Facebook
Youtube
Sáng thứ hai đầu tuần, bệnh viện RĂNG- HÀM – MẶT 263 Trần Hưng Đạo, quận 1 đông như ngày hội, nhộn nhịp người ra , kẻ vô. Tôi là một người khuyết tật nặng, khiếm thị và không đi lại được nên nhân viên y tế ở đây phục vụ rất tận tình. Tôi mờ mờ nhìn thấy một bạn nam trong bộ đồng phục sậm màu lấy xe lăn hỗ trợ đẩy tôi giữa đám đông nhốn nháo, một bạn nữ mặc áo dài xanh, tay cầm bộ đàm hướng dẫn chị gái đưa tôi lên thang máy. Và rồi , đến dãy ghế đợi, tôi ngồi xe lăn nên không trực tiếp ngồi xuống ghế như bao bệnh nhân khác. Tuy nhiên, không khí chỗ này không nhí nhố, hỗn tạp như trong ký ức của tôi, máy lạnh mở dịu nhẹ và mọi người trật tự ngồi chờ đến lượt mình. Đã gần mười năm kể từ cái ngày tôi nhận hung tin “ mình là một bệnh nhân u não ”, ký ức của tôi về hai chữ “ bệnh viện ” là một chuỗi những tháng ngày sống trong đau đớn bởi bệnh tật và sự phức tạp, hỗn độn, bởi trộm cắp, mất vệ sinh và thái độ thiếu lễ độ của nhân viên y tế. Song, môi trường ở đây đã phần nào đẩy lùi suy nghĩ đó trong tôi, tôi tự nhủ “ Bệnh viện Việt Nam thì có thua gì Singapore, nơi tôi đã từng chữa trị nhiều năm trước ”. . .
Chào mọi người !

Hạnh viết những dòng chữ này trong nước mắt. . . Nhưng bạn ơi! Khi đớn đau người ta cũng khóc, mà khi hạnh phúc người ta cũng rơi lệ. Vì vậy, có thể hiểu rằng nước mắt của Hạnh là những dòng lệ hạnh phúc tuôn ra từ nỗi đau.

Ai đã từng khắc khoải cùng Hạnh qua chương 13 của “ CÓ MỘT MẶT TRỜI KHÔNG BAO GIỜ TẮT ” sẽ nhận ra : Hạnh phúc thật đơn giản biết nhường nào “ Hạnh phúc khi có thể tha thứ được cho người khác ”
Hạnh tình cờ nghe được mẩu chuyện sau :
MONG BẠN VỮNG TIN “ MÌNH ĐANG LÀ MỘT PHỤ NỮ HẠNH PHÚC ”

Tôi viết những dòng chữ này bằng trải nghiệm của một người đã từng đi qua nỗi đau. Trong tôi phân biệt rất rõ ràng hai khái niệm về hạnh phúc, hạnh phúc khi được thõa mãn cảm xúc, và hạnh phúc khi được thõa mãn lý trí. Và tôi muốn được chia sẻ những niềm hạnh phúc giản đơn đến mọi người, đặc biệt là viết tặng những người phụ nữ đáng yêu quanh tôi nhân ngày 8.3.

Tôi đã từng được sống, học tập và làm việc bằng một cơ thể trọn vẹn, khỏe mạnh, vì vậy khái niệm về hạnh phúc của tôi cũng như bạn bè cùng trang lứa khác theo từng giai đoạn của cuộc đời.
Vài dòng gởi các bạn cuối năm :

Rất nhiều người sau khi cùng Hạnh đến thăm mái ấm Thiên Ân và có chung một câu hỏi “ Tại sao Hạnh lại chọn Thiên Ân để giúp đỡ, trong khi còn nhiều nơi khác cần hỗ trợ hơn ? “, và Hạnh mong là những câu trả lời sau sẽ thuyết phục mọi người :

Hạnh không may rơi vào bóng tối ở giai đoạn thăng hoa trong sự nghiệp, tuy nhiên chính những kiến thức mà Hạnh gặt hái được trong gần 10 năm học tập và làm việc cùng người Nhật bản xứ đã cho Hạnh những nền tảng tri thức nhất định, và đó là điểm tựa vững chắc khi Hạnh đặt chân vào một môi trường hoàn toàn xa lạ. Kinh nghiệm làm việc lúc trước dường như buộc Hạnh phải có một sự cân nhắc thận trọng khi lựa chọn đơn vị cộng tác, nếu trong cộng đồng sáng mắt đòi hỏi sự thận trọng và kiên nhẫn 1 lần, thì khi bước vào bóng tối điều ấy tăng lên gấp bội. Và rồi, sau nhiều năm tìm hiểu, cuối cùng Hạnh quyết định hợp tác lâu dài với mái ấm Thiên Ân vì những lý do sau :
Sacmauhyvong TRI ÂN CẢ NHÀ
Chào mọi người!

Trời Sài Gòn những ngày này hơi khó chịu, chẳng biết người không bệnh thì thế nào, chứ người không khỏe, lại. . . mập ủn ỉn như Hạnh thì mưa một trận là mệt rã rời luôn. . . Nhưng không sao, mẹ không cho ngồi máy tính thì ta mở đài nghe vậy, hãy cứ tin rằng từ chuyện nhỏ xíu đến chuyện lớn đùng, không vấn đề nào là. . . hết thuốc chữa nhé bà con!
Từ thuở ấu thơ , bên cánh võng đong đưa đến khi trưởng thành, thì hình ảnh mẹ vẫn mãi là ánh sáng soi đường con đi….. Đã bao lần con thất bại là bấy nhiêu lần có mẹ bên cạnh an ủi, dỗ dành, trăm ngàn cay đắng , chông gai trên cuộc đời đã có mẹ gánh vác cùng con. Bạn ơi! Xin hãy đọc câu chuyện dưới đây và nói với mẹ rằng “ Mẹ ơi! Con thương mẹ nhất trên đời!”
Bạn ơi! Xin hãy tạm dừng cái hối hả, bận rộn củ vòng xoay cơm, áo, gạo , tiền để lắng đọng cùng sacmauhyvong với câu chuyện “ CHÂN TÌNH QUA NHỮNG ĐÔI DÉP “ sau nhé!
Điều may mắn nhiều khi rất là giản dị, và ẩn ngay trong nghịch cảnh. Có thể bạn đang buồn vì công việc không thuận lợi, vì mới chia tay với
người yêu, hay có một cuộc sống không như mong muốn…Nhưng bạn đừng vội buồn và tuyệt vọng cho rằng vận may không mỉm cười với bạn. Đừng chỉ nhìn những cánh cửa đã khép lại mà quên rằng vẫn còn những cánh cửa khác đang mở ra. Tôi và bạn hãy cùng nhau cố gắng vượt qua những khó khăn đang gặp phải, vì đơn giản đó là những bước ngoặc trong cuộc đời mỗi người. Thành quả nở hoa trong nhọc nhằn, phải thế không bạn??? Sacmauhyvong sưu tầm và xin chia sẻ cùng các bạn mẩu chuyện sau :
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt