Facebook
Youtube
Chào các bạn!
BẠN NGHĨ THẾ NÀO LÀ SỰ SẺ CHIA ?
Trước khi đi vào chi tiết của . . .đại công trình chia sẻ yêu thương của mình, Hạnh xin gởi đến cả nhà bài viết sau :
“ Chị giúp việc quê nghèo đưa đứa con gái mới năm tuổi đi làm chung, vì nhà ông chủ giàu có đãi tiệc đột xuất vào buổi tối mà giờ đó thì con bé đã tan học ở trường mầm non . Chị lấy cho con một cái ghế và ít bánh kẹo đã chuẩn bị sẵn để vào dĩa và đưa con bé vào nhà vệ sinh, và dặn con ngoan ngoãn ở trong này. . . dự tiệc, đừng chạy nhảy lung tung. Ngôi biệt thự sang trọng đến nhà vệ sinh cũng thơm phức, sạch sẽ, con bé rất vô tư và hạnh phúc khi lần đầu tiên được . . . dự tiệc ở một nơi sang trọng, riêng biệt thế này. . Chợt, cửa toilet mở ra, ông chủ bước vào và ngạc nhiên hỏi con bé :
- Con là ai ? Ai đưa con vào đây ?
- Dạ thưa ông, con là con của mẹ Tám. Mẹ dặn con ngoan ngoãn ở trong này . . . dự tiệc, để mẹ làm việc. Trong này chơi thích lắm, ông vào đây chơi với con đi! Co bé ngây thơ rủ rê và chìa dĩa bánh kẹo ra mời. . .
- Đợi ông tí!
Ông chủ trả lời và đi ra ngoài, một lúc sau ông mang thêm một cái ghế là hai ly nước ngọt vào. . . góp vốn để dự tiệc cùng con bé.
Và rồi một lúc sau, nhà vệ sinh đông đúc khác thường vì nhân viên cũng cầm ly, cầm ghế vào nhà vệ sinh để. . . dự tiệc cùng sếp “

Bạn ơi! Sáng sáng, Hạnh. . . mò lên facebook và . . . lượm lặt những phản hồi của các bạn. Hạnh mò lâu lắm, nhận được phản hồi hay nghe máy tính đọc có vài chục người thích bài viết là Hạnh. . . hí hửng vô cùng ! Dạo một vòng vào email cũng nhận được những phản hồi ngọt ngào của nhiều. . . đồng đội không xài facebook, Hạnh lại cười tiếp. . . hê hê. . .Chia sẻ yêu thương không chỉ bằng tiền, không phải cứ cầm mi cà rô. . . chém gió mới. . . xịn, , Hạnh quyết tâm đi theo con đường. . . không giống ai của mình. Hạnh tập xài facebook, tới hiện tại thì chỉ mới chơi được. . . vài chiêu trả lời bình luận, lâu lâu cái tay yếu quơ bậy quơ bạ, mất tiêu là chuyện bình thường. . . hê hê. . . Những bài viết dài dài, có hình ảnh thì Hạnh bố trí. . . đệ tử làm giúp, nghe . . . xịn cán. . . ha ha ha. . . Đệ tử của Hạnh là một em học trò khuyết tật vận động, nhưng hai mắt sáng. . . long lanh, em giúp Hạnh quản trị websitewww.sacmauhyvong.com , đăng bài lên facebook. . . nói chung là. . . kỹ sư tin học cây nhà lá vườn. . . hê hê. . .. Nhà em nghèo lắm, em đang học năm 2 đại học Nguyễn Tất Thành thì bị một chứng bệnh về xương và trở thành người khuyết tật, phải giã từ những ước mơ xanh của mình từ đó vì không đi lại được, Hạnh trang bị cho em một cái laptop. . . cũ và một cái điện thoại. . . không còn mới của Hạnh , và hai chị em lần mò . . . đại công trình chia sẻ yêu thương ! Em có việc làm không lương, chị có việc là. . . vô thu nhập, nhưng chúng ta vẫn cười và đón nắng mai về!
Các bạn thân mến! Cuộc sống luôn có những bất ngờ, có thể đó là những điều tồi tệ, nhưng cũng rất có thể lại là những phép màu, vì vậy , chúng ta cùng sống, cùng cười và cùng chia sẻ cho nhau những điều lương thiện bằng hết sức có thể, bạn nhé!
Nhà nhà trong, ngoài ngập yêu thương
Người người trên, dưới biết kính nhường
Niềm tin, hy vọng giăng ngập lối
Vườn hoa nhân loại tỏa ngát hương
MONG MANH SỰ SỐNG! Chào cả nhà!
MONG MANH SỰ SỐNG!
Nếu có ai hỏi Hạnh “ Hạnh đã vượt qua những ngày tháng kinh khủng nhất cuộc đời bằng cách nào ? “ Hạnh sẽ không suy nghĩ mà trả lời ngay lập tức, đó là nhìn thẳng, đối diện, không trốn tránh , chấp nhận tất cả trên nền tảng là tình thương yêu vô bờ bến của gia đình.
Và rồi Hạnh viết “ Có một mặt trời không bao giờ tắt “, đó là một cách để Hạnh luyện tập để chấp nhận chính mình, chấp nhận mình không còn lành lặn như nao người, chấp nhận hiện tại khiếm khuyết thay cho quá khứ tươi đẹp. Và rồi lần mò trong bóng tối, Hạnh viết lại tiểu thuyết tự sự của mình ở phiên bản tiếng Anh, và giờ là tiếng Nhật. Nỗi đau ngỡ đã phai nhạt, nhưng khi gõ những dòng chữ đầu tiên của chương 10 “ Mong manh sự sống “ , thì nước mắt cứ thế tuôn rơi. Nhưng người ơi! Nước mắt của mười năm chiến đấu cùng số phận và giành giật sự sống từ tay tử thần không mặn chát, cay xè mà giọt lệ này là những giọt ân tình, mặn mà , thấm đượm tình yêu thương.
Bạn ơi! Khi tất cả sinh lực đều giao cho định mệnh, thì mọi của cải, vật chất, tiền tài, đều vô nghĩa, chỉ có tình người là tồn tại và tỏa sáng!
Khuya rồi, Hạnh vẫn ngồi gõ say sưa, và vẫn khóc. Tuy nhiên, lâu lâu Hạnh lại. . . cười khùng một mình vì “ Chiến công hiển hách khi . . . ăn thua đủ với tử thần “ . . . ha ha ha. .
Mong bạn vui sống và trân trọng hạnh phúc mà mình đang sở hữu, bạn nhé!.
Thương mến!
Lê Dương Thể Hạnh
HÃY LÀM, ĐƠN GIẢN VÌ ĐIỀU ĐÓ  NÊN LÀM ! Chào các bạn!
HÃY LÀM, ĐƠN GIẢN VÌ ĐIỀU ĐÓ NÊN LÀM !
Trước khi . . . tra tấn cả nhà nội dung “ Hãy làm, đơn giản vì điều đó nên làm ! “ , Hạnh xin gởi đến cả nhà mẩu truyện sau :
“ Sa mạc Sahara , ở phía Bắc Châu Phi, từ trước đến nay vẫn mang mệnh danh là “ Sa mạc chết “ vì điều kiện tự nhiên khắc nghiệt nơi đây đã giữ lại rất nhiều linh hồn của những nhà khảo cổ học đến đây và vĩnh viễn không quay về . Năm ấy có một đoàn khảo cổ cũng đến để thực hiện công trình nghiên cứu, họ đi một vòng và bắt gặp rất nhiều hài cốt của những người đồng nghiệp không may trước đây. Lúc ấy đội trưởng mới có một đề nghị dạt dào tình yêu thương đến đồng đội của mình “ Chúng ta hãy tập trung những bộ hài cốt lại và làm những tấm bia mộ đơn giản để tưởng nhớ đến những đồng nghiệp xấu số của chúng ta “, lập tức trong nhóm có một người gay gắt phản đối “ Chúng ta vượt bao khó khăn đến đây không phải để làm những việc ấy, lương thực và sức lực có đáng tiêu hao vào chuyện bao đồng này chăng ?”. Đội trưởng không tranh cãi nhưng vẫn giữ vững lập trường của mình và vận động những bạn khác thực hiện ý tưởng lương thiện của mình. Một ngày trước khi chuyến khảo cổ kết túc, đột nhiên một trận bão cát kinh hoàng xuất hiện, tất cả la bàn, kim chỉ nam dẫn đường đều bị cát cuốn đi, cả đội rơi vào hoang mang, mất phương hướng và hiểu ra vì sao có những đồng nghiệp một đi không trở lại . Lúc này đội trưởng bình tĩnh nói với các đồng đội “ Cứng ta sẽ sống bằng cách men theo những tấm bia mộ mà chúng ta đã dựng nên thời gian trước để thoát ra khỏi sa mạc “. Và rồi chính hạt giống lương thiện họ đã gieo một cách nhẹ nhàng, đơn giản đã cứu lấy sinh mạng của họ trong gang tấc. . . “
Bạn ơi! Trong suốt chặng đường tròn 10 năm kể từ ngày Hạnh nhận lấy bản án “ Lê Dương Thể Hạnh u dây thần kinh số 7, tổn thương bán cầu não trái “, , Hạnh đã trải qua không ít những đau khổ, thăng trầm.Và hai hành động, có thể nói là. . . anh hùng rơm . . . he he. . . đã cho Hạnh một niềm hạnh phúc thanh thản mãi đến hôm nay , đó là : không truy cứu việc chẩn đoán sai lệch của bác sĩ và chủ động ra đi để hôn phu ngày ấy của Hạnh xây dựng gia đình khác.
Một tờ kịch nữa được bóc xuống, lễ Quốc Khánh của một thập kỷ trước là chuỗi ngày kinh khủng khi Hạnh biết ra mình là một bệnh nhân u não. . Và rồi, mười năm trôi qua, Hạnh hôm nay không còn là một thông dịch viên , kiêm thư ký tổng giám đốc người Nhật, và được sếp ưu ái gọi là “ Hạnh bijin “ ( mỹ nhân đó bà con. . . khẹc. . . ), mà còn lại là một Hạnh mắt mù, miệng méo, mũi méo, mập mũm mĩm. . . ha ha ha. . . Sức khỏe, ngoại hình, tình yêu, hạnh phúc, sự nghiệp cùng một lúc bỏ Hạnh ra đi. . . Tuy nhiên, trong đống đổ nát ấy, tình yêu thương còn ở lại và nhắc cho Hạnh nhớ rằng “ Hãy làm , đơn giản vì điều ấy nên làm! Khi trao đi yêu thương chắc chắn sẽ nhận lại thương yêu! “
Lễ 2 tháng 9 ngày bà con lại được nghỉ dài ngày, vợ chồng, con cái đưa nhau đi du lịch. Tui không được đi du lịch như bạn nhưng tui vẫn có niềm vui riêng, niềm vui của. . . người cõi trên không nói ra đâu. . . ha ha ha. . .
Chúc cả nhà nhiều. . . đồ ăn ngon nha!
Thương mến!
Lê Dương Thể Hạnh
CUỘC ĐỜI TRONG MƠ CỦA TÔI Chào cả nhà!
CUỘC ĐỜI TRONG MƠ CỦA TÔI
Bài viết có cụm từ “ Cuộc đời trong mơ “ được tung ra . . . tra tấn làng xã thì lập tức có một nữ đọc giả cao niên đặt câu hỏi vớ. . . mỹ nhân khoai lang như sau “ Cô Hạnh ơi! Cô có từng nghĩ mình sẽ mở lòng để đón nhận một tình yêu mới và vươn tới một “ Cuộc đời trong mơ ” có chồng, có con như bao người không ? ”
Bà con thương mến! Mỗi người sinh ra không thể lựa chọn số phận cho mình, chính vậy mà cụm từ “ Cuộc đời trong mơ “ với mỗi người cũng khác nhau. Tạo hóa đã mặc định , diễm phúc được làm vợ, làm mẹ không có chỗ cho Hạnh , do đó “ Cuộc đời trong mơ “ của Hạnh hoàn toàn không hiện hữu bóng dáng của một. . . đức ông chồng, chuyện duyên nợ cứ để ông tơ bà nguyệt sắp đặt, con người chúng ta chẳng nên cưỡng cầu làm gì nhỉ! Thật vậy, chỉ cần nghe . . . câu chuyện cười ra nước mắt sau là bà con có thể hình dung Cuộc đời trong giấc mơ của Hạnh là như thế nào.
Đây đã từng là. . . chiến công hiển hách khi một ngày đẹp trời nọ, Hạnh có thể tự mở tủ lạnh, mò rò, sờ sờ , sau đó bê một rổ trái sơ ri qua bàn ăn và vô tư vừa ăn, vừa hát.. Ba mẹ Hạnh chở nhau đi chợ về thì la lên kinh ngạc, lẫn . . . khâm phục “ Trời! Tự mò tìm đồ ăn luôn hả? Coi chừng đổ là hết ăn luôn đó! ” Từ hôm ấy, Hạnh được nước lấn tới , cứ lúc nào thấy buồn buồn. . . cái miệng là tự mở tủ lạnh tìm món gì . . . bỏ vào mồm. Mà có khi mò nhầm thứ gì là lạ, tròn tròn, mềm mềm, nghĩ là ăn được, nhai rồi biết liền, “ Trời ơi! Củ hành, cay quá! Nhưng mà cho chừa cái tật. . . ham ăn. . . hê hê. . .”
Mặc dù thỉnh thoảng Hạnh vẫn gặp . . . tai nạn củ hành hay làm vương vãi thức ăn ra sàn nhà, nhưng Hạnh vẫn thích tự phục vụ mình , người nhà lau dọn giúp Hạnh chứ đừng làm dùm Hạnh những việc Hạnh có thể.
Vậy đó, “ Cuộc đời trong mơ” của Hạnh không phải là “ Cuộc đời hiện hữu ngôi nhà và những đứa trẻ ” mà chỉ đơn giản là tự mình có thể phục vụ cho mình, tự lấy cơm cho mình ăn khi đói, tự rót nước cho mình uống khi khát, vậy thôi! Và một chi tiết quan trọng không thể thiếu là, làm sao có cơm, làm sao có nước thì. . . ngoài vùng phủ sóng của Hạnh, lúc đó Hạnh. . . làm duyên nhìn ba mẹ, anh chị và cười rất dễ thương. . . hê hê hê. . .
Ba mẹ ơi! Dầu trong đèn sắp cạn rồi sao, mắt con không nhìn thấy! Con mơ mình có thể châm thêm dầu để đèn mãi sáng bên con!
Đời không như là mơ Chào đồng đội thân yêu !
Hôm qua Hạnh nhận được một tin nhắn của cô bạn nhỏ mới quen qua facebook với lời lẽ rất dễ thương “ Chị Hạnh ơi! Em đang là sinh viên năm 3 khoa Xã hội học nên em thường xuyên theo dõi những bài viết của chị để chắt lọc tư liệu cho bài học. Tuy nhiên, cuộc sống dưới ngòi bút của chị toàn những điều thánh thiện và tích cực, chị có thể viết tặng em một bài về những sự tiêu cực còn tồn tại trong cuộc sống này ’’
Thật vậy, đây không phải là lần đầu tiên Hạnh nhận được câu hỏi dạng này, thậm chí có đứa bạn thân còn trêu “ Con Hạnh giờ là . . . người cõi trên, không vướng bụi trần’’. . . ha ha ha. . . Song, xin thưa đó chỉ là cái nhìn tích cực về những sự việc đang diễn ra quanh mình để có đủ lí trí. . . chiến đấu với số phận. Còn nếu mãi nhìn vào những điều tồi tệ thì sức lực, tinh thần đâu mà . . . tập xài facebook theo kiểu của người mù và. . . chém gió cùng đồng đội ?
Nhiều lúc nước mắt chảy ngược vào trong khi người bạn mà mình cứ ngỡ là “ bạn hiền ’’ chặn cuộc gọi hay hủy kết bạn trên facebook, hay nhận được một câu trả lời lạnh lùng “ Chị nhầm số rồi ’’ khi gọi đến một số điện thoại mà mình đã từng cộng tác trước đây , đơn giản “ Hạnh là người khuyết tật, dù có cố gắng , nổ lực đến đâu thì vẫn là người khuyết tật. Thật vậy, Hạnh xin mượn nguyên một tựa phim để nói với các bạn rằng “ Đời không như là mơ ’’ , nhưng mong các bạn cố gắng nhìn mọi việc bằng một ánh nhìn thân thiện thì cuộc sống sẽ rất đẹp. Vì vậy , Hạnh chủ trương không rơi lệ bởi những ai thiếu tôn trọng mình, mà chỉ đón nhận và. . . ghi lòng tạc dạ những ân tình mà Hạnh may mắn có được lúc cay đắng nhất cuộc đời.
Vậy đó bé yêu! “Đời không như là mơ “ nhưng chúng ta có quyền “ mơ “ về một “ Cuộc đời trong mơ “, bé yêu ạ! Chị Hạnh sẽ mãi là “ Hạnh. . . cõi trên, không vướng bụi trần “. . . ha ha ha
Mong bé yêu của chị và những đồng đội thân thương khi đọc được bài viết này thì phần nào hướng suy nghĩ của mình về những điều tích cực để cuộc đời này sẽ là “ Cuộc đời trong mơ “. . . la la la. . .
Thân mến
Lê Dương Thể Hạnh
VỪNG ƠI! ĐỪNG MỞ CỬA RA! Chào cả nhà!
VỪNG ƠI! ĐỪNG MỞ CỬA RA!
MÙA  XUÂN CỦA BỘ NÃO VÀ ĐÔI TAY Chào các bạn!
MÙA XUÂN CỦA BỘ NÃO VÀ ĐÔI TAY
Bài viết này tôi ngẫu hứng chắp bút khi tìm cái gì đó viết cho đỡ buồn sau mấy tiếng đồng hồ . . . đóng băng bên máy tính dịch lại tiểu thuyết tự sự “ Có một mặt trời không bao giờ tắt ’’ của tôi sang tiếng Nhật. Mến tặng những ai trót yêu tiếng Nhật như tôi, và chính. . . tinh thần thép của con người xứ Phù Tang đã phần nào giúp tôi chống chọi với bão tố cuộc đời.
Mời bạn click chuột vào đây để xem clip về tôi với thuyết minh tiếng Nhật, phụ đề tiếng Việt nhé!
https://youtu.be/5YkBc6aqRrQ
Cuộc chiến giữa chị miệng và anh lỗ tai. . . Cuộc chiến giữa chị miệng và anh lỗ tai. . .
Chào cả nhà!
Có thể nói “ Im lặng và lắng nghe’’ là một cách thể hiện khá văn chương của loại câu chữ. . . cây nhà lá vườn “ Cuộc chiến giữa. . . chị miệng và anh lỗ tai’’ . . . hê hê. . .Mời bạn cùng tôi im lặng chốc lát và lắng nghe tiếng mưa rơi trong mẫu truyện sau :
“ Tại một xóm trọ nghèo trời nhá nhem tối , bên ngoài mưa rất to, cô sinh viên uể oải bước vào phòng thả mình đánh oạch xuống giường và đưa tay bật chiếc quạt máy bé xíu trên tường. Cô lay hoay một lúc thì bực dọc nói một mình :
- Trời mưa mà nóng muốn. . . phát khùng , bụng thì đói, điện thì cúp. Bục bội quá!
Đúng lúc ấy, bé gái khoảng 5, 6 tuổi con chị bán vé số phòng kế bên chạy sang gõ cửa và hỏi :
- Chị ơi! Chị có nến không ?
- Không có! Đang nóng nực, bực mình muốn chết mà xin xỏ gì ? Về đi! Cô sinh viên làm một hơi dài và trút hết cảm giác không thoải mái lên bé gái tội nghiệp
Con bé vẫn vui vẻ chìa hai cây nến đang cầm trên tay đưa cô và nói :
- Mẹ em nói đúng, chị bận đi học suốt chắc là không có nến. Chị cầm mà dùng nhé, trời tối , lại cúp điện rồi!
Cô sinh viên. . . ngẩn tò te. . .
Vậy đó, đôi khi ta cũng nên học cách im lặng và lắng nghe người khác nói, phải không bạn ? Bởi sự lắng nghe tốt sẽ thể hiện sự quan tâm của bạn tới mọi người.
Thật vậy, sự im lặng không đơn giản được hiểu theo nghĩa đen là không có tiếng động hay trạng thái ở một mình của con người mà chúng ta cần hiểu rộng hơn, “ Im lặng’’ là sự lắng đọng, là khoảng lặng của tâm hồn . Khi bạn để đầu óc trống rỗng nghĩa là bạn đang trong tư thế sẵn sàng tiếp nhận một luồng thông tin mới, hay cũng có thể nói bạn đang lắng nghe mọi vật xung quanh mình.Và tôi nghĩ, lúc đó bạn sẽ cảm nhận cuộc sống một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất.
Tóm lại, tôi xin mượn lời một danh nhân để gởi một thông điệp yêu thương đến các bạn
“ Cảm xúc con người vô cùng phức tạp, tuổi càng cao trái tim càng thu nhỏ, dù đã được bao bọc rất kỹ, nhưng chỉ cần một lời nói vu vơ cũng có thể như mũi dao xé nát lòng người. ’’
Thành ra, người lớn họ chỉ nghĩ mà không cần nói, còn người trẻ thì cứ nói mà không cần nghĩ! “ Vì vậy, nên chăng lắng nghe để làm đẹp lòng nhau, để cuộc sống tràn ngập niềm vui ” đúng không các bạn ?
Chuyện về hai cái lỗ tai
Trời sinh để ngóng đúng, sai đó mà
Chị miệng chẳng giữ ôn hòa
Lúc nào cũng muốn lướt qua anh này
Vấn đề to – nhỏ, dở - hay
Lắng nghe, thấu hiểu tháng ngày ấm êm . . .
Thời gian và những đam mê Chào cả nhà!
Trưa Sài Gòn nắng như đổ lửa, song đường phố vẫn khá đông. . . Hạnh ngồi trong xe kín cửa , mắt mũi không nhìn thấy nhưng có thông dịch viên là. . .chị mẹ ngồi cạnh diễn tả phố phường và hộ tống đến Thành đoàn tp.HCM để tham gia buổi nói chuyện “ Thời gian và những đam mê “ của tiến sĩ Đinh Thanh Hương trong tư cách khách mời đặc biệt, nghe . . . kêu lắm, nhưng thuần túy chỉ là một sự chia sẻ, hoàn toàn không có thu nhập .. . hê hê. . . Thật vậy, trên những chặn đường mà Hạnh đã đi qua, Hạnh thật sự không mong cầu vật chất hay tính toán thiệt hơn cho bản thân mình , chỉ mong câu chuyện cuộc đời mình có thể mang lại niềm tin vào cuộc sống tràn ngập tình yêu thương đến mọi người. Con biết những lời này sẽ đến với những. . . chiến hữu đã đồng hành cùng con trong gia đình mình, Hạnh biết những câu chữ này sẽ đến với những tấm lòng vàng của thầy cô, bè bạn. . . để cùng Hạnh tiếp tục con đường chia sẻ yêu thương!
Và đây là phần chia sẻ của Hạnh về chủ đề trên :
Thời gian :
“ Thời gian “ là một nguồn tài sản vô giá và vô tận mà tạo hóa ưu đãi cho con người chúng ta. Bạn, tôi, dù là người lành lặn hay khiếm khuyết, người giàu hay người nghèo . . . đều có thể sử dụng nguồn tài sản này. Tuy nhiên, không vì vậy mà chúng ta sử dụng bừa bãi, phung phí quỹ thời gian trong cuộc đời.
Mời bạn cùng tôi suy ngẫm mẩu chuyện sau :
✳️✳️✳️NGỌN CỎ NÀO HOÀN HẢO?✳️✳️✳️
Sau kì thi căng thẳng, thầy giáo quyết định tổ chức một chuyến dã ngoại ra khỏi trung tâm thành phố để đám học trò cuối cấp ba có thể thư giản , cả nhóm ổn định chỗ ngồi và vui vẻ chuyện trò, ôn lại chuyện nắng mưa. Chợt thầy chủ nhiệm ra một bài toán và đám học trò nhiệt tình tham gia , thầy chỉ tay về phía những đám cỏ xanh rì và bảo “ Bạn nào mang về đây ngọn cỏ đẹp nhất sẽ nhận được giải thưởng đặc biệt hôm nay ’’. Nghe đến đó, cả đám học trò ùa ra thảm cỏ và ai nấy đều mong muốn mình sẽ là quán quân của ngày hôm ấy. Trước mắt họ là một màu xanh tươi thắm, họ có muôn vàn sự lựa chọn để có thể đạt được mục đích của mình. Họ đặt bước chân đầu tiên lên thảm cỏ, cuối xuống định ngắt cọng cỏ tươi non trước mặt , nhưng rồi “ Hình như ngọn cỏ xa xa kia đẹp hơn thì phải?’’ Họ nhủ thầm và lướt qua ngọn cỏ dưới chân. Cứ như vậy, họ tiếp tục đuổi theo cái gọi là “ đẹp hơn ’’ những thứ có trong tầm tay của mình. Chợt , họ ngẩng đầu lên khi thấy ánh nắng đã ngả màu và chỉ còn vài cọng cỏ cuối cùng dưới chân họ.
Các bạn thân mến !Cuộc sống luôn cho ta rất nhiều cơ hội để lựa chọn, nhưng cũng chính cuộc sống đã dạy ta rằng “ Không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông ’’ thời gian qua đi không bao giờ trở lại phải chăng ta nên nắm bắt cơ hội, trân trọng những gì ta đang có xác định mục tiêu, kiên trì, nhẫn nại vì mục tiêu đã đặt ra .
Đam mê :
Khi nói đến điều này, có ba khái niệm tôi cần nhắc đến với các bạn : đó là sở thích, đam mê và mục tiêu.
Thứ nhất, sở thích là những gì bạn cảm thấy vui, thoải mái khi thực hiện, có thể đó là sở thích nghe nhạc, chơi thể thao, đọc sách, viết văn. . . nhưng không phải sở thích nào cũng là đam mê. Vậy đam mê là gì ? Theo tôi, đam mê là một sở thích mà bạn có thể bỏ rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc để thực hiện điều ấy.
Đến đây thì có người lại thắc mắc, vậy đam mê và mục tiêu khác nhau chỗ nào, vì ta cũng có thể bỏ rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc để đạt mục tiêu. Xin thưa, đam mê là nền tảng, là động lực để ta vươn tới mục tiêu của mình. Ví dụ, bạn có thể nói à “ Mục tiêu giảm cân ’’, chứ ai lại nói “ Đam mê giảm cân ’’. . . hi hi. . . nhưng bạn có thể nói “ Tôi đam mê viết văn và tôi sẽ cố gắn hết sức để hoàn thành mục tiêu viết một tập truyện ngắn trong năm nay’’
Trở lại câu chuyện cuộc đời tôi, bạn nhé!
Từ nhỏ tôi đã là một con bé. . . lắm mồm, lắm chuyện và thích lý sự cùn. . . hê hê. . . Lớn tí nữa, tôi may mắn nằm trong đột tuyển học sinh giỏi văn cấp thành phố Đà Lạt, cấp tỉnh Lâm Đồng, rồi cấp Quốc gia , nhưng đến vòng cao nhất, thì tôi chỉ dự thi . . . văn nghệ thôi, còn giải thưởng thì. . . người khác giành mất. . . ha ha ha. . .
Cuộc sống đẩy đưa, tôi vào đại học và ra trường , rồi hòa nhập vào công việc với niềm đam mê là tiếng Nhật, khả năng và đam mê viết lách của tôi dường như bị quên lãng. Cũng lại là một chữ “ NGỜ’’, tôi ngã bệnh và trở thành người khiếm thị đang ở giai đoạn “ Nói tiếng Nhật như gió, chữ nào khó , thì. . . ló tiếng Việt. . . hê hê. . . và rồi đam mê viết lách sống lại trong tôi khi tôi tập luyện ngón để tiếp xúc với phần mềm hỗ trợ tiếng nói dành cho người mù trên máy tính. Và rồi , trời đã không phụ lòng người, hai cuốn sách trong bóng tối của tôi đã ra đời : tiểu thuyết tự sự CÓ MỘT MẶT TRỜI KHÔNG BAO GIỜ TẮT và Cẩm nang vượt khó BÌNH YÊN SAU GIÔNG BÃO
Hiện tôi đang mò mẫm để thực hiện một cuốn sách bằng tiếng Nhật về cuộc đời mình.Rất nhiều người có cùng một câu hỏi “ Tại sao Hạnh vượt qua trăm ngàn khó khăn, cố gắng từ năm này qua tháng nọ chỉ để làm một việc mà không biết sẽ mang lại kết quả gì : đó là, chuyển hơn 400 trang sách từ tiếng Việt sang tiếng Nhật với một đôi mắt mù và một cơ thể. . . không giống ai ?” Bạn ơi! Xin thưa! Đơn giản đó là “ ĐAM MÊ ’’ , và Hạnh sẽ đi đến cuối con đường dù chuyện gì xảy ra đi nữa. . . vì Hạnh là Hạnh, rất lì. . . ha ha ha. . .
Và một đam mê nữa Hạnh mới phát hiện ra khi mình không may nhận lấy. . . bản án số phận. Đó là đam mê hoạt động xã hội. Hạnh sẽ giảm cân không phải cho. . . đẹp gái hơn đâu nha, . . . hê hê. . . mà là để. . . tấm thân gầy 70 kg này có thể di chuyển dễ dàng hơn, vận động tài chính nhiều hơn để giúp nhiều hơn những mảnh đời bất hạnh. Đặc biệt, Hạnh vẫn đang xây dựng và định hình bản thân thành một diễn giả chuyên nghiệp, Hạnh sẽ đứng trên hai chân của mình, hôm nay chưa vững, này mai, ngày mốt. . . một này kia sẽ vững. . . Đơn giản, vì đó là ĐAM MÊ!
Chúc cả nhà dồi dào sức khỏe, đừng bao giờ từ bỏ ước mơ và đam mê trong đời, người ơi!
Hỏi rằng, bóng tối có lê thê ?
Xin thưa, màn đêm rất ê chề!
Đời còn thời gian và hy vọng
Em còn mơ ước lẫn đam mê. . .
Bài viết tặng mẹ, người phụ nữ kính yêu nhất đời tôi !x Chào cả nhà!
BÀI VIẾT KÍNH TẶNG NGƯỜI PHỤ NỮ YÊU KÍNH NHẤT ĐỜI TÔI NHÂN DỊP 8.3
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt