Facebook
Youtube
Chào cả nhà!
NỖI LÒNG CON TRẺ MÙA VU LAN
Hôm nọ nó lại nhận được một câu hỏi từ một học trò khuyết tật của mình “ Cô Hạnh ơi! Vào Facebook của cô chỉ toàn thấy nụ cười, vậy có khi nào cô buồn không cô, Cô thường hay ưu tư về chuyện gì trong cuộc sống hiện tại ? “
Nó nhớ lại câu hỏi và cười một mình , nụ cười buồn nhưng không bi lụy. Buồn chứ! Thỉnh thoảng cũng thoáng chạnh lòng vì bạn bè đồng trang lứa giờ đã làm mẹ, làm cha, kẻ lên sếp, người thành chủ doanh nghiệp. . . Tuy nhiên, điều làm nó rơi lệ không phải hạnh phúc , sự nghiệp cho riêng mình,, nó thương anh ba, chị mẹ hơn 70 rồi mà vẫn phải lụm cụm chăm sóc nó. Nó ước gì mình đừng bệnh, không phải để có chồng, có con, có địa vị. . . như bạn bè, mà đơn giản nó muốn làm điều mà ba mẹ nó đang làm cho nó “ chăm sóc cho con Út từng miếng ăn, giấc ngủ “ .
Hơn mười năm nay, con Út đã là người khuyết tật nặng với không gian xung quanh chỉ toàn bóng tối, , mỗi ngày âm thanh quanh nó không còn là âm thanh của công việc, giải trí, hàng quán . . . mà chủ yếu là giọng nói thân thương của mẹ, tiếng thở hiền hòa của ba , lâu lâu nó nghe “ trứng cút lộn, hột vịt lộn, bắp xào đây! “ từ ngoài đường vọng vô nhà. . . ha ha ha. . . Ngày ấy cứ mỗi lần lễ Vu Lan nó hay ăn chay, rồi còn đi chùa nữa, nó cài lên áo một bông hồng đỏ thắm và nguyện cầu “ Cầu Trời phù hộ cho ba mẹ con luôn khỏe mạnh. Mong trời phù hộ cho con nữa, con cũng mong mình luôn khỏe mạnh để báo hiếu mẹ cha lúc tuổi già “ . Ấy vậy mà đùng đùng nó ngã bệnh ,nó mù, nó điếc, nó nói ngọng, sợ nhất là nó không đi lại bình thường được mà lục lọi tìm đồ ăn suốt ngày, ba nó nói “ Con Út là cái máy nghiền thức ăn biết nói “, mẹ nó phụ họa thêm “ cái máy này bảo hành vô thời hạn “, bữa trước nó bị thằng cháu cưng bắt tại trận “ Con biết ngay là cô Út tìm bánh mà! “ khi nó len lén cho một cái bánh sochola vô miệng . . . ha ha ha. . . Nó thương anh ba, chị mẹ nhiều lắm, nó hay khóc thầm vì bản thân làm gánh nặng cho ba mẹ lúc tuổi già, nhưng nó vẫn cười hết số và dõng dạc nói “ Con không thành công trên con đường công danh, sự nghiệp, con cũng không cho ba mẹ ẵm cháu, nhưng tối tối con xoa bóp miễn phí cho mẹ, rồi thỉnh thoảng cho ba mẹ cơ hội chụp hình chung với diễn giả khuyết tật truyền niềm tin sống, chưa kể lâu lâu ba mẹ được lên TV đóng. . . vai quần chúng phụ họa cho con. Một ngày nào đó con sẽ trở thành diễn giả kiêm một nhà hoạt động xã hội chuyên nghiệp. . . . he he. . .Con sẽ tiếp tục con đường này và nhất định không từ bỏ ! “
Vu Lan này hoa hồng vẫn thắm đỏ trên áo nó. . . nhưng nó rất sợ mai kia hoa đổi màu. Tối, nó nằm lăn qua lăn lại một mình với nỗi trống vắng vô hạn “ Lạy Trời, con không mơ ước gì cho riêng mình, chỉ mong mỗi năm con đều được cài hoa hồng đỏ “
Ngoài trời gió vẫn rít lên từng hồi, dữ tợn quá. . .

Thương, Lê Dương Thể Hạnh
Chào cả nhà !
HOT. . . HOT . . . HẠNH, EM CÓ MUỐN MỘT ĐỨA CON ?
Hạnh xin trích lại một vài dòng của bài viết đăng trên FB Hạnh Lê vài tháng trước :
“Một câu hỏi như chà muối vào vết thương chưa lành hẳn, một biển tình người bao la, và một sự khâm phục. . . “, đó là những dòng chữ đầu tiên của một lá thư Hạnh nhận được cách đây gần nửa năm .
“ Tôi là một du học sinh chuẩn bị bảo vệ luận án tiến sĩ chuyên ngành Tâm lý học tại Úc, đề tài luận án của tôi là “ The power of compassion “ ( Tạm hiểu “ Sức mạnh của lòng nhân ái “ ). Tôi đã tìm hiểu rất kỹ tất cả những thông tin liên quan đến bạn, “ đã đọc cả hai cuốn sách của bạn nhưng tôi vẫn chưa thật sự bị thuyết phục cho đến khi tôi nhận được câu trả lời của bạn và vô số những bức xúc, phẫn nộ của mọi người quanh câu hỏi quá nhẫn tâm của tôi . Tôi thành thật xin lỗi và bày tỏ sự khâm phục tự đáy lòng của một người đàn ông độc thân ở tuổi gần 50, chỉ thích học, nghiên cứu và chưa từng bị rung động bởi một người phụ nữ nào. . . “.
Và rồi tựa bài viết hôm nay cùng lời nhắn gởi chân thành “ Thể Hạnh ! Đừng lo lắng và suy nghĩ nhiều! Tôi có thể chăm sóc , đồng thời tạo cho em một cuộc sống tốt ! “ chính là nội dung trao đổi mới nhất H nhận được từ người đàn ông nọ, có lẽ giờ đây ông ấy đã là tiến sĩ tâm lý học .Bạn thân mến!H đã từng nói, “ Tất cả chân tình đến với H sau những thăng trầm của số phận đều đáng quý và đáng trân trọng”. Vì vậy, lẽ ra sẽ không có bài viết này trên FB , nhưng H xác định mình là của cộng đồng, là sứ giả của tình yêu thương, nên H không chọn điểm đến của mình là hạnh phúc riêng tư , và mong muốn tất cả mọi người đón nhận H như một người bạn, dẫu mù, dẫu khuyết tật nặng nhưng tôn trọng tình bạn và đặt chữ “ TÍN “ lên hàng đầu. .
Nếu bệnh tật không đến đột ngột, giờ đây H đã là con của hai người mẹ và trở thành mẹ của những đứa con.Tuy nhiên, số phận bảo rằng, “ Hạnh phúc được làm vợ, làm mẹ không có chỗ cho Lê Dương Thể Hạnh “ và cuộc sống hiện tại, không chồng, không con, không làm gánh nặng cho bất cứ hero nào là do H lựa chọn . Vì vậy, H sẽ mãi là mỹ nhân Gạo lứt mang yêu thương đến tất cả mọi người.
Mỹ nhân Gạo lứt là con gái Út cưng của anh ba, chị mẹ, là em gái Út, dì Út, cô Út của cả nhà, là mỹ nhân có sắc đẹp . . . nghiêng thùng, đổ rác . . . của thầy cô , bè bạn , , là “ cô giáo nói nhiều lủng lỗ tai “ của các em khiếm thị. . . he he he. . .
Rơi nước mắt, xót xa số phận
Nở nụ cười, ấm áp tình thân
Niềm tin , hy vọng, cùng ý chí
Động viên, chia sẻ, hòa nghĩa ân . . .
Xin cám ơn bạn, cám ơn tất cả đã cho H niềm tin về một cuộc sống ấm tình người!
Thân mến , Lê Dương Thể Hạnh
Chào bà con!
ĐỜI KHÔNG NHƯ LÀ MƠ
Hạnh xin mượn nguyên văn tựa một bài hát của Trầm Tử Thiêng để làm chủ đề cho bài viết này . Số là H vừa nhận được một tin nhắn với lời lẽ chân thành “ Mỹ nhân Gạo lứt ơi! Vào FB của chị vui thật, chỉ toàn thấy “ he he “ “ ha ha “, chứ chẳng bao giờ thấy “ hu hu “ .Chả lẽ cuộc sống này không có gì để ta phải khóc sao chị ? “
Để trả lời câu hỏi này, H xin trích dẫn một vài dòng sau “, trong chữ “ vững “ có một dấu “ ngã”, trong chữ “ nhẹ “ có một dấu “ nặng “, trong chữ “ hiểu “ có một dấu “ hỏi “. . .” vậy thì cuộc đời này phải chăng chỉ toàn màu hồng, toàn “ he he “ “ ha ha “,? Hay mọi vật tồn tại trên cõi thế gian không gì hoàn hảo cả, có tốt, ắt sẽ có xấu, , nhưng điều quan trọng là bản thân ta nhìn nhận sự việc và đừng bi lụy theo hướng tiêu cực. Trên con đường hoạt động xã hội mà H nguyện gắn bó quãng đời còn lại, dĩ nhiên sẽ có rất nhiều khó khăn, thậm chí tổn thương lòng tự trọng, ví như câu nói mà H nhận được từ một số điện thoại lạ cũng khá lâu rồi “ Cô Hạnh, cô thật sự có ý giúp đỡ người mù hay tư lợi riêng cho cá nhân cô ? “, hoặc những lời hứa hẹn có vẻ chắc chắn rằng, sẽ tham gia và hỗ trợ chương trình , và rồi . . . im re không lời giải thích, thậm chí bạn cũ, ngỡ thân quen, nhưng “ Thể Hạnh bây giờ đã là người khuyết tật , giữ liên lạc cũng chẳng ích gì”, không ít bạn nghĩ vậy và cắt mọi liên lạc với H. . . Cay đắng lắm, xót xa lắm . . . nhưng “ Đừng “ hu hu “ vì những điều ấy , mà hãy “ he he “đón nhận tình yêu thương của gia đình, thầy cô, bè bạn đã tin tưởng và nâng bước H qua những thăng trầm của số phận “ , H nghĩ vậy , rồi mỉm cười với mọi ngang trái và rủi ro đến với mình. H nguyện sẽ gánh vác mọi khó khăn trong khả năng có thể bằng tất cả sức khỏe còn lại, đồng thời chịu trách nhiệm hoàn toàn với những gì mình đang làm.
“ Đời không như là mơ! “Hãy cùng H xây dựng trong suy nghĩ của bạn những tình huống xấu có thể xảy ra trên hành trình cuộc đời, bạn nhé! Ta không thay đổi được sắp đặt của con tạo, nhưng ta có thể thay đổi mình để phù hợp với những sắp đặt ấy, đồng ý chứ, làng nước ơi!
Thương mến, Lê Dương Thể Hạnh
https://www.youtube.com/watch?v=x6fcw2O-lmc
EM BÉ . . . GIÀ TUỔI 30 Chào cả nhà!
EM BÉ . . . GIÀ TUỔI 30
Nó ngồi vừa khóc vừa viết những dòng chữ này. Hôm nọ nó đi diễn thuyết truyền niềm tin sống cho các bạn trẻ, nó nhận được một câu hỏi nghe ra có vẻ không hay, nhưng thực tế lại đầy ắp sự thông cảm và sẻ chia : “ Hạnh ơi! Bạn có thể chia sẻ cho mọi người biết về thu nhập cá nhân và cuộc sống vật chất hiện tại của bạn thế nào ? “
Nó cười lớn và trả lời “ Hạnh là. . . người cõi trên, vô tư không vướng bụi trần, nên chỉ cần há miệng, hít khí trời là sống thôi. . . ha ha ha. . . “
Hơn mười năm trước, nó là thông dịch viên kiêm thư ký tổng giám đốc người Nhật. Năm 27 tuổi, nó xây nhà 3 tầng, chuẩn bị lấy chồng rồi đi Nhật tu nghiệp. . . Lúc đó nó nghĩ chuyện cơm, áo chỉ là chuyện nhỏ. . . he he he. . . Vậy đó, tương lai nó có vẻ rất tươi đẹp!
Đùng. . . đùng. . . đùng. . . Sấm nổ vang trời. . .một ngày nọ, nó đi làm về sớm bất thường! Nó đau đầu và trở thành bệnh nhân u não. Nó phẫu thuật 3 lần , xạ trị 27 tia . Từ khi nó bệnh, , nhà lớn bán, nhà nhỏ bán, nhà chung bán nhà riêng bán chỉ để đổi lấy tính mạng của nó thôi.
Nó sống rồi! Nó về dương thế trong vòng tay anh ba, chị mẹ nhưng nó thành “ Em bé. . . già tuổi ba mươi “, nó mù, đi không được nên ba nó tập cho nó từng bước như hồi lên 2 tuổi, mẹ nó đút từng muỗng cháo cho nó ăn. . . , nó ngậm ngùi chia tay quá khứ tươi đẹp, nó chủ động ra đi để hôn phu xây dựng hạnh phúc mới, đặc biệt nó tập chấp nhận với đời sống hoàn toàn phụ thuộc kinh tế vào gia đình Ngày nào nó chỉ cần . . . vỗ tay là ra tiền, bây giờ muốn có tiền thì nó . . . xòe tay “ mẹ ơi! “. . . he he. . . Mỗi tháng nó nhận được vài trăm ngàn trợ cấp khuyết tật, lâu lâu . . . hên xui nó nhận được lời mời đi . . . chém gió, bán sách, thu nhập . . . vi vu. . . ha ha ha. . . nhưng nó vẫn cười hết số và hoạt động từ thiện hết mình vì nó còn may mắn khi anh sáu và chị năm của nó đều làm sếp , chị tư của nó lấy chồng Việt kiều và định cư tại Mỹ, lâu lâu gởi quần áo đẹp , nước hoa . . . về cho nó xài chơi. . . he he. . . chị hai, chị ba của nó không rủng rỉnh vật chất nhưng tinh thần thì . . . vô tư, nó có thể. . . dí bất cứ khi nào nó muốn.
Hôm nay nó không tu tu khóc nữa, nói năng rõ ràng hơn và anh ba, chị mẹ đưa nó đi. . . chém gió , truyền niềm tin sống cho mọi người. Nó không còn diễm phúc nhìn dáng gầy mến thương của anh ba, chị mẹ, nhưng nó biết anh ba, chị mẹ nó đang rơi những giọt nước mắt hạnh phúc “ Con Út coi mập mập dzậy mà nói chuyện cũng duyên dáng ghê. . . ha ha ha. . . “
Nó vẫn là . . . em bé già nhưng gần 40 rồi. Đời nó buồn thật, bóng đêm quanh nó lạnh lùng thật! Nhưng nó vẫn cười mãn nguyện với vai trò là “ con Út mập được nâng niu, ấp ủ của cả một đại gia đình “ và nó luôn khẳng định “ Có tình yêu thương là có tất cả ! “
Cám ơn tạo hóa, cám ơn số phận đã giúp con nhận ra sự thiêng liêng này!
Thu nhập ư? Vật chất ư ?
Hai bàn tay trắng, vô tư mỉm cười
Sống vui cùng với tình người
Công cha, nghĩa mẹ, đời đời khắc ghi
Bạc vàng , danh vọng nghĩa chi !
Làm thân “ em bé “, cần gì tiền nong. . . . ha ha ha. . .
Xem hình anh ba, chị mẹ và mỹ nhân gạo lứt nè!
Tự đáy lòng, Hạnh xin trân trọng cám ơn ban tổ chức chương trình Mindfulness - Based Transformation (MT ) đã tin tưởng và tạo cơ hội để Hạnh chia sẻ câu chuyện đời mình, bán sách và có thu nhập.
Thương, Lê Dương Thể Hạnh
HÃY TRÂN QUÝ BẢN THÂN MÌNH HÃY TRÂN QUÝ BẢN THÂN MÌNH
Bài viết này ra đời rất ngẫu nhiên khi mỹ nhân gạo lứt nghe những người phụ nữ. . . không cò trẻ trong nhà đang bàn luận rôm rả về mốt áo dài cách tân hiện tại, và mấy mỹ nhân này . . . hết hồn khi mỹ nhân gạo lứt cũng muốn một chiếc “ XXL SIZE thật. . . sành điệu để cuối tuần này mỹ nhân sẽ diện đi . . . chém gió ở trung tâm hội nghị quốc gia, đường Võ Thị Sáu , quận 3.. . he he he. . .
Đơn giản thôi đồng đội! Mỹ nhân gạo lứt xin mượn một câu “ xưa như trái đất “ để giải thích cho ý tưởng . . . hơi lạ của mình nhé “ Muốn người khác tôn trọng mình trước hết mình phải yêu lấy bản thân mình “. , Hạnh mù, Hạnh điếc, Hạnh không đi lại được, vân vân và vân vân, , nhưng Hạnh khẳng định rằng “ Hạnh rất yêu thương cái cơ thể khiếm khuyết. . . một số thứ đáng kể này, vì Hạnh xác định bây giờ mình sống không phải cho riêng Hạnh , mà vì những ân tình tạo hóa đã ban tặng, ân tình mẹ cha, anh chị, thầy cô, bè bạn và Hạnh phải thực hiện sứ mệnh : đọc, hiểu và cảm thông với nỗi đau của người khác “
Bạn ơi! Câu chuyện về cuộc đời Hạnh không còn mới với tất cả mọi người, nhưng tự đáy lòng , Hạnh vẫn muốn nói “ Mong bạn hãy trân trọng bản thân, cho dù điều đó chưa thật như mong muốn của bạn nhưng hãy sống bằng tất cả sự chân thành, bởi bạn không phải sống cho riêng bạn mà còn cho tất cả những người thân yêu như nội dung một câu hát mà Hạnh đã biết từ rất lâu “ Cha mẹ cho em là hình hài, thầy cô cho em là kiến thức, và bao tháng năm em lớn lên, ai cũng mong sao em thành người. . . “
Xem hình mỹ nhân gạo lứt tha thướt áo dài nè. Hết hồn chưa! Ha ha ha. . .
Thương, Lê Dương Thể Hạnh
HÃY KIÊN NHẪN VÀ ĐỪNG TỪ BỎ ƯỚC MƠ ! Chào cả nhà!
HÃY KIÊN NHẪN VÀ ĐỪNG TỪ BỎ ƯỚC MƠ !
Hạnh viết những dòng chữ này chỉ để gởi trao một thông điệp “ Bạn ơi! Hãy kiên nhẫn và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ !
Trở về dương thế và thành người khuyết tật nặng sau ca phẫu thuật lần thứ 3 định mệnh, Hạnh không còn gì ngoài bóng tối và tình thương yêu. “Tiếng Nhật là loại chữ tượng hình, người mù rất khó sử dụng. Vả lại, tiếng Việt và Nhật không thể sử dụng chung một hệ điều hành bằng phần mềm hỗ trợ tiếng nói đồng nghĩa với việc chưa có tự điển nói Nhật – Việt dành cho người mù trên máy tính “
“, đó là toàn bộ những thông tin mà Hạnh ra sức tìm hiểu khi sa vào bóng tối.
“ Ngậm nhùi chia tay tiếng Nhật ư ? Niềm tin, lý tưởng và động lực sống không thể kết thúc tại đây! “ Hạnh nghĩ vậy và tiếp tục. . . quậy. . . he he he. . .. . . Và rồi trời đã không phụ lòng người, mất một thời gian khá dài để tìm hiểu và vận động kinh phí , cùng với sự hỗ trợ nhiệt tình của trung tâm tin học CLC- trường đại học KHTN và mái ấm Thiên Ân , cuối cùng Hạnh đã có cơ hội góp chút kiến thức nhỏ bé để hoàn thành phần mềm tự điển nói Việt – Nhật đầu tiên cho cộng đồng khiếm thị Việt Nam.
Và rồi Hạnh viết, viết “ Có một mặt trời không bao giờ tắt “ phiên bản tiếng Nhật.Một chương, rồi lại một chương nữa sang tiếng Nhật, sẽ còn rất lâu, rất nhiều công đoạn, qua một lần chỉnh sửa của người bạn Việt Nam đang làm việc tại Nhật, rồi lại thêm một lần hiệu đính cuối cùng của người bạn Nhật tốt bụng. , nhưng hãy tin, và chúng ta có quyền tin “ Vài năm nữa sẽ có một tiểu thuyết bằng tiếng Nhật do một người khiếm thị Việt Nam cắp bút"
Vậy nhé! Hãy kiên nhẫn và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ!
Thương mến, Lê Dương Thể Hạnh
CHÚNG TÔI LÀ . . . MỸ NHÂN Chào cả nhà!

CHÚNG TÔI LÀ . . . MỸ NHÂN

Khi chuẩn bị viết một đoản văn chào mừng ngày Quốc tế Phụ nữ 8 tháng 3 , tôi đã suy nghĩ rất nhiều, sẽ là một bài viết về mẹ, về cô giáo, về những mỹ nhân quanh tôi. . . rất rất nhiều đề tài, nhưng cuối cùng tôi quyết định chọn chính mình, bởi : Tôi là Phụ nữ ! . . . he he he. . .

Câu chuyện về cuộc đời tôi hẳn không còn mới với tất cả mọi người. Hiện tại, tôi vẫn mù, vẫn mập, vẫn . . . ăn nhiều, nói nhiều. . . mặc dù nói ngọng. . . he he he. . .Nhưng bao năm qua rồi, cho tới hôm nay tôi vẫn. . . xăm mình mượn thực tế về bản thân để minh chứng cho một nửa trái đất này là những mỹ nhân không chỉ xinh tươi, nhan sắc mặn mà mà còn yêu đời, yêu cuộc sống, sẵn sàng đối diện và mỉm cười đương đầu với mọi khó khăn

Bạn thân mến ! Khi nghĩ về Phụ Nữ, người ta thường nghĩ về “ một rừng hoa “. Nhưng hoa cũng có rất nhiều loại, có nàng sim tím e ấp, dễ thương, đượm buồn cả bầu trời , cũng có nàng hồng rực rỡ, yêu kiều cả hương lẫn sắc. . . và rồi, trong một góc nhỏ của rừng hoa ấy, người ta vẫn nhận ra hoa xương rồng, tuy gai góc, trên sa mạc nắng gió, hoa xương rồng vẫn vươn cao, nợ rộ những nàng hoa đỏ thắm , xinh xinh, Dù môi trường, không khí, nhiệt độ khắc nghiệt, nhưng hoa vẫn nở để góp hương cho đời. Vậy đó! Dù là hoa gì thì cũng là một nhân tố làm đẹp cuộc đời . Vì vậy, tôi rất yêu nhân vật TÍP PHỜ NỜ typn ( Tôi yêu phụ nữ ) trong tác phẩm Số đỏ của nhà văn Vũ Trọng Phụng và mong muốn hero trên trái đất này cùng đồng thanh “ TYPN ! “
Bạn thân mến ! Mỗi người sinh ra không có quyền lựa chọn giới tính hay số phận cho riêng mình, nhưng chúng ta có quyền tự hào và sống vui vẻ, mãn nguyện với những điều ấy. Tôi là một phụ nữ, tôi từng là một thong dịch viên tiếng Nhật năng động, . . . nhí nhảnh , và một người mù, điếc, khuyết tật vận động. . . cũng là tôi đây, nhưng tôi vẫn tha thiết yêu đời và yêu thương bản thân mình bởi tôi tin bên tôi luôn có tình yêu thương sẽ dẫn đường tôi bước trên lối mòn phủ kín bóng đêm, và đặc biệt tôi tin chị em phụ nữ là một phần không thể thiếu trong cuộc sống này, bởi “ Chúng tôi là mỹ nhân ! “ . . . la la la. . .

Thương chúc chị em luôn trẻ , đẹp, yêu mình, yêu đời. . .

Trong hình là 4. . . mỹ nhân họ Lê chúng tôi, xin thưa, con trai cô dâu bây giờ đã học lớp 8, nhưng . . . cô nàng có cái nốt ruồi thiệt to bên phải vẫn nghĩ mình còn. . . nhí nhảnh như con cá cảnh. . . ha ha ha. . .

Mến chào tất cả bằng niềm tin yêu cuộc sống . . . la la la. . .

Lê Dương Thể Hạnh
Chào bào con !
ĐIỀU VỤN VẶT HẠI HƠN ỐC BƯƠU VÀNG . . . HE HE. . .
Việt Nam ta là một nước nông nghiệp bao đời nay , và kẻ thù cho cây cối, mùa màng chính là loại ốc bươu vàng đáng ghét . Vì vậy, suy nghĩ mãi cuối cùng, tôi chọn tựa đề này, với thông điệp “ Mong các bạn đừng để những điều vụn vặt tàn phá tình yêu thương ! “
Tôi tạm lắng lại để nhớ chi tiết ca phẫu thuật não lần thứ ba tại Singapore , “ đòn quyết định chiến thắng lưỡi hái tử thần “ và tôi đã trở về, trở về với một cơ thể không trọn vẹn nhưng điều tôi muốn nói ở đây là với công nghệ hiện đại của y học , tôi đã được phẫu thuật bằng phương pháp thôi miên, tôi bị cuốn theo những hình ảnh mà ekip phẫu thuật đã chuẩn bị để thôi miên não bộ của tôi, tôi tỉnh táo đến mức có thể biết mình đang được mổ lại vết thương cũ nhằm mục đích lấy . . . cái cục u to thù lù trong đầu tôi ra , tôi ý thức được những âm thanh lẻng xẻng của phòng mổ nhưng tôi không hề đau. . . đặc biệt, tôi cảm nhận được mình đang giành giật sự sống từ tay thần chết. Tôi sợ lắm, nhưng dường như có một sức mạnh vô hình nào đó, có lẽ là do khoa học kỹ thuật lồng ghép trong những thước phim , ngăn nỗi sợ hãi của tôi lại cũng như không cho phép tôi bật ra thành lời. . , duy chỉ có một điều tôi cảm nhận rất rõ, đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết quá mong manh! Và nước mắt tôi chảy, tôi nguyện nếu mình may mắn thoát khỏi. . . địa ngục, tôi sẽ chẳng bao giờ trách móc, oán giận hay tính toán những điều vụn vặt với những người hiện hữu quanh tôi., bởi cuộc đời quá ngắn ngủi , không có nhiều thời gian để nghĩ đến những điều vụn vặt, bạn ạ!
Sáng nay tôi bật máy tính định gởi một vài email quan trọng nhưng mãi vẫn không vào được hộp mail, gọi cho. . . đệ tử khuyết tật vận động nhưng mắt sáng long lanh nhờ xử lý nhưng gọi mãi không được. Ngỡ như ngày nào vẫn còn tung tăng trong ánh sáng , tôi rất bực bội và định sẽ làm gì đó , cuối cùng tôi cũng kết nối được với em “ Chị ơi! Em lết ra cửa coi mấy đứa nhỏ chơi cho đỡ buồn , để điện thoại trong nhà, không nghe điện thoại của chị. Em xin lỗi! “ . Cục giận của tôi chạy đâu mất, thay bằng vị cay cay nơi sóng mũi. Ngày qua ngày nơi khoảng không nhỏ hẹp, em liệt chi dưới, nhà nghèo, không bạn bè, niềm vui và tiếng cười của em chỉ phát ra khi trò chuyện và xử lý những công việc thiện nguyện liên quan đến máy tính.
Chúng tôi vẫn ngày ngày hỗ trợ cho những khuyết tật của nhau để tiến về phía trước , bởi cuộc nước mắt, trách móc, giận hờn vụn vặt không thể thay đổi được bất cứ điều gì mà tạo hóa đã sắp đặt, bạn cũng nghĩ như tôi chứ ?
Thân, Lê Dương Thể Hạnh

Và rồi tôi đã sống, tôi của một ngày hôm qua từng nóng nảy, bộp chộp đã thay đổi khó ngờ, tôi biết kiềm chế bản thân, , mình điềm tĩnh hơn, sống chậm lại và đặc biệt tôi thấy rằng sự bình tĩnh, không nóng giận là một trong những cách hữu hiệu giúp suy nghĩ ta sáng suốt và đúng đắn hơn
Chào cả nhà!
CHUYỆN VUI NGÀY CUỐI NĂM!
Hạnh định là sẽ tạm. . . gác kiếm. . . sau khi chúc Tết cả nhà, nhưng vừa phát sinh một câu chuyện chiều qua khá thú vị nên . . . cắm đầu cắm cổ viết để cả nhà cười chút chơi.
Hiện Hạnh đã dọn qua tầng 8, chung cư Hoàng Anh Gia Lai 1, quận 7.Chiều 23 Tết, chị mẹ nhờ anh ba xuống dưới mua thứ gì đó, anh ba tung tăng ra thang máy , bấm phím xuống trệt rất. . . sành điệu, nhưng hỡi ôi! Xuống tới nơi, anh ba gọi lên cho Hạnh mập vừa thở hổn hển, vừa nói “ Mẹ con nhờ ba mua thứ gì ba quên mất tiêu rồi. . . he he. . . Con ra hỏi mẹ rồi gọi lại cho ba. Ba đợi nha! “ . Tôi lê . . . thân gầy ra khỏi phòng xuống bếp phỏng vấn chị mẹ. Chị mẹ có vẻ trách móc. . . người yêu sao lơ đễnh quá , suy tư một lúc, chị ngẩng lên và phát biểu hùng hồn “ Mua gì ta ? Mẹ cũng quên rồi! ha ha ha. . .”. Tôi vô phòng, alo anh ba, anh ba lên lại lầu 8, kết thúc chương trình đưa ông Táo về trời. . . khẹc. . .
Bên ngoài ô cửa, gió vẫn thổi vi vu!
“ Tết, tết, Tết đến rồi, Tết đến trong tim mọi người . . . “ La la la. . .
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh
Chào Tết , Chào đại gia đình của tôi!
MẸ ƠI! CHIM ÉN ĐÃ BAY VỀ CHƯA ?
Ngày xưa ấy, ngày của tuổi đôi mươi mơ mộng, khi cái lành lùng của chàng đông tan đi, nhường chỗ cho nét dịu dàng của nàng xuân đỗ bến, tôi thường
hay nhìn lên bầu trời và ngắm từng đàn chim én bay lượn như những mũi tên cao vút xuyên vào mây xanh. Ngày ấy, chim én dễ thương lắm! Chim én bay về phương Nam tránh rét suốt 3 tháng mùa đông. Hơi ấm đầu năm báo cho chim én biết mùa xuân ấm áp đã đến. Én bay về từng đàn, từng đàn. Tiếng kêu "chiu… chiu". Én khoác màu áo xanh đen bóng mượt. Đôi cánh xòe rộng, chiếc đuôi dài bắt chéo lúc én bay. Bụng én phủ một lớp lông mịn, trắng phau như tuyết, Cái đầu tròn nhỏ, chiếc mỏ bé xinh. . .
Bạn ơi! Có lẽ suy nghĩ của chúng ta thay đổi qua từng giai đoạn của cuộc đời , giờ đây , diễm phúc được thả hồn theo những đàn én chao lượng trên bầu trời xanh thanh bình không còn nữa, nhưng tôi vẫn thường hỏi mẹ “ Mẹ ơi! Chim én đã bay về chưa ? “ , chim én trong tôi giờ không còn là những hình ảnh sinh động thuở nào , dẫu thế, tôi vẫn mong chim én bay về và đậu lại khắp nơi theo suy nghĩ của người Việt chúng ta , “ Nơi chim én dừng lại chính là nơi hoa xuân đang mỉm cười “ . Tôi không mơ ước gì đặc biệt cho riêng bản thân mình, chỉ mong những người thân yêu, người quen, thậm chí là không quen. . . có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc.
Bạn mến! Bạn sẽ thật sự ấm áp khi có một cơ thể trọn vẹn, một cuộc sống đủ đầy , song khi không may mất đi những điều đó, tôi mong bạn hãy nghĩ đến những người bất hạnh hơn và cùng tôi cất cao tiếng hát “ Một cánh én nhỏ chẳng làm nên mùa xuân. . . “ , nhưng “ Nhiều cánh én nhỏ, sẽ làm nên mùa xuân. . . “ , bạn nhỉ! Bài viết này hẳn không nhí nhố, dí dỏm nhưng mỹ nhân gạo lứt vẫn thường hay. . . chém gió với cả nhà, tuy nhiên , đó là những cảm xúc thật lòng khi mùa đông đã thật sự lùi lại phía sau, mà Hạnh mập đây vẫn thấy lạnh lẽo và cô đơn quá, có lẽ vì trọng lượng đã chạm ngõ 70 kg, dù vẫn ăn gạo lứt mỗi ngày. . . he he he. . .Và Hạnh nghĩ cân nặng này không dừng lại ở đó, vì bắt đầu giờ này tuần sau là . . . mò chỗ nào, đồ ăn chỗ đó. . . ha ha ha. . . Kìa! Mẹ nói “ Chim én bay về từng đàn , từng đàn, thanh bình quá! “
Thương chúc cả nhà đón một cái Tết thật nhiều bánh , mứt, nước ngọt và lì xì nha!
HAPPY NEW YEAR! MỘT. . . HAI. . . BA. . . DZÔ. . . HE HE HE. . .
Thương mến,
Lê Dương Thể Hạnh
Chuyển đến trang [trước]  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  [sau]
© 2017 | sacmauhyvong.com All Rights Reserved
Thiết kế bởi :   9xozo ! Group - Trí Hướng Việt