Facebook
Youtube
Chào cả nhà!
Chào mọi người !

Có những thứ từ khi sinh ra ta đã được quyền sở hữu nó như một điều hiển nhiên. Tuy nhiên, đôi khi điều ngỡ rằng như đương nhiên ấy lại là cả một mơ ước lớn lao, mà vĩnh viễn chỉ là ước mơ với nhiều người...
Truyện ngắn dưới đây tôi viết bằng trọn tấm lòng gởi đến những người bạn đồng tậc của tôi, những người đã và đang sống một cuộc đời thiếu ánh sáng thế gian, nhân ngày Quốc tế người khuyết tật, 3 tháng 12.

Bạn ơi !Xin hãy đọc, ngẫm nghĩ, hãy yêu thương những gì bạn đang có, thông cảm cho nỗi khó khăn của người khiếm thị và trân trọng hơn tình cảm mà những người thân yêu đã trao cho mình, bạn nhé!
Chào mọi người!

Chỉ vài ngày nữa thôi là đến 20 tháng 11 rồi. Có lẽ bạn cũng như Hạnh, mong muốn một lần được nói hai tiếng “ Cám ơn !” với những thầy cô kính yêu đã cho ta kiến thức. . .

Thầy cô ơi! Người lái đò năm nao vẫn ngày ngày đưa khách sang sông, người không trông mong khách đi đò một lần nhớ đến mình hay nói tiếng “ Cám ơn!” . . . Nhưng người ơi ! Hãy tin rằng, khách nọ đã cập bến an toàn và một ngày nào đó sẽ tìm lại bến đò xưa!

Cám ơn ngày 20 tháng 11 để ta có dịp nhìn lại những tháng ngày đã qua và nói lên một câu, ngỡ rằng như khách sáo “ Cám ơn thầy cô! ”, bởi “ Cha mẹ cho em là hình hài, thầy cô cho em là kiến thức và bao tháng năm em lớn lên, ai cũng mong sao em thành người. . .” . . .

Xin cám ơn tất cả các thầy cô kính yêu trong cuộc đời này, những người lái đò lặng thầm và dạt dào tình yêu thương! “ Thay lời muốn nói ” bằng bài viết dưới đây, xin hãy đọc, ngẫm nghĩ và trân trọng hơn tình cảm mà các thầy cô đã trao cho mình, bạn nhé!
Chào cả nhà!
Viết cho người Phụ nữ yêu kính nhất đời tôi , không phải gần 20 tháng 10 mới yêu, mà lúc nào cũng yêu. . . la la la. . .
Tôi gặp thầy cách đây gần 7năm, trong tâm trạng nửa tỉnh nửa mê của một người vừa bước vào bóng tối bởi chứng u não định mệnh. Hành trang năm ấy thầy trao cho tôi là phần mềm hỗ trợ tiếng nói dành cho người mù trên máy tính cùng một chữ nhẫn sáng rực niềm tin, và rồi kết quả hôm nay tôi ngồi đây viết những dòng chữ này bằng một lòng biết ơn chân thành gởi đến thầy. Thầy là Nguyễn Quốc Phong, chủ nhiệm mái ấm Thiên Ân, nơi cưu mang và nâng đỡ biết bao mảnh đời bất hạnh, không may bị số phận lấy đi ánh sáng như chính cuộc đời thầy.
XIN HÃY CHO ĐI
Sáng thứ hai đầu tuần, bệnh viện RĂNG- HÀM – MẶT 263 Trần Hưng Đạo, quận 1 đông như ngày hội, nhộn nhịp người ra , kẻ vô. Tôi là một người khuyết tật nặng, khiếm thị và không đi lại được nên nhân viên y tế ở đây phục vụ rất tận tình. Tôi mờ mờ nhìn thấy một bạn nam trong bộ đồng phục sậm màu lấy xe lăn hỗ trợ đẩy tôi giữa đám đông nhốn nháo, một bạn nữ mặc áo dài xanh, tay cầm bộ đàm hướng dẫn chị gái đưa tôi lên thang máy. Và rồi , đến dãy ghế đợi, tôi ngồi xe lăn nên không trực tiếp ngồi xuống ghế như bao bệnh nhân khác. Tuy nhiên, không khí chỗ này không nhí nhố, hỗn tạp như trong ký ức của tôi, máy lạnh mở dịu nhẹ và mọi người trật tự ngồi chờ đến lượt mình. Đã gần mười năm kể từ cái ngày tôi nhận hung tin “ mình là một bệnh nhân u não ”, ký ức của tôi về hai chữ “ bệnh viện ” là một chuỗi những tháng ngày sống trong đau đớn bởi bệnh tật và sự phức tạp, hỗn độn, bởi trộm cắp, mất vệ sinh và thái độ thiếu lễ độ của nhân viên y tế. Song, môi trường ở đây đã phần nào đẩy lùi suy nghĩ đó trong tôi, tôi tự nhủ “ Bệnh viện Việt Nam thì có thua gì Singapore, nơi tôi đã từng chữa trị nhiều năm trước ”. . .
Chào mọi người !

Hạnh viết những dòng chữ này trong nước mắt. . . Nhưng bạn ơi! Khi đớn đau người ta cũng khóc, mà khi hạnh phúc người ta cũng rơi lệ. Vì vậy, có thể hiểu rằng nước mắt của Hạnh là những dòng lệ hạnh phúc tuôn ra từ nỗi đau.

Ai đã từng khắc khoải cùng Hạnh qua chương 13 của “ CÓ MỘT MẶT TRỜI KHÔNG BAO GIỜ TẮT ” sẽ nhận ra : Hạnh phúc thật đơn giản biết nhường nào “ Hạnh phúc khi có thể tha thứ được cho người khác ”
Hạnh tình cờ nghe được mẩu chuyện sau :
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt