Facebook
Youtube
Những Câu Chuyện NỤ QUỲNH TRONG ĐÊM
NỤ QUỲNH TRONG ĐÊM
13.09.2012 02:18 - đã xem : 2318
Tôi đã từng nghe ai đó hát rằng : “ Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…”, Bài hát này đã sống mãi trong tôi chẳng những vì ca từ mộc mạc,đơn giản; giai điệu nhẹ nhàng, mà vì ý nghĩa lời ca mang đậm tính nhân văn, nồng ấm tình người. Và đó cũng là điều mà tôi muốn khắc họa thong qua nhân vật của bài viết này, chị Châu Thị Bông,chủ tịch Hội người mù huyện Vân đồn, tỉnh Quảng Ninh, đồng thời cũng là chủ cơ sở massage Diêu Bông, nơi gặp gỡ và nâng đỡ những số phận kém may mắn.
              
  Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo  đông con, tuổi thơ của Bông là những tháng ngày lênh đênh trên đảo. , và gặm nhấm sự cùng cực của cái nghèo, khi cả gia đình mười miệng ăn chỉ trông chờ vào đồng lặn đồng mọc của nghề làm muối,đi biển . Nhưng nào có dừng lại ở đó, năm 14 tuổi, khi đang  dọn dẹp phía sau nhà thì một kíp mìn còn sót lại  phát nổ,  tai nạn bất ngờ này đã làm toàn thân chị bỏng nặng, lồi lõm khắp nơi, nhưng tệ hơn cả là ánh sáng đã vĩnh viễn bỏ chị ra đi, đưa đẩy những năm tháng cò lại của cuộc đời chị đến với bóng tối…. 14 tuổi, cái tuổi không còn quá nhỏ để nhận ra sự nghiệt ngã của số phận, nhưng sự thật dẫu có đau lòng đến mấy thì chỉ  còn cách nghiến răng chấp nhận mà thôi. Cô bé Châu Thị Bông ngày ấy đã xác định mình là người khiếm thị , và tìm cách vươn lên từ thực tế đau lòng mà cô phải đối diện.
               Có ai đó đã từng nói rằng “  sinh ra trên đời là một việc hết sức đơn giản, nhưng sống trên đời lại rất khó”, tôi nghiệm ra và thấy, quả thật rất khó cho một cô gái mù vươn lên khẳng định mình .Hơn một lần chị tìm đến cái chết  nhưng được người thân phát hiện và cứu sống, tư tưởng độc lập, không muốn trở thành gánh nặng của gia đình  và xã hội đã thôi thúc Bông tìm tòi, học hỏi và thoát ra khỏi bóng đêm bao phủ đời mình  .
Chúng ta cùng khám phá chặng đường đầy chông gai, cách trở của Châu Thị Bông . từ những tháng ngày quằn quại với  nỗi buồn số phận đến khi tìm được hơi ấm mặt trời trong đêm đen!
                Bằng đôi tay khéo léo, và ý thức tự lập cao, những ngày đầu đến với nghề mỹ nghệ làm thoi tre  đã giúp Châu Thị Bông tự lo được cuộc sống cho mình. Năm tháng qua đi, dẫu đôi mắt có mù nhưng chị vẩn như chú ong thợ cần mẫn hai buổi sớm chiều gắn  bó với nghề mỹ nghệ này, và kết quả của sự chăm chỉ ấy là chị không những tự trang trải được chi phí cá nhân, mà còn giúp đỡ gia đình, đồng thời tích góp được một số vốn nho nhỏ để chuẩn bị hành trang cho tương lai.
                 Năm 2006, một sự tình cờ đã đưa đẩy Bông gặp gỡ Sơn, một người bạn lớn lên từ bóng tối, được Sơn tận tình dạy chữ nổi và động viên Bông theo nghề tẩm quất, massage, một nghề tương đối thích hợp cho điều kiện sức khỏe và tạo thu nhập ổn định cho người mù  . Qua tìm hiểu và khuyến khích của sơn , cùng với nguồn động viên từ người thân, Bông đã tham gia một khóa học massage do  Hội người mù tỉnh Quảng Ninh tổ chức. Xác định đây là hướng đi mới cho đời mình, Bông học nghề nghiêm túc và về quê mở một cơ sở nhỏ tự làm nghề để mưu sinh. Vẫn thái độ ân cần vốn có, và sự nhiệt tình chu đáo với khách hàng, cơ sở của Bông ngày càng đông người lui tới.Và điều đó đã tạo tiền đề cho cơ sở massage Diêu Bông  tương đối thịnh vượng hiện tại. Số lượng khách mỗi lúc một đông, đã cho chị niềm tin để mạnh dạn bước tiếp, chị tập trung những người khiếm thị có nhu cầu công việc, truyền nghề, và phát triển cơ sở của mình từ hình thức tự phát, tự quản lý và vừa làm thợ thành một cơ sở kinh doanh quy mô hơn, với số lượng nhân viên gần 10 người, mua sắm trang thiết bị, và tạo nguồn thu nhập ổn định cho các bạn đồng tật
Nói ra thì có vẻ ngắn gọn,nhưng để thực hiện được điều ấy, quả thật không  đơn giản ! Một thân một mình chỉ với đôi mắt mù và nghị lực của một cô gái nghèo từ nhỏ đã làm bạn với khó khăn, Bông đã khăn gói ra tỉnh học nghề, những đêm mưa lạnh nhớ nhà da diết, và cảm giác trống vắng, cô đơn ùa về. Tuy nhiên, khi những phút yếu lòng trôi qua, Bông lại tập trung học nghề, và hòa chung niềm vui với những bạn đồng tật tại Hội người mù tỉnh Quảng Ninh. Giai đoạn sau khi tốt nghiệp và tự kinh doanh một mình, Bông cũng gặp không ít những trở ngại về kinh tế, mặc dù cơ sở nhỏ nhưng không thể tránh những khoảng chi cố định như tiền điện, tiền thuế… và bao nhiêu khoản không tên khác tạo thành nỗi lo cho cô gái mù trên bước đường lập nghiệp tuy nhiên, chừng đó khó khăn chưa đủ lớn để ngăn lại bầu nhiệt huyết trong cô. Mặt khác, bên Bông luôn có nguồn động viên bao la của người mẹ từ lâu quen với lo toan,vất vả, có lẽ  điều đó đã tiếp thêm sức mạnh cho Bông vượt qua những trở ngại hiện hữu,   từng bước, từng bước tu chỉnh lại cơ sở của mình và dần phát triển đến hôm nay
                 Nghị lực của cô gái mù vượt lên số phận đã được báo đài, tạp chí nhắc đến nhiều lần, song cuộc sống là chuỗi những sự kiện xảy ra không ngừng, đặc biệt đối với những người yêu cuộc sống, giàu trách nhiệm như Bông…Không dừng sự nổ lực của mình lại ở việc xây dựng cơ sở massage, tạo công ăn việc làm cho các bạn đồng tật, năm 2010, Bông đã chủ trương đứng ra xin  thành lập hội người mù huyện Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh với mục đích tạo một sân chơi lành mạnh cho người khiếm thị.
                Con đường Bông đang đi chắc chắn không đưa chị đến đỉnh cao của bạc tiền, danh vọng; khó khăn mà chị phải đối diện không được trả bằng vật chất, gấm hoa. Song, chị vẫn đi, , đi vớ niềm tin vào cuộc sống và sự cảm thông sâu sắc cùng những bạn đồng cảnh ngộ . Huyện Vân Đồn là một huyện nhỏ của tỉnh Quảng Ninh, thu nhập nói chung của người dân chủ yếu dựa vào việc làm nông, vì vậy đời sống vật chất không mấy dồi dào, điều đó cũng là một trở ngại lớn cho Bông khi kêu gọi những gia đình có người thân bị khiếm thị tham gia sinh hoạt hội. Và dường như rào cản ấy  chưa đủ  mạnh để dập tắt lòng nhân ái trong Bông, chị đã gõ cửa từng nhà, tìm hiểu từng trường hợp cụ thể  và vận động anh chị em khiếm thị trong huyện cùng góp tiếng nói chung cho cộng đồng người  mù tại quê nhà.
                Huyện Vân  Đồn hôm nay đã xây dựng được  hội người mù, anh chị em khiếm thị có một chốn để vui chơi, sinh hoạt vào những dịp hội hè, lễ tết.Người phụ nữ với giọng   nói hiền hòa, gần gũi vẫn ngày ngày phấn đấu không mệt mỏi để nâng cao đời sống của hội viên.song song với sự ra đời và phát triển của Hội người mù huyện Vân Đồn, cô chủ tịch vẫn bận rộn bởi  công việc kinh doanh, và đảm bảo đời sống vật chất cho nhân viên của mình.Cơ sở massage, tẩm quất diêu Bông không chỉ là nơi tạo công ăn, việc làm cho người khiếm thị, mà đây còn là nơi ươm mầm và nối kết những đôi uyên ương bất hạnh lại với nhau. Đã có ba cặp đôi khiếm thị xây dựng gia đình, và tạo cuộc sống hạnh phúc, tương đối ổn định được đâm chồi, và đơm hoa, kết trái tại nơi đây.
Tôi thực hiện bài viết này hoàn toàn thông qua mạng internet, ngăn cách địa lý Bắc, Nam , và điều kiện sức khỏe không cho phép chúng tôi được một lần gặp gỡ, chia sẻ trực tiếp.  song tôi phần nào hiểu được sự cố gắng, và những mơ ước bình thường trong Bông, bởi tôi cũng như Bông, không mang diễm phúc được cảm nhận cuộc đời bằng thị giác.
30 tuổi, cái tuổi có thể nói là đẹp nhất của đời một phụ nữ, phải chăng khi những bận rộn của cuộc sống thường nhật dừng lại, thì cũng là lúc Bông đối diện với sự lạnh lùng bởi bóng tối xung quanh. Dẫu  công việc kinh doanh khá thuận lợi, vị trí chủ tịch hội người mù huyện Vân đồn đã đem lại niềm vui cho Bông thật, nhưng liệu những điều ấy có thay thế được khao khát cháy bỏng về một cuộc sống lứa đôi, về một chân trời mà ở đó có “ ngôi nhà và những đứa trẻ”?
                  Ngày mai lại đến, hạnh phúc riêng tư không có chỗ cho Bông, nhưng vẫn còn đó bao cuộc đời, bao số phận  đã được Bông dìu dắt và nâng đỡ, chị vẫn mỉm cười với những gì mình đã tạo dựng nên dẫu quanh chị toàn bóng tối.
Cho tôi được kết thúc bài viết này bằng bài thơ dưới đây. Cám ơn Bông! Nụ quỳnh trong đêm tỏa ngát hương dâng đời!
                                         Đời em bủa vây bởi bóng tối
                                         Dẫu có buồn số phận nổi trôi
                                         Vẫn mang niền tin, và mơ ước
                                         Kiên trì, nghị lực đã lên ngôi
                                        Thu qua, đông tàn, xuân lại đến
                                        Nụ cười hi vọng nở trên môi
                                        Cuộc sống tươi xinh, chan chứa tình
                                        Đời không hiu quạnh, chẳng đơn côi.

                                         
EEmail: thehanh81@gmail.com
Hội viên của Hội người mù tỉnh Lâm Đồng
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt