Facebook
Youtube
Những Câu Chuyện CÔ BÉ CHINH PHỤC BÓNG TỐI
CÔ BÉ CHINH PHỤC BÓNG TỐI
28.08.2013 17:14 - đã xem : 4181
Sinh ra và lớn lên tại một xã nghèo thuộc miền quê sông nước An Giang, Phan Thúy Phượng là chị thứ 3 trong một gia đình có đến 8 người con. Cũng như bao em nhỏ khác, Phượng cũng chào đời trong tình trạng sức khỏe tốt, bình thường nhưng khi lên 2 tuổi, chứng phát ban thường gặp ở trẻ em đã mang đi đôi mắt của Phượng, và đưa đẩy cuộc đời em đến với bóng tối.

Tuổi thơ không có những cánh diều no gió trên đồng ruộng, hay những buổi trưa hè hái hoa, bắt bướm cùng bạn bè. Nhà nghèo, lại đông con, Phượng chỉ biết quanh quẩn trong sân, hết chơi với mấy chú lợn ủn ỉn, rồi làm bạn với các bác gà trống. Năm tháng qua đi, Phượng khôn lớn, và đến tuổi đi học, nghe bọn trẻ trong xóm bi bô tập đánh vần mà em rạo rực một ước mơ được đến trường. Nhưng đi học làm sao khi cả nhà mười miệng ăn chỉ trông chờ vào thu hoạch khi được mùa lúc lại mất mùa của mấy sào ruộng, ba mẹ  phải “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” mới đắp đổi rau cháo qua ngày. Hơn nữa, ở quê chưa có trường học đặc biệt dành cho người khuyết tật, vì vậy, mơ ước nhỏ nhoi của cô bé mù này đành giữ lại trong lòng bằng hai chữ ước mơ. Ngậm ngùi nghe các bạn đồng trang lứa kể chuyện trường lớp, Đầu óc non nớt của một đứa trẻ chưa lên mười chỉ có thể giúp em hiểu rằng mình không như các bạn, vậy thôi! Nhưng rồi thời gian trôi qua, Phan Thúy Phượng dần lớn và nhận ra cái gọi là số phận, hiểu được sự lạnh lùng của bóng tối xung quanh. Năm lên 12 tuổi thì Phượng mới bắt đầu được tiếp xúc với con chữ.  Chủ trương xóa mù chỉ hết cấp1, sau đó em đành tạm biệt mái trường để tham gia lớp học nghề dành cho người khiếm thị. Ước mơ của cô bé mù nghèo hiếu học lại một lần nữa phải tạm gác bởi nỗi lo cơm, áo, gạo, tiền.

Thế gian rằng: “Trời không phụ lòng người”, có lẽ vì vậy mà trong một đợt vận động học viên lớp vi tính ngắn hạn dành cho người mù do trung tâm tin học Sao Mai, thành phố Hồ Chí Minh tổ chức, Phượng đã tham gia. Và chính ba tháng học ngắn ngủi đã phát hiện ra một Phan Thúy Phượng thông minh, ham học hỏi. Kết thúc khóa học, Phượng được trung tâm giữ lại đào tạo thêm. Có lẽ mọi người đã nhận ra đằng sau vẻ hiền lành, chân chất của cô gái quê miền sông nước là một tài năng tiềm ẩn và chưa được khai thác. Vậy là, Phượng  tiếp tục nội trú dưới vòng tay nâng đỡ của Sao Mai để theo đuổi ước mơ đến trường, đồng thời giữ vị trí giảng viên cho những bạn cùng cảnh ngộ tại trung tâm.


Cái khó đầu tiên mà tôi chân thành chia sẻ cùng Phượng là vấn đề nan giải về kinh tế. Chi phí cho dụng cụ học tập của người mù tốn kém gấp mấy lần so với học sinh bình thường. Một trang vở bạn có thể viết được nhiều chữ sáng hơn chữ nổi. Mặt khác, loại giấy này cũng lại là giấy đặc biệt, dày và dai hơn sách vở thông thường.Và dĩ nhiên điều đó đã làm cho giá thành lên cao gấp bội. Đôi khi thiếu vở để ghi chép, Phượng phải duy trì học tập qua sự giúp đỡ và quyên góp của bạn bè., khi thì tờ lịch cũ, lúc tại quyển báo đã đọc…nhưng có lẽ đây  là nguồn động viên vô giá không bạc tiền nào so sánh được!

  Bên cạnh đó, việc di chuyển cũng là một nỗi lo kinh tế đối với người khiếm thị, số tiền thù lao ít ỏi nhận được sau những bài giảng tại Sao Mai, chẳng đủ giúp em trang trải các khoản  ăn uống, đi lại. Nhưng hình như với cô bé mù này, chẳng gì có thể thắng được việc học, nên nhiều hôm, Phượng chỉ uống nước thay cơm để dành tiền đi xe ôm đến lớp. Rồi đều đặn ngày hai buổi đến trường, Phượng vẫn vượt qua những khó khăn đang hiện hữu và viết tiếp những bài học vẫn còn dang dở.


Những năm tháng phổ thông ở Trường giáo dục thường xuyên Tân Bình đã xây dựng một quyết tâm chạm chân vào ngưỡng cửa Đại học, dường như em ý thức được rằng, dẫu tạo hóa có lấy đi đôi mắt thì bàn tay và khối óc vẫn có thể giúp em khẳng định mình. Măm tháng trôi qua, Phượng vào đại học, trường Đại học Sư phạm thành phố Hồ Chí Minh, khoa giáo dục đặc biệt. Và chính môi trường này đã nung nấu ý chí trở thành một nhà giáo đúng nghĩa, chấp cánh ước mơ cho những mảnh đời bất hạnh. Nhưng từ khó khăn thực tế đến được với  ước mơ  đẹp ấy  là một  quá trình phấn đấu cao độ cả về vật chất lẫn tinh thần.


Thời sinh viên của Phượng không có những buổi chiều rủ nhau lên thư viện tổng hợp tra cứu tài liệu, thiếu vắng những phút giây sôi động khoác áo tình nguyện tham gia chiến dịch mùa hè xanh... càng không biết đến cảm giác làm gia sư lúc rãnh rỗi… Đời sinh viên dẫu chật vật kinh tế thật, nhưng mỗi tháng lại nhận được sự hỗ trợ từ gia đình, hay vào dịp lễ tết làm ngoài giờ để kiếm thêm thu nhập. Còn Phượng, em có thể làm được gì với số tiền ít ỏi nhận được sau những giờ giảng dạy tại Sao Mai.


Nói cho cùng, có muôn vàn nỗi vất vả mà em đã vượt qua trong hành trình chinh phục bóng tối của mình. Tôi nhận ra rằng dường như trong em không có chỗ cho sự lùi bước và khuất phục! Điều đó được thể hiện bằng kết quả học tập, và suất học bổng dành cho sinh viên hiếu học của Thư viện sách nói dành cho người mù cấp. Đây không chỉ là phần thưởng xứng đáng của  sự cố gắng  vượt bậc, mà phần nào giúp em tháo gỡ khó khăn về vật chất trong những năm tháng sinh viên.

Rồi cái ngày vinh quang ấy cũng đến, Phượng khoác áo cử nhân, và nhận tấm bằng tốt nghiệp khá trong niềm hân hoan của thầy cô, cha mẹ, bạn bè.

Xin được thay em cám ơn chân thành đến những bàn tay nâng đỡ, và góp phần đưa ước mơ của cô bé mù này thành hiện thực. Chợt tôi nghĩ, bóng tối dẫu có hững hờ thì nắng mai về sẽ xóa tan màn đêm lạnh, đâu đó trên dòng đời tấp nập, vẫn còn những tấm lòng!

Gặp lại Phượng với vai trò mới, em đang tham gia giảng dạy  trong chương trình đào tạo vi tính ngắn hạn dành cho người khiếm thị  do tổ chức nhân đạo CRS  của chính phủ Hoa Kỳ kết hợp cùng trường đại học dân lập Văn Lang, thành phố Hồ Chí Minh tài trợ. Nói chuyện cùng em, tôi nhận ra, trong tâm hồn của cô bé này, chỉ có tình thương, lòng nhân ái và đức tin về cõi Phật. Phượng bộc bạch rằng, cuộc sống đua chen chốn thị thành không có chỗ cho em, kết thúc dự án này, cô bé sẽ về lại quê hương sống cùng cha mẹ, tận hưởng mùi hương lúa mới, và truyền đạt kiến thức mà Phượng đã học lại cho những thân phận kém may mắn ở trường khuyết tật An Giang.

Chia tay em mà tôi thấy lòng mình thanh thản lạ thường, dường như trong tâm trí của con người ấy hoàn toàn không vướng bụi trần và sự bon chen bởi lợi danh, bạc tiền. 29 tuổi, ăn chay trường, yêu tiếng chuông chùa Phượng nguyện gắn bó cuộc đời mình cho sự nghiệp trồng người, nguyện làm hết sức để dạy dỗ những  cuộc đời bất hạnh. Phượng ơi! Xin cho tôi được chân thành chia sẻ, và cầu chúc em đạt được mong muốn của mình!

Bài thơ “NGƯỜI KHIẾM THỊ” dưới đây tôi viết tặng em, đồng thời cũng là lời nói từ con tim với những bạn đồng tật :

Số phận đẩy đưa em thành người khiếm thị
Cảm nhận cuộc đời chỉ bằng bốn giác quan
Dòng đời trăm ngã rẽ thênh thang
Lên dốc cao, vì không thấy lối bằng
Hoa hồng đẹp cả về hương lẫn sắc
Nhưng với em, hoa đẹp chỉ bằng hương
Em nghe được từng giọng nói thân thương
Của cha mẹ, anh chị em, bè bạn
Con đâu hay tóc cha bạc dần theo năm tháng
Chỉ đếm được nếp nhăn trên vầng tráng của cha
Vai mẹ gầy, vất vả, con nào có nhận ra
Chỉ sờ được lưng áo đẫm mồ hôi của mẹ
Đắng, cay, mặn, ngọt, chua và chát
Lục vị ở đời, em nếm đủ người ơi!
Đời em như con thuyền giữa biển khơi
Nhưng thuyền đâu vì sóng mà chơi vơi giữa dòng
Đường em đi thiếu vắng sắc hoa hồng
Nhưng vẫn sống, vẫn cười, và ước mơ!


© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt