Facebook
Youtube
Những Câu Chuyện CÂY XƯƠNG RỒNG
CÂY XƯƠNG RỒNG
28.08.2013 17:19 - đã xem : 4214
Tôi vẫn nhớ rất rõ, khi bà còn sống bà đã từng dạy tôi : xương rồng là một loài cây có thể chống chọi với sự khắc nghiệt của thời tiết, và vẫn vươn mình nở những nụ hoa thắm đỏ trên sa mạc cằn cỗi, đầy nắng gió… Và tôi nhận ra anh Phạm Thanh Sơn, nhân vật của bài viết này, mang những nét đặc biệt giống loài cây này, dẫu sinh hoạt vô cùng khó khăn do bị liệt tứ chi, nhưng anh đã vượt qua mọi khó khăn, khắc nghiệt để dâng tặng cuộc đời những nụ hoa nghị lực thắm tươi…

Gần 20 năm trước, có một chàng thanh niên vừa bước vào đời đầy mơ ước, hoài bão với công việc văn phòng tương đối ổn định, và bao dự tính tốt đẹp cho tương lai. Mọi thứ sẽ rất sáng tươi, nếu cái ngày định mệnh ấy đừng đến, đó là ngày 30-4-1994 khi anh Sơn cùng  các bạn đồng nghiệp đi tham quan suối nước nóng Bình Châu (huyện Xuyên Mộc, Bà Rịa - Vũng Tàu). Một cú nhảy xuống hồ bơi hơi cạn nước đã khiến anh bị chấn thương cột sống cổ. Cú nhảy nghiệt ngã năm nào đã cướp đi tuổi trẻ của chàng thanh niên 26 tuổi, biến anh từ một người năng động, hoạt bát thành một người khuyết tật nặng khi tứ chi bị bại liệt hoàn toàn, mất 100% khả năng tự chăm sóc bản thân.

Vốn chỉ là một gia đình bình thường, nay anh lâm vào tình trạng ngàn cân treo sợi tóc, kinh tế gia đình sau hai năm cùng anh đi hết nhà thương này đến bệnh viện khác dần lùi vào ngõ cụt, điều này đã hiện lên trong anh một suy nghĩ tiêu cực là tìm đến cái chết hòng mong sự giải thoát cho bản thân, cha mẹ.  Và rồi tất cả sinh lực tưởng chừng như đã giao cho định mệnh khi 100 viên thuốc ngủ được anh nhờ một em bé hàng xóm đổ vào miệng, song...đúng ngay lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ còn rất mong manh, anh cảm nhận tim mình loạn nhịp, đầu óc quay cuồng  thì hình ảnh người mẹ tảo tần sớm hôm, người cha đang bước sang cái dốc bên kia cuộc đời hiện rõ trong anh, và hơi thở yếu ớt còn lại đã kết nên tiếng kêu cứu để anh được trở về dương gian cùng song thân.

Khi chưa kết nối được với anh để có đầy đủ thông tin xây dựng bài viết này, trong đầu tôi hiện lên trăm ngàn câu hỏi, làm sao anh có thể ...,  làm sao anh có thể ... , bởi theo tôi được biết, người bị bại liệt tứ chi thì ngoài bộ não, tất cả những chức năng vận động của cơ thể hầu như vô tác dụng.  Bạn ơi! Xin hãy cùng tôi bước vào cuộc chinh phục thử thách để biến mình từ một người khuyết tật, ngỡ rằng chỉ là gánh nặng cho gia đình và xã hội, thành một hiệp sỹ công nghệ thông tin, và  tiếp theo đó là trở thành giám đốc một doanh nghiệp uy tín, tạo công ăn, việc làm cho nhiều người, mà đa số là các bạn khuyết tật.

Người ta vẫn thường hay nói : hạnh phúc đôi khi còn có những cung bậc, những nốt thăng, nốt trầm gần giống nhau, nhưng đã là nỗi đau thì không nỗi đau nào giống nỗi đau nào... Tuy nhiên, dẫu xuất phát điểm của anh và tôi hoàn toàn khác nhau, tôi cũng không thể gọi anh là bạn đồng tật, nhưng tôi phần nào hiểu được cú sốc của  một tuổi trẻ ngập tràn nhựa sống đành phải ngậm ngùi nói lời chia tay tương lai trải rộng phía trước, buộc lòng  tạm biệt những  áng thơ chưa kịp kết vần.

Hai lần thoát khỏi lưỡi hái tử thần, dường như anh nhận ra rằng, cuộc sống này đáng quý biết bao, chết chỉ là sự trốn chạy và gây thêm khổ đau cho người ở lại, mà cụ thể  không ai khác hơn cha mẹ già chỉ có mỗi mình anh.  Chính những suy nghĩ ấy đã cho anh động lực  đương đầu với định mệnh, quyết tâm đứng lên từ một  đống đổ nát.

Thời điểm anh nhận lấy bản án của số phận, và biết cuộc đời mình từ đây sẽ lui vào góc khuất là những năm 90, khi công nghệ thông tin chưa phát triển, và lúc đó máy tính đối với mọi người, mọi nhà còn là một món đồ xa xỉ, đắt tiền. Khi ấy để trang bị người bạn tinh thần này cho anh, gia đình anh phải bán đi căn nhà đang sinh sống , chuyển đến ở một nơi nhỏ hơn. Bốn lượng vàng cho một chiếc máy tính và mơ ước tiến thân với tứ chi bại liệt, phải chăng chỉ tình thương vô bờ bến của hai đấng sinh thành mới có thể xây dựng được niềm tin, và giúp anh viết nên những điều chừng như không tưởng!

Sau khi trang bị máy tính, anh  tập trung những đứa trẻ quanh nhà và dạy tin học miễn phí, công việc này đã làm anh vui hơn và bước đầu  lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Anh ôn  luyện kiến thức đã học, đồng thời nhờ bạn bè tìm mua sách đọc thêm. Rồi cũng sự giúp đỡ và giới thiệu của bạn bè, anh nhận dạy tin học ngoài giờ cho những người đã đi làm. Công việc này mang lại những khoản thu nhập đầu tiên sau bước ngoặc cuộc đời, và điều đó không những giúp anh tháo gỡ khó khăn về mặt kinh tế, mà còn là bước đệm cho anh thêm vững tâm đi tiếp con đường đầy chông gai phía trước.

Nói đến đây, chợt tôi thấy chạnh lòng, vì  đồng tiền mà anh kiếm được mang mồ hôi, nước mắt, và cả máu nữa...Tứ chi bại liệt, anh không thể tự phục vụ cho mình từ những sinh hoạt cá nhân tối thiểu, thì việc lao động chân chính để có thu nhập tất nhiên phải đòi hỏi những nổ lực phi thường. Hai bàn tay cứng đơ như hai khúc gỗ được anh “ thiết kế” đặc biệt để dành riêng cho việc sử dụng máy tính, anh dùng vải bó chặt ngón tay giữa và ngón áp út lại với nhau, đồng thời tận dụng vốn sức khỏe khiêm tốn còn lại là khớp vai và khớp cùi chỏ  để tác động lên bàn phím, con chuột cũng được quấn quanh những lớp băng keo nhằm giảm độ trơn khi lướt trên máy tính. Và một khó khăn tôi không thể không chia sẻ cùng anh qua bài viết này, là năm 2000, anh phải nhập viện để tiến hành ca phẫu thuật cắt bỏ phần thịt bị hoại tử phía sau mông do ngồi quá nhiều. Sự cố đó khiến anh không thể di chuyển bằng xe lăn như trước, và vấn đề đã khó lại càng thêm khó khi anh phải gắn bó hầu  hết thời gian của mình trên chiếc giường tự nâng. Thật vậy, nếu vài năm trước, việc mua một chiếc máy tính mất bốn lượng vàng như cưới một người vợ cho anh, thì với trở ngại lần này, lại tiếp tục cuốn đi của gia đình một khoản tiền không nhỏ. Chính áp lực kinh tế, và nỗi xót xa cho hai người già từng ngày cùng anh vật lộn với số phận đã xây dựng trong anh một  niềm tin mãnh liệt, một ý thức trách nhiệm là phải báo hiếu cha mẹ. Và rồi chiếc giường cá nhân được trang bị thêm một giá ngang bụng để đặt bàn phím , tư thế làm việc từ đó cũng trở nên bất lợi cho cơ thể, và cứ mỗi 15, 20 phút là mẹ anh lại đến gần xoa bóp, vỗ về cho máu huyết lưu thông. 

 Tôi viết đến đây, tự nhiên thấy mắt mình cay cay, dẫu rằng tôi không còn may mắn được nhìn cha mẹ bằng thị giác, nhưng tôi phần nào hình dung được nỗi lòng anh khi bất lực trước vết hằn thời gian oằn lên đôi vai gầy của mẹ, trên vầng trán hiện đầy những nếp nhăn của cha... Bút mực nào cho vơi cạn tấm lòng người mẹ,  tình mẹ chan chứa trong  mỗi bát cháo anh ăn, mỗi ly nước anh uống và rồi đâu đó bóng dáng cha trìu mến lật từng trang sách giúp anh nghiên cứu tin học. Thực tế rằng, chính tình thương bao la ấy đã thôi thúc anh tiếp tục khai thác và tìm hiểu sâu hơn lĩnh vực này,  đặc biệt, anh tự mày mò đọc sách ,  nghiên cứu việc viết phần mềm ứng dụng. Cuối năm 2001, anh cho ra đời sản phẩm đầu tay : “Hệ thống quản lý kế toán ASA”.

 

Đúng như câu nói “trời không lấy đi của ai tất cả” , có lẽ vì vậy mà tạo hóa đã cho anh những người bạn tuyệt vời, một người bạn thân giúp anh giới thiệu phần mềm này với thị trường, khách hàng đầu tiên đồng ý mua phần mềm ấy với giá 6 triệu đồng. Thành công này đã cho anh và gia đình niềm tin để tiếp tục phấn đấu, khích lệ anh nỗ lực hơn nữa, đồng thời điều này đã chứng minh được rằng mọi sự cố gắng dù ít, dù nhiều đều mang lại kết quả tốt !

 

Tiếp theo đợt ra quân đầy thắng lợi, anh nhấn ga và chinh phục nhiều khách hàng khó tính, cụ thể là những hợp đồng trị giá hàng chục triệu đồng được ký kết .  Số lượng các doanh nghiệp đặt mua phần mềm kế toán do anh viết mỗi ngày một tăng trong cả nước . Tháng 12/2004 Cục bản quyền Tác giả đã chứng nhận tác phẩm “Hệ thống quản lý kế toán ASA” cho tác giả chủ sở hữu Phạm Thanh Sơn, và cũng thời điểm đó, anh được tạp chí tin học Echip tặng danh hiệu “Hiệp sĩ công nghệ thông tin” . Bên cạnh đó, anh còn viết các phần mềm về : Dự toán công trình, Quản lý nhân sự, Quản lý giao dịch chứng khoán, Quản lý tài sản cố định,...  việc này không chỉ giúp anh trang trải cuộc sống cho bản thân, gia đình, mà những thành quả tốt đẹp ấy đã giúp anh lấy lại sự tự tin, và mạnh dạn hơn trên bước đường khẳng định mình. Ngày 22 tháng 9 năm 2008, anh đã chính thức thành lập công ty TNHH phần mềm máy tính ASA do anh làm giám đốc. Công ty chuyên về làm dịch vụ tư vấn kế toán, thuế, làm sổ sách báo cáo tài chính, sản xuất phần mềm quản lý ứng dụng... Một điểm đặc biệt của doanh nghiệp này là chuyên nhận người khuyết tật, hầu hết anh chị em khuyết tật đang làm việc tại đây đều do giám đốc Phạm Thanh Sơn trực tiếp đào tạo và giúp đỡ.

 

Nếu xét về phương diện kinh doanh, anh là một giám đốc thực thụ không kém gì những công ty bài bản khác, và nếu nhìn nhận về góc độ xã hội, anh là một người có tấm lòng nhân ái, luôn dang rộng vòng tay yêu thương với những mảnh đời bất hạnh. Trong vai trò phó chủ tịch Hội người khuyết tật thành phố Vũng Tàu, anh luôn là tấm gương nghị lực sáng ngời để các bạn nương tựa về tinh thần. Nhiều mảnh đời éo le đã tìm ra hướng đi tươi sáng hơn sau khi đến gặp, chứng kiến và nhận sự giúp đỡ từ anh.

 

Bước qua ngưỡng cửa tứ tuần, dường như anh ý thức rất rõ về buồn, vui, sướng, khổ của một kiếp người... Chợt tôi nghĩ lúc tạm dừng tập trung của mình cho máy tính, thì phải chăng trong anh cũng ánh lên khao khát rất đỗi bình thường, một “ngôi nhà, và những đứa trẻ” , ở đó có tiếng trẻ thơ í ới gọi ông bà...Nhưng tạo hóa ơi! Quanh anh là không gian hiu quạnh, chỉ có chiếc giường tự nâng, di ảnh cha, và người mẹ già đã ngoài 80. Rồi ngày mai lại đến, dẫu biết cái ngày mà mỗi sớm thức dậy anh  không còn diễm phúc nhìn thấy dáng gầy mến thương của mẹ, đang đến gần, dẫu biết sinh lão bệnh tử là chuyện đương nhiên,  nhưng Xin trời cho anh thêm sức mạnh để đối diện với nỗi cô đơn khi không còn song thân trên cuộc đời...

 

Vũng Tàu vốn rất đẹp và nên thơ vì có biển, nhưng Vũng Tàu lại càng đẹp hơn  khi ở đó có anh, một dấu son nghị lực đang ngày ngày làm đẹp cuộc sống này. Chiều nay biển vẫn hát rì rào, biển hát rằng “ cám ơn anh , cây xương rồng vươn mình trên sa mạc cằn cỗi, góp hương hoa cho đời !

 

Ai sinh ra cũng mang trong mình một lý tưởng

Kẻ mơ làm cô giáo, yêu bục giảng, mái trường

Người ước thành bác sỹ, sống trọn vẹn tình thương

Có những ước mơ nghe rất đỗi bình thường

 

Mẹ ơi! Con mơ nhìn thấy gương mặt mẹ

Một lần thôi, dù chỉ trong phút chốc

Giọng anh mù khắc khoải giữa màn đêm

 

Có tiếng ai gọi giục giã bên thềm

Muốn đáp trả nhưng nào đâu nói được

Vì em câm, không thốt nổi nên lời

 

Đừng gục ngã bởi giông tố cuộc đời!

Chớ đầu hàng số phận hỡi người ơi!

Sắt sẽ thành kim, nếu ra công dũa mài

Ước mơ thành hiện thực, nếu phấn đấu vì ngày mai!


© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt