng tôi mỗi buổi chiều trên sân trường tiểu học… Và  như một lẽ tự nhiên, chú Lợi dần đảm trách việc luyện tập cùng tôi mỗi ngày.
Bút mực nào ghi hết những khó khăn, vất vả trong những ngày tháng qua , một mình chú Lợi xoay sở  mãi mới đưa được tôi đến trường để thực  hiện việc luyện tập mỗi ngày
 Và rồi  một mùa xuân nữa lại đến,chắc là mái tóc ba đã thêm nhiều sợi bạc, vầng trán mẹ đã thêm nhiều nếp nhăn, dẫu  biết rằng thời gian hững hờ trôi,  nhưng tôi và chú Lợi  vẫn đều đặn mỗi buổi chiều trên sân trường tiểu học. Có những hôm trở trời, cơ thể tôi không kịp thích ứng với sự thay đổi thời  tiết,  tôi choáng váng, té vật ra trong lúc luyện tập.Chân tay tôi yếu nên việc  đổ bể khi cầm nắm đồ đạc, hay đo đất   là chuyện hết sức bình thường,  thân thể  tôi từ trên xuống dưới  đầy những vết xây xác nặng nhẹ  khác nhau
Dẫu số phận  có nghiệt ngã thật, con đường phía trước có chông gai thật,nhưng tôi vẫn tin, tấm lòng của chú Lợi,cùng với nổ lực của bản thân sẽ đưa tôi đến  chân trời mơ ước . Và cũng  chính niền tin ấy  đã cho tôi động lực đứng  lên tiếp tục  cố gắng. Thời gian thấm thoát trôi qua, công sức luyện tập của tôi , và nguồn động viên bao la từ chú Lợi đã được trả lời,   đó chính là sự hồi phục sức khỏe ngoài dự đoán .
Dạo gần đây, tôi  đã dần ổn định, tuy  chưa thể đi lại hoàn toàn bình thường, nhưng tôi đã phần nào  cải  thiện cuộc sống bằng cách  tự phục vụ cho  mình những sinh  hoạt cá nhân,  tôi có thể duy trì việc luyện tập  mỗi ngày mà không cần phiền đến chú Lợi. Bình thường lắm, đơn giản lắm, nhưng tôi thầm  nhận ra nụ cười trên môi mẹ, niềm  hạnh phúc  trong mắt ba , và  cả  nỗi vui mừng   trong lòng  chú Lợi
Gần nửa năm nay, khi sức khỏe đã có những tín hiệu đáng mừng, chú Lợi lại đảm nhiệm một công việc mới, đó là đưa  đón  tôi xuống Hội người mù tỉnh Lâm  Đồng. Thật vậy, việc đi lại của tôi hết sức khó khăn,nên ngoài  chú Lợi thì chẳng ai có thể làm ba mẹ tôi yên tâm để tôi ra ngoài. Nhờ nguồn động viên, an  ủi của chú mà tôi đã mạnh dạn tham gia sinh hoạt ở  Hội  người mù , Và  chính  môi trường này đã cho tôi  động lực để viết tiếp những trang thơ vẫn còn đang  dang dở. Khi được tiếp xúc trực tiếp với những người bạn đồng  tật ,tôi đã nhận ra  vẫn còn nhiều số phận kém may mắn hơn mình, và bản thân quyết định vận dụng kiến thức mà tôi đã dày công khổ luyện  truyền đạt lại cho các em.
Hiện tại, tôi đã vinh hạnh được những  người bạn đồng tật gọi bằng hai tiếng ”  cô giáo “,,  Hội người mù đã là chốn đi về mến thương , thì chú Lợi vẫn là người đồng hành cùng tôi qua mọi nẻo đường.
Thời gian trước , chú  Lợi gắn bó với  tôi trên  con đường  dẫn đến trường tiểu học,giờ đây  chú lại sánh bước bên   tôi trên lối mòn thân quen xuống  Hội người mù.Chú Lợi ơi! Nếu có thể,cho con được gọi chú bằng 2  tiếng  yêu  thương  ” ba ơi”!!. Cám ơn ba,đôi chân của con!

Thông tin về người viết:
Lê Dương Thể Hạnh
Điện thoại  : 090 8 158 836
Địa  chỉ : 84b/2 Hoàng Diệu, phường 5, thành phố Đà Lạt
Email: thehanh81@gmail.com
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt