Facebook
Youtube
Cuộc chiến giữa chị miệng và anh lỗ tai. . .
Chào cả nhà!
Có thể nói “ Im lặng và lắng nghe’’ là một cách thể hiện khá văn chương của loại câu chữ. . . cây nhà lá vườn “ Cuộc chiến giữa. . . chị miệng và anh lỗ tai’’ . . . hê hê. . .Mời bạn cùng tôi im lặng chốc lát và lắng nghe tiếng mưa rơi trong mẫu truyện sau :
“ Tại một xóm trọ nghèo trời nhá nhem tối , bên ngoài mưa rất to, cô sinh viên uể oải bước vào phòng thả mình đánh oạch xuống giường và đưa tay bật chiếc quạt máy bé xíu trên tường. Cô lay hoay một lúc thì bực dọc nói một mình :
- Trời mưa mà nóng muốn. . . phát khùng , bụng thì đói, điện thì cúp. Bục bội quá!
Đúng lúc ấy, bé gái khoảng 5, 6 tuổi con chị bán vé số phòng kế bên chạy sang gõ cửa và hỏi :
- Chị ơi! Chị có nến không ?
- Không có! Đang nóng nực, bực mình muốn chết mà xin xỏ gì ? Về đi! Cô sinh viên làm một hơi dài và trút hết cảm giác không thoải mái lên bé gái tội nghiệp
Con bé vẫn vui vẻ chìa hai cây nến đang cầm trên tay đưa cô và nói :
- Mẹ em nói đúng, chị bận đi học suốt chắc là không có nến. Chị cầm mà dùng nhé, trời tối , lại cúp điện rồi!
Cô sinh viên. . . ngẩn tò te. . .
Vậy đó, đôi khi ta cũng nên học cách im lặng và lắng nghe người khác nói, phải không bạn ? Bởi sự lắng nghe tốt sẽ thể hiện sự quan tâm của bạn tới mọi người.
Thật vậy, sự im lặng không đơn giản được hiểu theo nghĩa đen là không có tiếng động hay trạng thái ở một mình của con người mà chúng ta cần hiểu rộng hơn, “ Im lặng’’ là sự lắng đọng, là khoảng lặng của tâm hồn . Khi bạn để đầu óc trống rỗng nghĩa là bạn đang trong tư thế sẵn sàng tiếp nhận một luồng thông tin mới, hay cũng có thể nói bạn đang lắng nghe mọi vật xung quanh mình.Và tôi nghĩ, lúc đó bạn sẽ cảm nhận cuộc sống một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất.
Tóm lại, tôi xin mượn lời một danh nhân để gởi một thông điệp yêu thương đến các bạn
“ Cảm xúc con người vô cùng phức tạp, tuổi càng cao trái tim càng thu nhỏ, dù đã được bao bọc rất kỹ, nhưng chỉ cần một lời nói vu vơ cũng có thể như mũi dao xé nát lòng người. ’’
Thành ra, người lớn họ chỉ nghĩ mà không cần nói, còn người trẻ thì cứ nói mà không cần nghĩ! “ Vì vậy, nên chăng lắng nghe để làm đẹp lòng nhau, để cuộc sống tràn ngập niềm vui ” đúng không các bạn ?
Chuyện về hai cái lỗ tai
Trời sinh để ngóng đúng, sai đó mà
Chị miệng chẳng giữ ôn hòa
Lúc nào cũng muốn lướt qua anh này
Vấn đề to – nhỏ, dở - hay
Lắng nghe, thấu hiểu tháng ngày ấm êm . . .
Thời gian và những đam mê Chào cả nhà!
Trưa Sài Gòn nắng như đổ lửa, song đường phố vẫn khá đông. . . Hạnh ngồi trong xe kín cửa , mắt mũi không nhìn thấy nhưng có thông dịch viên là. . .chị mẹ ngồi cạnh diễn tả phố phường và hộ tống đến Thành đoàn tp.HCM để tham gia buổi nói chuyện “ Thời gian và những đam mê “ của tiến sĩ Đinh Thanh Hương trong tư cách khách mời đặc biệt, nghe . . . kêu lắm, nhưng thuần túy chỉ là một sự chia sẻ, hoàn toàn không có thu nhập .. . hê hê. . . Thật vậy, trên những chặn đường mà Hạnh đã đi qua, Hạnh thật sự không mong cầu vật chất hay tính toán thiệt hơn cho bản thân mình , chỉ mong câu chuyện cuộc đời mình có thể mang lại niềm tin vào cuộc sống tràn ngập tình yêu thương đến mọi người. Con biết những lời này sẽ đến với những. . . chiến hữu đã đồng hành cùng con trong gia đình mình, Hạnh biết những câu chữ này sẽ đến với những tấm lòng vàng của thầy cô, bè bạn. . . để cùng Hạnh tiếp tục con đường chia sẻ yêu thương!
Và đây là phần chia sẻ của Hạnh về chủ đề trên :
Thời gian :
“ Thời gian “ là một nguồn tài sản vô giá và vô tận mà tạo hóa ưu đãi cho con người chúng ta. Bạn, tôi, dù là người lành lặn hay khiếm khuyết, người giàu hay người nghèo . . . đều có thể sử dụng nguồn tài sản này. Tuy nhiên, không vì vậy mà chúng ta sử dụng bừa bãi, phung phí quỹ thời gian trong cuộc đời.
Mời bạn cùng tôi suy ngẫm mẩu chuyện sau :
✳️✳️✳️NGỌN CỎ NÀO HOÀN HẢO?✳️✳️✳️
Sau kì thi căng thẳng, thầy giáo quyết định tổ chức một chuyến dã ngoại ra khỏi trung tâm thành phố để đám học trò cuối cấp ba có thể thư giản , cả nhóm ổn định chỗ ngồi và vui vẻ chuyện trò, ôn lại chuyện nắng mưa. Chợt thầy chủ nhiệm ra một bài toán và đám học trò nhiệt tình tham gia , thầy chỉ tay về phía những đám cỏ xanh rì và bảo “ Bạn nào mang về đây ngọn cỏ đẹp nhất sẽ nhận được giải thưởng đặc biệt hôm nay ’’. Nghe đến đó, cả đám học trò ùa ra thảm cỏ và ai nấy đều mong muốn mình sẽ là quán quân của ngày hôm ấy. Trước mắt họ là một màu xanh tươi thắm, họ có muôn vàn sự lựa chọn để có thể đạt được mục đích của mình. Họ đặt bước chân đầu tiên lên thảm cỏ, cuối xuống định ngắt cọng cỏ tươi non trước mặt , nhưng rồi “ Hình như ngọn cỏ xa xa kia đẹp hơn thì phải?’’ Họ nhủ thầm và lướt qua ngọn cỏ dưới chân. Cứ như vậy, họ tiếp tục đuổi theo cái gọi là “ đẹp hơn ’’ những thứ có trong tầm tay của mình. Chợt , họ ngẩng đầu lên khi thấy ánh nắng đã ngả màu và chỉ còn vài cọng cỏ cuối cùng dưới chân họ.
Các bạn thân mến !Cuộc sống luôn cho ta rất nhiều cơ hội để lựa chọn, nhưng cũng chính cuộc sống đã dạy ta rằng “ Không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông ’’ thời gian qua đi không bao giờ trở lại phải chăng ta nên nắm bắt cơ hội, trân trọng những gì ta đang có xác định mục tiêu, kiên trì, nhẫn nại vì mục tiêu đã đặt ra .
Đam mê :
Khi nói đến điều này, có ba khái niệm tôi cần nhắc đến với các bạn : đó là sở thích, đam mê và mục tiêu.
Thứ nhất, sở thích là những gì bạn cảm thấy vui, thoải mái khi thực hiện, có thể đó là sở thích nghe nhạc, chơi thể thao, đọc sách, viết văn. . . nhưng không phải sở thích nào cũng là đam mê. Vậy đam mê là gì ? Theo tôi, đam mê là một sở thích mà bạn có thể bỏ rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc để thực hiện điều ấy.
Đến đây thì có người lại thắc mắc, vậy đam mê và mục tiêu khác nhau chỗ nào, vì ta cũng có thể bỏ rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc để đạt mục tiêu. Xin thưa, đam mê là nền tảng, là động lực để ta vươn tới mục tiêu của mình. Ví dụ, bạn có thể nói à “ Mục tiêu giảm cân ’’, chứ ai lại nói “ Đam mê giảm cân ’’. . . hi hi. . . nhưng bạn có thể nói “ Tôi đam mê viết văn và tôi sẽ cố gắn hết sức để hoàn thành mục tiêu viết một tập truyện ngắn trong năm nay’’
Trở lại câu chuyện cuộc đời tôi, bạn nhé!
Từ nhỏ tôi đã là một con bé. . . lắm mồm, lắm chuyện và thích lý sự cùn. . . hê hê. . . Lớn tí nữa, tôi may mắn nằm trong đột tuyển học sinh giỏi văn cấp thành phố Đà Lạt, cấp tỉnh Lâm Đồng, rồi cấp Quốc gia , nhưng đến vòng cao nhất, thì tôi chỉ dự thi . . . văn nghệ thôi, còn giải thưởng thì. . . người khác giành mất. . . ha ha ha. . .
Cuộc sống đẩy đưa, tôi vào đại học và ra trường , rồi hòa nhập vào công việc với niềm đam mê là tiếng Nhật, khả năng và đam mê viết lách của tôi dường như bị quên lãng. Cũng lại là một chữ “ NGỜ’’, tôi ngã bệnh và trở thành người khiếm thị đang ở giai đoạn “ Nói tiếng Nhật như gió, chữ nào khó , thì. . . ló tiếng Việt. . . hê hê. . . và rồi đam mê viết lách sống lại trong tôi khi tôi tập luyện ngón để tiếp xúc với phần mềm hỗ trợ tiếng nói dành cho người mù trên máy tính. Và rồi , trời đã không phụ lòng người, hai cuốn sách trong bóng tối của tôi đã ra đời : tiểu thuyết tự sự CÓ MỘT MẶT TRỜI KHÔNG BAO GIỜ TẮT và Cẩm nang vượt khó BÌNH YÊN SAU GIÔNG BÃO
Hiện tôi đang mò mẫm để thực hiện một cuốn sách bằng tiếng Nhật về cuộc đời mình.Rất nhiều người có cùng một câu hỏi “ Tại sao Hạnh vượt qua trăm ngàn khó khăn, cố gắng từ năm này qua tháng nọ chỉ để làm một việc mà không biết sẽ mang lại kết quả gì : đó là, chuyển hơn 400 trang sách từ tiếng Việt sang tiếng Nhật với một đôi mắt mù và một cơ thể. . . không giống ai ?” Bạn ơi! Xin thưa! Đơn giản đó là “ ĐAM MÊ ’’ , và Hạnh sẽ đi đến cuối con đường dù chuyện gì xảy ra đi nữa. . . vì Hạnh là Hạnh, rất lì. . . ha ha ha. . .
Và một đam mê nữa Hạnh mới phát hiện ra khi mình không may nhận lấy. . . bản án số phận. Đó là đam mê hoạt động xã hội. Hạnh sẽ giảm cân không phải cho. . . đẹp gái hơn đâu nha, . . . hê hê. . . mà là để. . . tấm thân gầy 70 kg này có thể di chuyển dễ dàng hơn, vận động tài chính nhiều hơn để giúp nhiều hơn những mảnh đời bất hạnh. Đặc biệt, Hạnh vẫn đang xây dựng và định hình bản thân thành một diễn giả chuyên nghiệp, Hạnh sẽ đứng trên hai chân của mình, hôm nay chưa vững, này mai, ngày mốt. . . một này kia sẽ vững. . . Đơn giản, vì đó là ĐAM MÊ!
Chúc cả nhà dồi dào sức khỏe, đừng bao giờ từ bỏ ước mơ và đam mê trong đời, người ơi!
Hỏi rằng, bóng tối có lê thê ?
Xin thưa, màn đêm rất ê chề!
Đời còn thời gian và hy vọng
Em còn mơ ước lẫn đam mê. . .
Bài viết tặng mẹ, người phụ nữ kính yêu nhất đời tôi !x Chào cả nhà!
BÀI VIẾT KÍNH TẶNG NGƯỜI PHỤ NỮ YÊU KÍNH NHẤT ĐỜI TÔI NHÂN DỊP 8.3
Chào cả nhà!
Chào mọi người !

Có những thứ từ khi sinh ra ta đã được quyền sở hữu nó như một điều hiển nhiên. Tuy nhiên, đôi khi điều ngỡ rằng như đương nhiên ấy lại là cả một mơ ước lớn lao, mà vĩnh viễn chỉ là ước mơ với nhiều người...
Truyện ngắn dưới đây tôi viết bằng trọn tấm lòng gởi đến những người bạn đồng tậc của tôi, những người đã và đang sống một cuộc đời thiếu ánh sáng thế gian, nhân ngày Quốc tế người khuyết tật, 3 tháng 12.

Bạn ơi !Xin hãy đọc, ngẫm nghĩ, hãy yêu thương những gì bạn đang có, thông cảm cho nỗi khó khăn của người khiếm thị và trân trọng hơn tình cảm mà những người thân yêu đã trao cho mình, bạn nhé!
Chào mọi người!

Chỉ vài ngày nữa thôi là đến 20 tháng 11 rồi. Có lẽ bạn cũng như Hạnh, mong muốn một lần được nói hai tiếng “ Cám ơn !” với những thầy cô kính yêu đã cho ta kiến thức. . .

Thầy cô ơi! Người lái đò năm nao vẫn ngày ngày đưa khách sang sông, người không trông mong khách đi đò một lần nhớ đến mình hay nói tiếng “ Cám ơn!” . . . Nhưng người ơi ! Hãy tin rằng, khách nọ đã cập bến an toàn và một ngày nào đó sẽ tìm lại bến đò xưa!

Cám ơn ngày 20 tháng 11 để ta có dịp nhìn lại những tháng ngày đã qua và nói lên một câu, ngỡ rằng như khách sáo “ Cám ơn thầy cô! ”, bởi “ Cha mẹ cho em là hình hài, thầy cô cho em là kiến thức và bao tháng năm em lớn lên, ai cũng mong sao em thành người. . .” . . .

Xin cám ơn tất cả các thầy cô kính yêu trong cuộc đời này, những người lái đò lặng thầm và dạt dào tình yêu thương! “ Thay lời muốn nói ” bằng bài viết dưới đây, xin hãy đọc, ngẫm nghĩ và trân trọng hơn tình cảm mà các thầy cô đã trao cho mình, bạn nhé!
Chào cả nhà!
Viết cho người Phụ nữ yêu kính nhất đời tôi , không phải gần 20 tháng 10 mới yêu, mà lúc nào cũng yêu. . . la la la. . .
Tôi gặp thầy cách đây gần 7năm, trong tâm trạng nửa tỉnh nửa mê của một người vừa bước vào bóng tối bởi chứng u não định mệnh. Hành trang năm ấy thầy trao cho tôi là phần mềm hỗ trợ tiếng nói dành cho người mù trên máy tính cùng một chữ nhẫn sáng rực niềm tin, và rồi kết quả hôm nay tôi ngồi đây viết những dòng chữ này bằng một lòng biết ơn chân thành gởi đến thầy. Thầy là Nguyễn Quốc Phong, chủ nhiệm mái ấm Thiên Ân, nơi cưu mang và nâng đỡ biết bao mảnh đời bất hạnh, không may bị số phận lấy đi ánh sáng như chính cuộc đời thầy.
XIN HÃY CHO ĐI
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt