Facebook
Youtube
Tôi đã từng nghe ai đó hát rằng : “ Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…”, Bài hát này đã sống mãi trong tôi chẳng những vì ca từ mộc mạc,đơn giản; giai điệu nhẹ nhàng, mà vì ý nghĩa lời ca mang đậm tính nhân văn, nồng ấm tình người. Và đó cũng là điều mà tôi muốn khắc họa thong qua nhân vật của bài viết này, chị Châu Thị Bông,chủ tịch Hội người mù huyện Vân đồn, tỉnh Quảng Ninh, đồng thời cũng là chủ cơ sở massage Diêu Bông, nơi gặp gỡ và nâng đỡ những số phận kém may mắn.
“ Thời gian đầu mới vào công ty, nếu có thắc mắc cứ hỏi chị, nếu giúp được chị sẽ giúp” ,vậy là đã gần mười năm câu nói ấy vẫn còn mãi trong tôi như mới hôm qua. Giờ đây, tôi không còn diễm phúc cùng chị đứng chung một chiến hào, cuộc đời đưa đẩy chị và tôi đi theo những lối rẽ khác nhau…
Một vài nét chấm phá để bạn thấy rằng, cuộc sống muôn hình, vạn trạng những nỗi đau, nhưng đời còn đó những tấm lòng, vẫn còn đó những con người đã biến nỗi đau của mình thành tình thương và che chở bao mảnh đời đồng cảnh ngộ. Và đó chính là nội dung mà tôi muốn khắc họa qua bài viết này.
Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy, từ bao đời nay ý tứ của vần thơ trên đả ăn sâu vào tâm trí của nhửng người con đất Việt, hình ảnh thầy cô bao giờ cũng đẹp và thanh cao bởi những điều vốn có tự bao giờ, . Và thầy, một người thầy chẳng những mang nét đẹp truyền thống của một nhà giáo Việt Nam, mà còn có một ấm lòng bao la hơn người.
Chuyển đến trang [trước]  1 2 3 4 5 6 7 8 9
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt