Facebook
Youtube
Những Câu Chuyện LẼ NÀO ANH LÀ NGƯỜI KHIẾM THỊ ?
LẼ NÀO ANH LÀ NGƯỜI KHIẾM THỊ ?
03.09.2013 11:31 - đã xem : 3587
Người ta vẫn thường hay nói rằng : “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” , vậy có phải chăng khi không còn đôi mắt thì cửa sổ tâm hồn bị khép lại ? Và điều này không hoàn toàn đúng đối với trường hợp của anh Trần bá Thiện, người đàn ông có nghị lực phi thường, đã làm nên những việc không tưởng dù trước mắt anh chỉ toàn một màu đen.

Cách đây hơn ba thập kỷ, năm 1978 Trần Bá Thiện lúc ấy là một sinh viên hiền lành , chăm chỉ vừa chạm chân vào cánh cửa giảng đường để chuẩn bị hành trang cho ngày mai . Chính vào thời điểm ấy, một tai nạn nổ mìn thương tâm đã cướp đi đôi mắt, chôn vùi   tương lai của chàng sinh viên trường thống kê chưa tròn đôi mươi...19 tuổi, cái tuổi không quá lớn để nhận thức trọn vẹn về buồn, vui, sướng, khổ của một kiếp người, nhưng  cũng không quá nhỏ để anh hiểu ra sự nghiệt ngã của số phận. Xa rồi những con số, tạm biệt ngành học mà anh yêu thích, còn đâu thời sinh viên đong đầy ước mơ, hoài bão! Đành gác lại những trang thơ chưa kịp kết vần, anh lảo đảo bước đi và đau đớn chấp nhận, những năm tháng còn lại của đời mình chỉ là bóng tối mà thôi !

Tôi viết những dòng chữ này bằng sự cảm thông sâu sắc, và dòng lệ tuôn dài trên khóe mắt, bởi tôi cũng như anh, đến với bóng tối sau những tháng năm học tập và làm việc trong ánh sáng... Dường như ở cái cùng cực của sự đau đớn, tạo hóa đã cho anh một sức mạnh phi thường để đứng lên đương đầu với định mệnh, qua tìm hiểu, anh nhận ra rằng : người mù vẫn có thể vươn lên khẳng định mình bằng việc chơi thuần thục một loại nhạc cụ. Sau một thời gian dài chìm trong vô vọng với những đêm ròng đếm đủ mười hai tiếng thời gian, chàng thanh niên hơn 20 ngày ấy quyết tâm đứng lên từ đống đổ nát của số phận, anh xác định hướng đi mới của đời mình là luyện tập và chơi thật tốt ghita cổ điển. Có lẽ tạo hóa muốn thử thách anh lần nữa, khi tai nạn thương tâm năm nào buộc anh từ bỏ ước mơ giảng đường, thì cũng chính tai nạn ấy để lại vết sẹo trên ngón cái, bàn tay phải, điều đó gây trở ngại lớn trong việc luyện tập nhạc cụ mà anh yêu thích. Song, trải qua những khó khăn về mặt tinh thần, vật chất và hơn cả là sự hạn chế sức khỏe, Trần Bá Thiện đã trở thành một nghệ sỹ ghita cổ điển chuyên nghiệp. Chợt, tôi nhận ra trong anh  dường như không có chỗ cho sự lùi bước, bởi luyện tập ghita cổ điển là cả một quá trình , đòi hỏi sự khéo léo, và tính kiên nhẫn vượt trội. Tuy nhiên, cuộc sống cơm áo gạo tiền buộc anh phải ngậm ngùi rẽ sang hướng khác, đành nói lời chia tay với môn nghệ thuật mà anh yêu thích trên bước đường mưu sinh!. Phải bắt đầu từ đâu để nói về một Trần Bá Thiện với những ảnh hưởng tích cực trong cộng đồng người khuyết tật.

Trước hết, cho phép tôi khắc họa chân dung Trần Bá Thiện như một hiệp sĩ trong lĩnh vực tin học đặc biệt của người khiếm thị. Nhờ có phần mềm NDC, và đặc biệt là bộ đọc tiếng Việt dành cho người mù của trung tâm Sao Mai,  mà anh đã góp phần tạo dựng để hôm nay tôi diễm phúc ngồi đây, viết những dòng chữ này bằng máy tính thực tế, trước khi bộ đọc tiếng Việt của Sao Mai ra đời, máy tính đối với người mù mẫn còn là một khái niệm xa xỉ, bởi người mù phải sử dụng một chuỗi những chương trình đặc thù, và hoàn toàn bị cô lập với công nghệ thông tin của người sáng. Vì vậy, có thể nói đây là chương trình quan trọng và  thiết thực hàng đầu dành cho người mù, hay nói khác hơn anh đã  góp một bàn tay nhằm tạo ra những thành tựu đáng ghi nhận trong lĩnh vực máy tính dành cho cộng đồng khiếm thị, dìu dắt chúng tôi những bước đi đầu tiên trên con đường đến gần với công nghệ thông tin.

Người mù, đó là tâm hồn ngập tràn những ước mơ bị áp đặt trong một cơ thể không trọn vẹn, hơn ai hết anh hiểu , thông cảm cho nỗi thiệt thòi của các bạn đồng tật, với vai trò là Phó giám đốc của trung tâm tin học vì người mù Sao Mai, Trần Bá Thiện không ngừng tìm tòi, học hỏi và sáng tạo nhiều chương trình đặc biệt dành cho người khiếm thị. Có lẽ với anh, được sống, cống hiến và đem lại niềm vui tinh thần cho người khuyết tật là động lực giúp anh quên đi khiếm khuyết của bản thân.

Thời gian mới lạc vào thế giới của bóng tối, tôi hoàn toàn không nghĩ rằng : mình vẫn còn cơ hội sử dụng máy tính, và tiếp cận công nghệ thông tin. Nhưng anh đã cho tôi niềm tin để cố gắng, bởi với anh, người mù không những lướt web, trao đổi mọi thứ qua mạng, mà còn có thể  lập trình web  như anh đã từng làm ... Bút mực nào ghi hết lời tri ân của người mù chúng tôi với những đóng góp từ anh , bởi với chúng tôi, máy tính là món ăn tinh thần không thể thiếu trong chuỗi những sinh hoạt hàng ngày.

Nếu dừng lại ở đây thì quả thật ảnh hưởng  của Trần Bá Thiện  chỉ gói gọn trong cộng đồng khiếm thị. Song, mặc dù là  một người mù đúng nghĩa, trước mắt anh thật sự chỉ là bóng tối,  nhưng bằng vốn tiếng Anh lưu loát, cùng kỹ năng tin học vượt bậc, anh là gương mặt quen thuộc, xuất hiện thường xuyên trên các diễn đàn cả trong và ngoài nước mạnh dạn lên tiếng bảo vệ quyền lợi của người yếu thế trong xã hội. Báo Tuoitreonline  ngày 25 tháng 7 năm 2009 đã đăng bài viết “ Đừng khoét sâu thêm nỗi đau của chúng tôi” là ví dụ cụ thể để khắc họa một Trần Bá Thiện can đảm, đầy bản lĩnh,  trong quá trình đấu tranh chống sự kỳ thị người khuyết tật.

Năm tháng qua đi, chàng thanh niên đôi tám ngày nào mãi lay hoay với vòng quay của số phận, chợt anh nhận ra mình đã ở tứ tuần. Nỗi khát khao đời thường về mái ấm gia đình  không quá viễn vông cho một người khiếm thị, bởi xét cho cùng anh cũng là người bằng xương, bằng thịt mà thôi ! Và rồi như sắp đặt của tạo hóa, đám cưới đã diễn ra cuối năm 2000 giữa một cô gái khỏe mạnh, nết na, sánh duyên cùng chú rể mù. Và niềm hạnh phúc ấy dường như tăng gấp bội khi anh được lên chức cha khoảng 2 năm sau đó. Con gái anh, cháu bé kháu khỉnh, dễ thương không chỉ là hiện thân của một tình yêu đẹp, đậm tính nhân văn, mà còn là sự đền đáp xứng đáng với những nổ lực không mệt mỏi của anh.

Khi mưa thuận, gió hòa bên vợ hiền, con xinh, người đàn ông ngoài 40 lại quyết tâm thực hiện tiếp giấc mơ giảng đường ngày nào. năm2009, anh vinh dự nhận tấm bằng cử nhân loại khá khoa Xã hội học, trường đại học KH-XH và NV, TP.HCM. Đầu tiên, xin cho tôi được chia sẻ cùng anh những trở ngại và tốn kém trong suốt bốn năm đại học. Chi phí sách vở cho người mù cao hơn người sáng rất nhiều, rồi thì tiền xe đi lại, và chưa kể đến những vất vả do thiếu tài liệu tham khảo, lao đao vì những kỳ thi đặc biệt bởi anh là sinh viên khiếm thị hiếm hoi của khóa học năm ấy. Nhưng có lẻ bấy nhiêu khó khăn không chiến thắng nổi niền tin, nghị lực mãnh liệt trong anh, và hơn hết là nguồn động viên vô bờ bến từ đứa con gái bé bỏng, dễ thương. Có lẽ chính sự bù đắp công bằng này, mà anh mạnh dạn tham gia khóa đào tạo từ xa cho học vị thạc sĩ của trường Đại học America University môn chính sách quốc tế dành cho người khuyết tật. Điều không khỏi khiến tôi khâm phục và thắc mắc rằng : một người khiếm thị thì làm sao có thể tiếp thu kiến thức chỉ với chiếc máy tính, trong khi người giảng ở tận bên kia bán cầu, và ngôn ngữ truyền đạt toàn bộ là tiếng Anh ?   

Tất cả những gì anh làm, cho đi và nhận lại, tôi dường như không nghĩ anh là người khiếm thị. Song, sự thật vẫn là sự thật, trước mắt anh toàn bóng đêm lạnh lùng! Khi dừng lại những sinh  hoạt  bận rộn của cuộc sống đời thường, phải chăng trong sâu thẳm tâm hồn người đàn ông tràn đầy nghị lực này cũng mang một nỗi khát khao tưởng chừng như đơn giản, rằng tạo hóa ơi! Cho anh thêm sức mạnh để ngăn lại những giọt nước mắt tủi phận khi nghe con gái ngây thơ hỏi “ ba ơi! bao giờ thì ba hết mù, hở ba?”

Thành phố Hồ Chí Minh vẫn đang thay đổi và phát triển từng ngày, ở đó có một Trần Bá Thiện mang đầy hoài bão, và mong muốn đóng góp chút sức lực nhỏ bé của mình góp phần xây dựng đời sống tinh thần của cộng đồng khuyết tật ngày một tốt hơn. Gặp lại anh trong vai trò giảng viên môn  tin học đặc biệt thuộc trường đại học Văn Lang,  thành phố Hồ Chí Minh, kết hợp cùng tổ chức CRS của chính phủ Hoa Kỳ, anh vẫn tươi cười dí dỏm “ Khi nào còn thở thì lúc đó còn cố gắng” Mong cho anh đạt được những ước mơ cao đẹp, và cầu chúc gia đình nhỏ của anh luôn tràn ngập tiếng cười hạnh phúc.  

Trần Bá Thiện ơi! Cám ơn anh đã chung tay đem ánh sáng tin học đến cho người mù.! Cám ơn anh đã góp một giọt nắng hồng xua tan bóng đêm lạnh lùng đang vây quanh những mảnh đời bất hạnh!

Bài thơ “NGƯỜI KHIẾM THỊ” dưới đây tôi viết tặng anh , tặng cho chính mình và đó cũng là lời nói từ con tim với những bạn đồng tật :


Số phận đẩy đưa  anh thành người khiếm thị
Cảm nhận cuộc đời chỉ bằng bốn giác quan
Dòng đời trăm ngã rẽ thênh thang
Lên dốc cao, vì không thấy lối bằng

Hoa hồng đẹp cả về hương lẫn sắc
Nhưng với anh , hoa đẹp chỉ bằng hương
Anh  nghe được từng giọng nói thân thương
Của cha mẹ, anh chị em, bè bạn
Anh đâu hay tóc cha bạc dần theo năm tháng
Chỉ đếm được nếp nhăn trên vầng trán của cha

Vai mẹ gầy, vất vả,  anh nào có nhận ra
Chỉ sờ được lưng áo đẫm mồ hôi của mẹ
Đắng, cay, mặn, ngọt, chua và chát
Lục vị
cuộc sống ,  anh nếm đủ người ơi!

Đời anh như thuyền giữa biển khơi
Nhưng thuyền đâu vì sóng mà chơi vơi giữa dòng
Đường  anh đi thiếu vắng sắc hoa hồng
Nhưng vẫn sống, vẫn cười, và ước mơ!


© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt