Facebook
Youtube
Tôi vẫn nhớ rất rõ, khi bà còn sống bà đã từng dạy tôi : xương rồng là một loài cây có thể chống chọi với sự khắc nghiệt của thời tiết, và vẫn vươn mình nở những nụ hoa thắm đỏ trên sa mạc cằn cỗi, đầy nắng gió… Và tôi nhận ra anh Phạm Thanh Sơn, nhân vật của bài viết này, mang những nét đặc biệt giống loài cây này, dẫu sinh hoạt vô cùng khó khăn do bị liệt tứ chi, nhưng anh đã vượt qua mọi khó khăn, khắc nghiệt để dâng tặng cuộc đời những nụ hoa nghị lực thắm tươi…
Sinh ra từ mảnh đất hiền lành, thơ mộng nên ái ấm khiếm thị Đà Lạt cũng phảng phất nét hiền lành, dung dị lạ thường. Không bóng dáng của đàn ông, mái ấm được quản lý bởi một người phụ nữ tóc đã muối tiêu, cùng hai Sơ trẻ, và người phụ bếp khoảng độ 40 tuổi. Họ là những người nguyện hiến dâng cả cuộc đời mình cho tình thương yêu con người. Họ toàn tâm tin tưởng vào đức chúa trời, nhận mái ấm là nhà, và 15 em nhỏ khiếm thị là con. Các bạn nhỏ bất hạnh từ nhiều nơi được tập trung về đây, được các Sơ chăm sóc và nâng đỡ mọi mặt của đời sống. Thiết nghĩ, các em không có cơ hội được ngắm nhìn sự đa dạng, muôn màu muôn vẻ của thế giới bao la xung quanh. Song, trong cái không gian đen ngòm lạnh lùng ấy, vẫn ấm lên một tình thương yêu lạ thường. Sáng, sau khi ngủ dậy, các Sơ dạy em đánh răng, rửa mặt, tóc em dài thì Sơ chải tóc, tết tóc cho em. Rồi Sơ đưa em đến trường học hòa nhập cùng những bạn sáng mắt. Có món ngon Sơ dành hết cho em, bữa nào mạnh thường quân quan tâm để em được ăn cá thì Sơ gỡ cho em từng cái xương món cá em ăn, có chăng không như những loại cá bình thường mà thấm đượm tình người, tình thương chan chứa của những người mẹ, và cả tấm lòng của ân nhân đã nhường cơm, sẻ áo, chia đôi những may mắn mà họ có được để mang đến niềm vui, niềm an ủi cho em…
Sinh ra và lớn lên tại một xã nghèo thuộc miền quê sông nước An Giang, Phan Thúy Phượng là chị thứ 3 trong một gia đình có đến 8 người con. Cũng như bao em nhỏ khác, Phượng cũng chào đời trong tình trạng sức khỏe tốt, bình thường nhưng khi lên 2 tuổi, chứng phát ban thường gặp ở trẻ em đã mang đi đôi mắt của Phượng, và đưa đẩy cuộc đời em đến với bóng tối.
Chắc bạn đã từng nghe hai câu
” bàn tay ta làm nên tất cả.
Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”
Vần thơ này đã đi vào lòng người như một lời động viên chúng ta biết vươn lên và khắc phục hoàn cảnh,dù xảy ra vấn đề gì đi nữa, có cố gắng,sẽ có ngày thành công !. Và đó cũng là phẩm chất tốt đẹp của nhân vật mà tôi muốn giới thiệu thông qua bài viết này , anh Vũ Xuân Trường, chủ tịch Hội người mù tỉnh Lâm Đồng, nơi ươm mầm ước mơ cho biết bao mảnh đời bất hạnh.
NHỮNG MẢNH VỠ CUỘC ĐỜI
MÙA GIÁNG SINH Chào cả nhà!
Không khí yêu thương, ấm áp đang ùa về trên khắp mọi nẻo đường để đón một đêm Giáng Sinh và một năm mới nhiều. . . nước ngọt và bánh kẹo. . . hi hi. . .
Tặng mọi người truyện ngắn dưới đây để bạn thêm yêu cuộc sống này nhé!
Lê Dương Thể Hạnh
Chị trở về nhà sau một ngày vật lộn với cuộc sống. Đứa con gái bé bỏng đã say giấc nồng. Ôm con vào lòng mà nước mắt chị tuôn không ngừng. Chị không có diễm phúc được trao cho con những ánh nhìn trìu mến, chị chẳng thể dõi theo từng bước con đi những bước đi đầu đời…

Chị biết sinh con ra khi không còn thị giác , và thiếu vắng một bờ vai nương tựa là cả vấn đề. Nhưng tạo hóa đã ban tặng cho phụ nữ thiên chức làm mẹ, thì xin hãy hiểu mơ ước và khao khát rất đỗi bình thường của chị. Dẫu đôi mắt chị có mù, thì tim chị vẫn đập, trí não vẫn hoạt động, cảm nhận ngọt bùi, và biết cả đớn đau…
Tôi sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt, thành phố của những rừng thông vi vu và những buổi hoàng hôn đẫm lệ. Tuổi thơ tôi là những tháng ngày êm đềm bên trang sách và nồng ấm tình thương yêu. rồi tôi xa quê lên đường vào đại học để chuẩn bị hành trang cho tương lai. Năm tháng qua đi, tôi ra trường và làm thông dịch viên Trong một công ty nước ngoài. Những tưởng số phận đã mỉm cười và tương lai rộng mở, nhưng nào ngờ cái ngày định mệnh ấy đã đến…
Tôi đã từng nghe ai đó hát rằng : “ Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…”, Bài hát này đã sống mãi trong tôi chẳng những vì ca từ mộc mạc,đơn giản; giai điệu nhẹ nhàng, mà vì ý nghĩa lời ca mang đậm tính nhân văn, nồng ấm tình người. Và đó cũng là điều mà tôi muốn khắc họa thong qua nhân vật của bài viết này, chị Châu Thị Bông,chủ tịch Hội người mù huyện Vân đồn, tỉnh Quảng Ninh, đồng thời cũng là chủ cơ sở massage Diêu Bông, nơi gặp gỡ và nâng đỡ những số phận kém may mắn.
“ Thời gian đầu mới vào công ty, nếu có thắc mắc cứ hỏi chị, nếu giúp được chị sẽ giúp” ,vậy là đã gần mười năm câu nói ấy vẫn còn mãi trong tôi như mới hôm qua. Giờ đây, tôi không còn diễm phúc cùng chị đứng chung một chiến hào, cuộc đời đưa đẩy chị và tôi đi theo những lối rẽ khác nhau…
Chuyển đến trang [trước]  1 2 3 4 5 6 7 8  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt