Facebook
Youtube
Sacmauhyvong TRI ÂN CẢ NHÀ
Chào mọi người!

Trời Sài Gòn những ngày này hơi khó chịu, chẳng biết người không bệnh thì thế nào, chứ người không khỏe, lại. . . mập ủn ỉn như Hạnh thì mưa một trận là mệt rã rời luôn. . . Nhưng không sao, mẹ không cho ngồi máy tính thì ta mở đài nghe vậy, hãy cứ tin rằng từ chuyện nhỏ xíu đến chuyện lớn đùng, không vấn đề nào là. . . hết thuốc chữa nhé bà con!
Từ thuở ấu thơ , bên cánh võng đong đưa đến khi trưởng thành, thì hình ảnh mẹ vẫn mãi là ánh sáng soi đường con đi….. Đã bao lần con thất bại là bấy nhiêu lần có mẹ bên cạnh an ủi, dỗ dành, trăm ngàn cay đắng , chông gai trên cuộc đời đã có mẹ gánh vác cùng con. Bạn ơi! Xin hãy đọc câu chuyện dưới đây và nói với mẹ rằng “ Mẹ ơi! Con thương mẹ nhất trên đời!”
Bạn ơi! Xin hãy tạm dừng cái hối hả, bận rộn củ vòng xoay cơm, áo, gạo , tiền để lắng đọng cùng sacmauhyvong với câu chuyện “ CHÂN TÌNH QUA NHỮNG ĐÔI DÉP “ sau nhé!
Điều may mắn nhiều khi rất là giản dị, và ẩn ngay trong nghịch cảnh. Có thể bạn đang buồn vì công việc không thuận lợi, vì mới chia tay với
người yêu, hay có một cuộc sống không như mong muốn…Nhưng bạn đừng vội buồn và tuyệt vọng cho rằng vận may không mỉm cười với bạn. Đừng chỉ nhìn những cánh cửa đã khép lại mà quên rằng vẫn còn những cánh cửa khác đang mở ra. Tôi và bạn hãy cùng nhau cố gắng vượt qua những khó khăn đang gặp phải, vì đơn giản đó là những bước ngoặc trong cuộc đời mỗi người. Thành quả nở hoa trong nhọc nhằn, phải thế không bạn??? Sacmauhyvong sưu tầm và xin chia sẻ cùng các bạn mẩu chuyện sau :
Tôi gặp thầy cách đây hơn bốn năm, trong tâm trạng nửa tỉnh nửa mê của một người vừa bước vào bóng tối bởi chứng u não định mệnh. Hành trang năm ấy thầy trao là phần mềm hỗ trợ tiếng nói dành cho người mù trên máy tính cùng một chữ nhẫn sáng rực niềm tin, và rồi kết quả hôm nay tôi ngồi đây viết những dòng chữ này bằng một lòng biết ơn chân thành gởi đến thầy.
Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Phút lơ đẵng chẳng ngờ ta để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu
Tôi là một cô giáo mù, đến với bóng tối muộn màng bởi chứng u não định mệnh, và trong lúc khủng hoảng tinh thần cực độ thì chính em, người thanh niên khiếm thị, mồ côi cả cha lẫn mẹ, nhưng vẫn mỉm cười chiến đấu số phận - Ngô Quang Hiếu, đã cho tôi niềm tin để tiếp tục cố gắng. Em là học trò của tôi trong lớp học tiếng Nhật qua mạng internet.
Người ta vẫn thường hay nói rằng : “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” , vậy có phải chăng khi không còn đôi mắt thì cửa sổ tâm hồn bị khép lại ? Và điều này không hoàn toàn đúng đối với trường hợp của anh Trần bá Thiện, người đàn ông có nghị lực phi thường, đã làm nên những việc không tưởng dù trước mắt anh chỉ toàn một màu đen.
NGÀY XƯA ƠI!
Chuyển đến trang [trước]  1 2 3 4 5 6 7 8  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt